Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh mắt của Tô Tịch không hề thay đổi, dường như anh chẳng chút ngạc nhiên khi cô có thể nhận ra điều đó.
“Anh rốt cuộc là thứ gì?” Cô hỏi.
Ánh mắt Tô Tịch rơi trên đầu ngón tay thon thả, trắng trẻo của cô: “Từ lúc trò chơi bắt đầu, tôi đã ở trong trạng thái không có hô hấp, không có mạch đập. Nhưng cơ thể này thuở nhỏ vốn là người bình thường, về sau luôn bị giam cầm trong từ đường, do bác Trần mang thức ăn vào .”
“Lần này anh là đồng đội của tôi , chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau .” Nguyễn Kiều thu hồi bàn tay đang đặt trên cổ tay anh ; cảm giác lành lạnh, mềm mại nơi đầu ngón tay dường như vẫn chưa tan biến. Cô xoa xoa các ngón tay, đứng thẳng người nhìn anh : “Ngoài sợi xích sắt này ra , còn có thứ gì khác có thể áp chế anh nữa không ?”
Giọng nói của Tô Tịch nhạt nhẽo: “Sợi xích sắt này là do người ta đúc từ hơn mười năm trước .”
Ý của câu đó là bây giờ chưa chắc đã có người biết cách đối phó với anh .
Sư phụ của Mộc Lạc là một đạo sĩ, nhưng hiện tại đã mất tích, nên mối đe dọa không còn lớn.
Hơn nữa, nếu thực sự là một đạo sĩ đáng tin cậy, người đó làm sao có thể dễ dàng “bay màu” ngay khi vừa ra ngoài làm phép cơ chứ...
Thể chất phi nhân loại của Tô Tịch quá mức nổi bật, thậm chí nó còn có thể liên quan mật thiết đến việc phân chia đội ngũ của bọn họ. Tốt nhất là không nên để lộ chuyện này cho người khác biết . Nếu không , đến lúc phe địch tìm ra thứ có thể chế ngự năng lực của anh , tình thế của bọn họ sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.
Biết đâu , trên cuốn sổ của Mộc Lạc lại ẩn chứa manh mối về thân phận của Tô Tịch thì sao ?
Dù vậy , cô vẫn muốn dò xét năng lực của anh : “Sợi xích này , anh thực sự không có cách nào đối phó sao ?”
Tô Tịch ngước mắt nhìn cô, dường như đang cân nhắc nên trả lời thế nào. Phải nửa ngày sau , anh mới chậm rãi buông một câu: “Có thể đối phó, chỉ là cần thời gian.”
Câu trả lời này chẳng khác nào anh đang chủ động phơi bày điểm yếu của mình trước mặt Nguyễn Kiều.
Sau khi biết anh không đến mức bị áp chế hoàn toàn đến tiến thoái lưỡng nan, cô mới có thể bỏ xuống tảng đá trong lòng. Còn về vấn đề thời gian? Các thành viên khác trong đội của bọn họ đâu có vô dụng đến thế. Nếu ngay cả việc kéo dài thời gian mà cũng không gánh vác nổi, thì việc họ bị phe địch quét sạch cả đội cũng là đáng đời, chẳng thể oán trách ai được .
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn chưa từng nhìn thấy giới hạn thực lực của Tô Tịch. Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, khi thực lực không đủ mạnh mẽ mà phải đối mặt với sự áp chế của phó bản thì căn bản sẽ chẳng có cơ hội phản kháng. Thế nhưng Tô Tịch lại có thể đảo ngược tình thế, khiến sự áp chế ấy chỉ còn là tạm thời.
Giống như lần ở cô nhi viện trước đây, anh rõ ràng thừa sức đối phó với BOSS, vậy mà lại chọn không ra tay, trái lại còn thản nhiên tham gia vào trò chơi của Round.
Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ Round đang bày ra một trò chơi để đùa giỡn lòng người , nhưng trên thực tế, Tô Tịch mới chính là kẻ đứng sau thao túng tất cả.
Anh vừa thử thách thực lực của Round, lại vừa thử nghiệm sự lựa chọn của bọn cô.
Chẳng biết bản thân cô đã vượt qua được vòng kiểm duyệt đầu tiên trong lòng anh hay chưa .
Nhưng ít nhất, nhìn vào tình hình hiện tại thì tiến triển vẫn đang khá tốt đẹp .
Tâm trạng của Nguyễn Kiều nhờ vậy mà nhẹ nhõm hơn hẳn. Tuy rằng tính khí của “Hoành Thánh” có hơi tệ một chút, nhưng cô lại cảm thấy anh vô cùng hợp khẩu vị của mình một cách kỳ lạ.
Sau khi lục soát xong xuôi, Mộc Lạc là người đầu tiên trở về phòng khách. Cậu trông có vẻ hơi chán nản, ỉu xìu nói : “Căn phòng đó ngoài mấy cuốn sổ ghi chép về lịch sử phát triển của thị trấn này ra thì chẳng có cái gì ra hồn cả.”
Những người khác cũng lần lượt bước ra , vừa vặn nghe thấy Mộc Lạc đứng đó hỏi dồn: “Mọi người có tìm thấy thứ gì hữu ích không ?”
Nguyễn Kiều lắc đầu: “Giống như những gì các anh thấy thôi, trong căn nhà này ngoại trừ Hoành Thánh ra thì chẳng còn thứ gì khác nữa.”
Hùng Kỷ vốn lục soát chung một phòng với Mộc Lạc, cô ấy cũng nhún vai tỏ ý mình trắng tay.
Thẩm Quân Mộc khẽ nhíu mày định lên tiếng, nhưng lại cảm thấy vạt áo phía sau bị Mộ Nhu nhẹ nhàng kéo một cái.
Mộc Lạc lúc này cũng sực nhận ra điều gì, bèn hừ một tiếng: “Oa, mọi người đều đề phòng tôi đúng không ? Vậy thì có manh mối tôi cũng không thèm nói cho mọi người biết !”
Cậu chàng tức giận đến mức chân mày nhíu c.h.ặ.t, cả khuôn mặt tuấn tú đều nhăn nhó lại .
[Tam Tư: Em trai Mộc Mộc đừng giận mà, chị mua kẹo cho em ăn nhé!]
[Yêu quái nhà Slytherin: Ha ha ha ha, lúc giận dỗi trông đáng yêu c.h.ế.t đi được !]
[Cam Chi Như Diệc: Đáng yêu quá đi mất thôi á á á, vuốt lông an ủi em trai Mộc Mộc nào.]
Nguyễn Kiều bất giác mỉm cười bất lực. Cô đúng là không tìm thấy đồ vật nào trong phòng này thật, nhưng lượng manh mối thu thập được ở từ đường lại chẳng hề ít chút nào.
Có điều, cô vẫn cần phải đi xác thực thêm một bước nữa mới chắc chắn được .
Mộc Lạc nhìn bề ngoài có vẻ tùy hứng, không nghiêm túc, nhưng cô lại rất tin tưởng vào chỉ số thông minh của cậu . Căn phòng nào cậu đã lục soát qua thì cô không cần phải tốn công tới xem lại nữa. Còn căn phòng còn lại , nếu Mộ Nhu và Thẩm Quân Mộc đã đặt chân vào , thì cho dù có manh mối gì, e rằng cũng đã bị hai người họ nhanh tay cuỗm đi từ sớm rồi .
“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm thế nào đây?” Hùng Kỷ lên tiếng hỏi.
Nguyễn Kiều ngước nhìn sắc trời ngoài kia , chậm rãi nói : “Mọi người cứ đường ai nấy đi , nhà ai nấy về, mẹ ai nấy tìm để giải quyết bữa tối đã . Chiều nay chúng ta sẽ tập hợp và gặp mặt một chuyến ở nhà Tần Nguyệt.”
Dứt lời, cô liền giải thích qua cho mấy người họ về thân phận của Tần Nguyệt cũng như phương hướng và vị trí cụ thể của ngôi nhà đó.
Sự nghi ngờ trong lòng Thẩm Quân Mộc chẳng những không giảm mà còn tăng lên. Anh ta muốn rủ Nhuyễn Miên Miên cùng về Thẩm gia dùng bữa tối, để đến lúc đó có cơ hội hỏi riêng xem rốt cuộc cô có quen biết Kiều Kiều hay không .
Cảm giác mà hai người họ mang lại cho anh ta thực sự quá đỗi giống nhau .
Chẳng lẽ Kiều Kiều vẫn còn chị em gái nào khác sao ?
Thế nhưng, trước khi anh ta kịp mở miệng, Mộ Nhu đã nhanh chân tiến lên một bước. Cô ta thân thiết khoác lấy cánh tay của Nguyễn Kiều, dịu dàng đề nghị: “Thẩm gia rộng rãi lắm, hay là mọi người cùng qua đó đi ? Tôi cảm thấy mình và cô rất có duyên, thực sự muốn trò chuyện với Miên Miên nhiều hơn một chút.”
Nguyễn Kiều mặt không cảm xúc, im lặng rút cánh tay mình ra : “Thôi khỏi, mẹ tôi gọi tôi về nhà ăn cơm rồi .”
Thẩm Quân Mộc lúc này mới lên tiếng: “Biết đâu chúng ta là đồng đội, có thể về cùng một chỗ để tiện trao đổi manh mối.”
Mộ Nhu cũng nở nụ cười rạng rỡ phụ họa theo: “Thẩm ca ca nói đúng đấy! Tôi vừa nhìn thấy cô là đã thích vô cùng rồi , tôi có cảm giác ván này chúng ta chắc chắn là đồng đội của nhau !”
Nguyễn Kiều làm sao lại không biết cô ta đang mưu tính điều gì, vốn dĩ “vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo” – chẳng ai tự dưng tốt với người khác mà không có mục đích xấu . Mộ Nhu chắc chắn là không muốn cô đi cùng, nếu cô không biết điều mà thật sự đến Thẩm gia, e rằng phía sau còn có vô số cạm bẫy đang chờ rình rập cô.
Cô rõ ràng đã vạch rõ giới hạn với Thẩm Quân Mộc, giữ khoảng cách tuyệt đối trong suốt trò chơi, vậy mà Mộ Nhu vẫn cứ một mực muốn làm chị em tốt với cô, điều này thực sự quá đỗi bất thường.
Chẳng lẽ chỉ vì gương mặt này của cô, khiến Mộ Nhu vô thức chuyển dịch toàn bộ sự thù hận vốn có đối với bản thể chính mình sang đây sao ?
Cô ta rốt cuộc là không vừa mắt bản thân cô trong quá khứ đến mức nào cơ chứ?
Nguyễn Kiều khẽ lùi lại một bước, lạnh nhạt nói : “Là địch hay là bạn, rất nhanh sẽ rõ thôi, bây giờ cũng không vội một chút thời gian này .”
Mộ Nhu lập tức lộ ra vẻ mặt thất vọng, khẽ cụp mắt xuống.
Nhìn cái chớp mắt này , Nguyễn Kiều không thể quen thuộc hơn được nữa. Mỗi lần cô ta đạt được mục đích, đạt được kết quả như ý mình , cô ta thường sẽ không dễ dàng biểu lộ sự vui mừng ra ngoài, mà luôn mượn cái động tác nhỏ này để che giấu đi sự đắc ý nơi đáy mắt.
Người như Mộ Nhu sống cũng thật mệt mỏi, rõ ràng trong lòng không thích nhưng ngoài miệng lại cứ phải nói yêu thương. Một câu nói trước khi thốt ra đã phải xoay chuyển trong bụng hàng nghìn hàng vạn lần ; mỗi một cử chỉ, hành vi đều không chút thừa thãi, nhất định là vì mưu tính một mục đích nào đó mới nỗ lực diễn ra .
Mộ Nhu đã chịu từ bỏ ý định, nhưng Thẩm Quân Mộc thì vẫn đang kiên trì.
Dạo gần đây, những tin nhắn anh ta gửi đi cho Kiều Kiều chẳng nhận lại được lấy một lời hồi đáp. Bây giờ trong phó bản lại tình cờ gặp được một người có dung mạo vô cùng giống cô, biết đâu người này chính là chị em gái của Kiều Kiều? Đây là manh mối duy nhất mà anh ta có thể bấu víu vào để tìm cách liên lạc với cô.
Nơi ở của Kiều Kiều anh ta cũng từng tự mình tìm tới, nhưng vì không có thẻ thông hành lẫn mật mã cổng khu chung cư, anh ta căn bản không cách nào vào được bên trong.
Vóc dáng Thẩm Quân Mộc rất cao lớn, khi khoác lên mình chiếc trường bào ôm sát mang chút hơi hướng cổ xưa, cộng thêm ngũ quan tuấn lãng, trông anh ta chẳng khác nào một vị thiếu gia công t.ử bước ra từ trong tranh. Anh ta đứng chắn ngay trên lối ra khỏi từ đường của Nguyễn Kiều, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy trên gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ trước mắt đang hiện lên biểu cảm khiến anh ta quen thuộc đến thấu xương.
Chiếc cổ trắng ngần như ngọc ẩn hiện sau lớp cổ áo bình thường. Rõ ràng là một bộ trang phục đơn giản đến mức mộc mạc, nhưng lại khéo léo tôn lên dung nhan đặc biệt xinh đẹp cùng khí chất thanh đạm, thoát tục của cô.
Đôi mắt hạnh trong trẻo, bờ môi mỏng khẽ mím, dáng vẻ của cô trông nhỏ nhắn, mềm mại tựa như chính cái tên “Nhuyễn Miên Miên” của mình vậy .
Ánh nhìn đầu tiên có lẽ không quá kinh diễm, xuất chúng, nhưng nếu nhìn lâu, người ta sẽ không tự chủ được mà bị cô cuốn hút vào sâu trong đó.
Thậm chí, nó còn khơi dậy cảm giác muốn chở che, muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô và nhẹ nhàng ôm lấy bóng hình ấy vào lòng.
Thẩm Quân Mộc mở miệng, cất lên tông giọng trầm ấm đặc trưng của mình : “Cô cùng tôi về Thẩm gia một chuyến đi , tôi có chuyện muốn hỏi cô.”
Nguyễn Kiều khẽ ngẩng đầu nhìn anh ta .
[Mộc Khách Tử: Thoại này nghe đậm mùi tổng tài bá đạo rồi đấy nha.]
[Thẩm Dung Dị: Con trai thái dương ơi, đừng hòng dòm ngó vợ tôi !]
[ Tôi là học sinh tiểu học: Vân Vân mau đến đây cứu bồ! Vợ anh sắp bị đại gia bắt cóc đi mất rồi kìa!]
Dường như cũng tự nhận thấy lời nói của mình có chút quá trực diện, ngữ khí của Thẩm Quân Mộc khẽ dịu đi vài phần: “Là một chuyện vô cùng quan trọng.”
Nguyễn Kiều liếc mắt nhìn Mộ Nhu một cái, rồi hờ hững đáp lại : “ Tôi e là mình không giúp gì được cho Thẩm đại thiếu gia đâu .”
Thẩm Quân Mộc cũng chú ý đến cái liếc mắt của cô, anh ta tiến lại gần thêm một bước, vội vàng giải thích: “ Tôi và Mộ Nhu chỉ là thiết lập thân phận trong phó bản này mà thôi.”
Chính anh ta cũng chẳng rõ vì sao bản thân lại nôn nóng muốn phân trần đến vậy : “Nếu như thiết lập thân phận của bọn tôi khiến cô cảm thấy không vui, tôi xin lỗi .”
Nguyễn Kiều không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Lời này nghe qua sao cứ như thể cô là một cô vợ nhỏ đang hờn ghen vì chồng mình vậy : “Anh có làm sai điều gì đâu , không cần phải xin lỗi tôi .”
Mộc Lạc khẽ lùi về phía sau một chút, ghé sát vào tai Hùng Kỷ thì thầm: “ Tôi mới vắng mặt có một buổi sáng thôi mà tiến trình tình cảm của mọi người đã nhảy vọt nhanh như vậy rồi sao ?”
Trên khuôn mặt thanh lãnh của Hùng Kỷ cũng thoáng hiện lên một vẻ hoang mang mờ nhạt: “Buổi trưa tôi mới gặp bọn họ.”
Nguyễn Kiều lười lãng phí thời gian giải thích với anh ta , cô dứt khoát nhấc chân định rời đi .
Thẩm Quân Mộc thấy vậy liền vươn tay định giữ cô lại . Anh ta kìm nén nửa ngày, cuối cùng mới thốt ra được một câu: “Nếu như phải đi theo đúng tuyến quan hệ của kịch bản trò chơi, chẳng phải cô nên luôn thầm thương trộm nhớ tôi sao ?”
Một câu này vừa buông ra , tất cả mọi người có mặt tại đó đều sững sờ kinh ngạc.
Thẩm Quân Mộc vốn dĩ vẫn luôn một mực khắc chế bản thân . Chỉ là mấy ngày nay chuyện trong đội quá mức phức tạp, cộng thêm việc Kiều Kiều đột ngột mất liên lạc mới khiến cõi lòng anh ta không tránh khỏi vài phần phiền muộn. Anh ta biết chuyện tiệc sinh nhật của Kiều Kiều trước đây là do mình làm chưa đúng, nhưng chuyện trên đời vốn có nặng có nhẹ, có gấp có hoãn, sau đó anh ta cũng đã tìm cách bù đắp cho cô rồi còn gì.
Kiều Kiều quả thực là một cô gái rất tốt , nhưng cô lại quá mức mạnh mẽ.
Cô dường như có thể tự mình hoàn thành tất cả mọi việc một cách hoàn hảo. Người ngoài đều ca ngợi bọn họ là cặp bài trùng ăn ý nhất, phối hợp với nhau không một kẽ hở.
Thế nhưng, chỉ mình Thẩm Quân Mộc biết rõ, ngay cả khi không có anh ta ở bên, một mình cô vẫn thừa sức hoàn thành mọi nhiệm vụ.
Kiều Kiều tựa như một thanh kiếm thanh lãnh, là đóa mai trắng kiêu sa bám trụ trên vách đá, dẫu gió rét mưa tuyết cũng chẳng thể làm tổn hại đến cô.
Cô chưa từng chủ động mở miệng cầu xin anh ta giúp đỡ, phản ứng đối với bất kỳ chuyện gì cũng đều lạnh lùng, nhạt nhẽo như nhau .
Nhuyễn Miên Miên và Kiều Kiều hoàn toàn không giống nhau , cô ấy trông có vẻ hoạt bát và tùy hứng hơn nhiều.
Có lẽ là do ngũ quan nhỏ nhắn cùng đôi mắt biết nói kia của cô, hoặc cũng có thể là do cấp bậc của cô quá thấp.
Tóm lại , trông cô có vẻ... cần đến sự giúp đỡ và che chở của người khác hơn.
Anh ta vốn dĩ muốn nói rằng, nếu thực sự phải tuân theo kịch bản để thiết lập mối quan hệ nhân vật, đáng lẽ cô phải thích mình mới đúng — nhưng rõ ràng, loại thiết lập này quá đỗi hoang đường. Người chơi có thể tiếp nhận thân phận được sắp đặt sẵn, nhưng tiến hành trò chơi ra sao , có chấp nhận diễn theo thiết lập đó hay không , tất cả đều là quyền lựa chọn của chính họ.
Cho nên, danh nghĩa bạn trai bạn gái giữa anh ta và Mộ Nhu cũng chẳng thể coi là thật.
Nếu như Nhuyễn Miên Miên vì lý do này mà cự tuyệt giao lưu, luôn cố ý giữ khoảng cách với anh ta thì thực sự không cần thiết, anh ta chỉ muốn giải thích rõ ràng một chút mà thôi.
Thế nhưng anh ta chẳng thể ngờ nổi, lời kia một khi thốt ra khỏi miệng lại biến tướng thành một mùi vị hoàn toàn khác.
Mộ Nhu đứng bên cạnh sắc mặt hết trắng lại hồng. Cô ta phải gượng ép bản thân bình tĩnh lại mới có thể khôi phục nụ cười như thường lệ, nhưng những ngón tay giấu trong ống tay áo đã siết c.h.ặ.t đến mức run lên. Tuy rằng cô ta đã nhắm được mục tiêu mới, nhưng trong phó bản này , Thẩm Quân Mộc vẫn đang là “bạn trai” danh chính ngôn thuận của cô ta . Bây giờ anh ta lại công khai nói ra những lời như vậy trước mặt bao người , chẳng khác nào đang vả thẳng vào mặt cô ta sao ?
Hùng Kỷ và Mộc Lạc đứng một bên với tư cách là quần chúng ăn dưa hóng chuyện. Sau giây phút giật mình đ.á.n.h rơi cả miếng dưa hấu trên tay, cả hai cũng bắt đầu rơi vào trầm tư suy nghĩ.
Hùng Kỷ thấp giọng hỏi: “Cậu và Nhuyễn Miên Miên không quen biết nhau từ trước thật à ?”
Mộc Lạc gật gật đầu, ngữ khí bỗng chốc mang theo vài phần nghiêm túc: “Nhìn thái độ của ba
người
bọn họ kìa,
nói
là ân oán trong phó bản, chi bằng
nói
là ngoài đời thực vốn
đã
quen
biết
nhau
, hơn nữa còn dây dưa một đoạn tình cảm vô cùng phức tạp.
Chuyện
này
rõ ràng mười mươi
rồi
,
không
còn nghi ngờ gì nữa.”
“Ba người bọn họ đều quen biết nhau , là cùng lập đội để vào đây đấy! Vậy chẳng phải chúng ta đang rơi vào thế yếu sao ?” Mộc Lạc phân tích xong xuôi, lập tức cuống cuồng hẳn lên: “Quá hiểm độc rồi ! Ba người cùng lập đội! Đây không phải là đang bắt nạt những người chơi đơn lẻ như bọn tôi sao ! Một đội cũng chỉ có năm người , vậy mà bọn họ đã chiếm mất ba suất rồi !”
Nguyễn Kiều cảm thấy có chút phiền phức, lạnh lùng lên tiếng: “ Tôi vào đây là để vượt ải phó bản, chứ không phải đến để diễn phim tình cảm cẩu huyết. Hai người có mối quan hệ gì tôi không quan tâm, cũng chẳng liên quan gì đến tôi . Bây giờ tôi có thể đi được chưa ?”
Thẩm Quân Mộc vẫn cứng nhắc nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô, anh ta hơi cụp mắt xuống, khàn giọng nói : “Xin lỗi , vừa rồi tôi lỡ lời.”
Nguyễn Kiều đang định mở miệng đáp trả thì đột nhiên cảm thấy đất trời trước mắt chao đảo một cái dữ dội.
Một bóng hình cao gầy bất ngờ chen vào giữa hai người . Tay phải anh gạt phắt cánh tay Thẩm Quân Mộc đang giữ c.h.ặ.t cô ra , tay trái khéo léo hộ vệ trước người cô, đẩy Nguyễn Kiều ra sau lưng mình , còn bản thân thì thế chỗ cô, trực diện đứng đối mặt với Thẩm Quân Mộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-34-tan-nuong-quy-the-luong-6.html.]
Đứng ở phía sau anh , cô chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng rộng vững chãi cùng góc nghiêng với những đường nét điêu khắc đầy hoàn mỹ trên gương mặt anh .
Giọng nói của Tô Tịch vang lên, mang theo vài phần lười nhác đặc trưng: “Cô ấy đã đưa ra lựa chọn rồi .”
Thẩm Quân Mộc trầm giọng: “ Tôi chỉ muốn giải thích rõ ràng một chút thôi.”
Hai người cứ như vậy nhìn chằm chằm vào đối phương, không một ai chịu lùi bước dù chỉ là một phân.
[Mấy giờ có thể đến nơi vậy : Á á á, trận tu la tràng có nhan sắc đỉnh cao xuất hiện rồi kìa!]
[Đình Đình: Mặc dù Thẩm đại thiếu gia có hơi thế này thế nọ... nhưng mà công bằng mà nói thì anh ta đẹp trai thực sự á.]
[Lương thô làm kỹ: Sắp đ.á.n.h nhau rồi đúng không ! Hưng phấn.jpg]
[Phương Hoa Mộc Khả: Hành động bảo vệ vợ này xứng đáng nhận điểm mười chất lượng!! Con cưng của mẹ mau xông lên đi nào!! Phải cho cái tên con trai thần mặt trời này biết Nhuyễn Miên Miên là của ai chứ!]
[Hành từ đẹp hơn Bao Tự: Vân Vân xông lên cho mẹ !!!]
Mộc Lạc đứng bên cạnh đợi đến mức mất hết kiên nhẫn, liền cằn nhằn: “Ba người các người quá đáng lắm rồi đấy nhé, có còn muốn để cho người khác chơi game nữa không hả? Có lườm nguýt nhau tiếp thì cũng chẳng mang bầu được đâu , trời sắp tối đến nơi rồi kìa! Tôi còn chưa được một hạt cơm nào vào bụng đây này !”
Hai kẻ đang giằng co căng thẳng lập tức đồng thời quay ngoắt đầu lại nhìn cậu .
Mộc Lạc không kìm được mà rùng mình một cái. Ánh mắt của “Vân Thôn Tịch Quyển” nhìn chằm chằm cậu đáng sợ đến mức ấy thì thôi đi , tại sao ngay cả vị Thẩm đại thiếu gia giàu nứt đố đổ vách, vốn có vẻ ngoài ôn nhuận như ngọc kia , lúc này nhìn cậu cũng như muốn phanh thây xé xác cậu ra vậy ?
Cái trò chơi này đúng là không thể nào chơi nổi nữa rồi !
Mộc Lạc ấm ức quay sang nhìn Nguyễn Kiều, trên khuôn mặt tuấn tú tràn ngập vẻ tủi thân . Đôi mắt đen lánh như đá hắc diệu thạch khẽ phủ một lớp sương nước mờ ảo, đẹp đến mức lay động lòng người . Cậu cất giọng mang theo sự mềm mại, nũng nịu đặc trưng của thiếu niên: “Chị ơi, bọn họ bắt nạt em.”
[Tuệ Tuệ yêu ngôn hoặc chúng: Em trai Mộc Lạc làm nũng kìa á á á, tôi xỉu up xỉu down mất thôi!]
[Tóc xoăn: Ánh mắt chí mạng này thì ai mà chịu đựng cho nổi chứ!!!]
[ Tôi ngày ngày đắm chìm vào việc đuổi theo chương mới]Aaaa!
[Tiểu Quỷ Nguyệt Nguyệt: QAQ Đáng yêu quá, đáng thương quá đi mất thôi!]
Nguyễn Kiều lúc này cũng chịu không nổi nữa. Khả năng kháng cự của cô trước những thứ đẹp đẽ vốn dĩ cực kỳ thấp, nay nhìn thấy dáng vẻ này của cậu lại càng không thể cầm lòng.
Cô khẽ lùi lại một bước, ngoắc ngoắc tay với Mộc Lạc: “Mộc bảo bối, đi thôi, về nhà ăn cơm nào.”
Mộc Lạc lập tức hớn hở, chân sáo chạy tót qua chỗ cô.
Ánh mắt Thẩm Quân Mộc tối sầm lại . Anh ta lùi về sau một bước rồi dẫn theo Mộ Nhu rời khỏi từ đường. Lúc đi đến cửa, anh ta hơi khựng lại một chút, cuối cùng vẫn ngoảnh đầu nhìn Nguyễn Kiều, trầm giọng bỏ lại một câu: “Sau này có cơ hội tôi sẽ xin lỗi cô đàng hoàng. Tôi thực sự có chuyện rất quan trọng muốn hỏi cô.”
Nguyễn Kiều chỉ thuận miệng ừ hử đáp lại : “Biết rồi .”
Hùng Kỷ lúc này mới đưa mắt nhìn sang Tô Tịch, nhắc nhở: “Kể từ khoảnh khắc anh ta bị nhốt vào trong từ đường này , anh ta đã trở thành kẻ thù chung của cả thôn rồi . Nếu giờ cô còn đưa anh ta về nhà, e là sẽ rước phải không ít phiền phức đâu .”
Nguyễn Kiều lại chẳng mấy bận tâm, thản nhiên đáp: “Đều là năm 9012 rồi .”
Hùng Kỷ nhún vai: “Dù sao thì phiền phức cũng chẳng phải của tôi . Trong nhà tôi còn đang có một rắc rối lớn cần giải quyết đây, đi trước nhé.”
Nói đoạn, cô ấy liền quay người rời đi . Phải rồi , trong nhà cô ấy còn có một ông trưởng thôn họ Hùng nóng nảy đang đợi sẵn mà.
Nguyễn Kiều bước ra khỏi ngưỡng cửa, bất giác quay đầu nhìn lại bóng hình cao gầy mà cô độc đang đứng bên trong từ đường kia .
Trần nhà của toàn bộ từ đường rất cao, ánh mặt trời le lói rọi trên người anh , ấy vậy mà lại chẳng chút sinh khí, im lặng đến tịch mịch.
Anh vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng mỗi lần nhìn anh , cô lại cứ vô thức dâng lên một cảm giác xót xa, thấy anh thật đáng thương.
Phải một mình trải qua hết thảy thế giới này đến thế giới khác trong cái trò chơi k.h.ủ.n.g b.ố điên cuồng này , sự kiên trì bấy lâu nay nơi đáy lòng Tô Tịch rốt cuộc là vì điều gì?
Mộc Lạc thấy cô đột ngột dừng bước liền hỏi: “Còn chưa đi sao ?”
Nguyễn Kiều quay đầu lại , nhìn ánh mặt trời rạng rỡ ở phía xa từ đường. Rõ ràng khoảng cách không cách xa là bao, nhưng nơi đây lại giống như bị chia cắt thành hai thế giới hoàn toàn biệt lập. Một bên âm lãnh cô độc, một bên ngập tràn ánh nắng xuân sang. Cô quay lưng về phía Tô Tịch, cố ý cao giọng nói : “ Tôi còn đang đợi một người nào đó rõ ràng chân rất dài, vậy mà đi đứng lại còn chẳng nhanh bằng tôi đây này .”
Chẳng biết có phải là ảo giác của cô hay không , Nguyễn Kiều hình như vừa nghe thấy từ phía sau lưng truyền đến một tiếng cười khẽ như có như không .
Đó là một chất giọng vô cùng quen thuộc, mang theo âm đuôi khẽ nhếch lên đầy lười nhác, tựa như một chiếc lông vũ gảy động vào lòng người .
Trong lòng lặng lẽ đếm ngược năm giây, người phía sau liền vượt qua cô bước ra khỏi từ đường.
Nhìn thấy bầu trời bên ngoài, Tô Tịch hơi nghiêng người nhìn cô.
Khóe môi Nguyễn Kiều khẽ cong lên, tâm trạng trở nên tốt hơn, bước xuống bậc thềm từ đường, cũng không quên nhắc nhở Mộc Lạc ở cửa: “Mộc bảo bối, nhớ khóa cửa lại đấy.”
Mộc Lạc: “???”
……
Suốt dọc đường ba người đi bộ về Nguyễn gia, không ít lần bọn họ bị người dân trong thôn chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
Mộc Lạc và Nguyễn Kiều thì còn đỡ, riêng Tô Tịch hoàn toàn là tâm điểm thu hút mọi rì rầm dư luận.
Nhưng may mắn là người trong thôn cũng chỉ dám ríu rít xầm xì sau lưng. Tình huống tồi tệ nhất mà Nguyễn Kiều từng hình dung – kiểu như cả đám người vác cuốc lao lên bao vây, hội đồng bọn họ – đã không xảy ra .
Nếu chỉ là thứ bạo lực ngôn từ thế này , cô vẫn thừa sức chịu đựng được .
Tô Tịch lại càng chẳng mảy may bận tâm. Thính giác của anh không còn nghi ngờ gì nữa là nhạy bén hơn hẳn hai người chơi cấp thấp như Nguyễn Kiều và Mộc Lạc. Thế nhưng, những lời đàm tiếu ác ý của người dân trong thôn hoàn toàn không thể làm d.a.o động anh dù chỉ một chút.
“Sao tai họa kìa! Sao tự dưng lại thả nó ra ngoài rồi ?”
“Đám thanh niên bây giờ đúng là gan to bằng trời mà……”
“Không có ai đứng ra quản lý việc này sao ?”
“Trưởng thôn giờ này đang bận tối tăm mặt mũi, thời gian đâu mà quản. Hơn nữa, bà dám đến gần mà quản chắc? Ai đến gần cái sao tai họa này mà chẳng xui xẻo rước họa vào thân !”
“Nói cũng phải , tôi còn muốn sống thọ thêm vài năm nữa đây!”
Bên cạnh đó, cũng không thiếu những lời nguyền rủa độc địa, hay những kẻ mang tâm lý bỏ đá xuống giếng, hả hê chờ xem Nguyễn gia sắp tới sẽ gặp phải tai ương gì.
“Cái Kiều nha đầu này thật là quá vô tri, vô thiên vô pháp rồi ! Loại sao tai họa như thế mà nó cũng dám thả ra ngoài sao ?”
“Đã nhốt bao nhiêu năm như vậy rồi , có khi nào thứ bùa chú trước đây không còn linh nghiệm, nên chẳng thể áp chế nổi con quái vật đó nữa rồi không ?”
“Đã vậy còn dám dẫn nó về nhà, đây chẳng phải là thứ vô ơn bạc nghĩa sao ! Nó quên mất cha nó năm xưa đã c.h.ế.t t.h.ả.m khốc thế nào rồi à ?”
“ Đúng thế, hại c.h.ế.t cha mình rồi , giờ chẳng lẽ còn muốn khắc c.h.ế.t cả mẹ nữa sao ? Tôi thấy nó đi ra ngoài học hành vài năm là quên sạch cả gốc rễ rồi ! Đúng là đầu óc lú lẫn, rước họa vào thân !”
Tô Tịch vốn dĩ luôn dửng dưng không chút phản ứng, bỗng nhiên lại đột ngột dừng bước.
Thực ra suốt dọc đường đi , Nguyễn Kiều cũng chẳng thèm để tâm đến những lời đàm tiếu ác ý của đám hàng xóm láng giềng này . Quanh đi quẩn lại lời lẽ của bọn họ cũng chỉ có chừng đó câu, nghe vào vừa chuốc lấy bực bội, ngột ngạt vào người lại vừa lãng phí thời gian.
Mấy người đàn bà buôn chuyện kia đứng ở khoảng cách khá xa, thế nên cả Mộc Lạc lẫn Nguyễn Kiều đều không nghe rõ bọn họ đang rầm rì điều gì.
Tô Tịch cũng chẳng hé môi một lời, anh chỉ lẳng lặng quay đầu, liếc nhìn đám người đó một cái.
Dưới ánh nắng gay gắt, xung quanh thiếu niên lại toả ra một luồng sát khí âm lãnh đến thấu xương. Dường như ánh mặt trời có ch.ói chang, rực rỡ đến đâu cũng chẳng thể len lỏi vào bên người anh được .
Đôi mắt anh rất đẹp , khóe mắt khẽ nhướng lên, con ngươi đen kịt sâu hoắm ẩn sau hàng mi dày và rậm.
Thế nhưng, khi đôi mắt ấy dán c.h.ặ.t vào đám người kia , ngũ quan tuấn tú thường ngày bỗng chốc trở nên lạnh lẽo vô tình, đặc biệt là ánh nhìn sắc lẹm như d.a.o, khiến người ta chỉ cần chạm phải là đã thấy lạnh toát cả sống lưng.
Cảm giác đó giống như bị ác quỷ bò ra từ địa ngục khóa c.h.ặ.t lấy mục tiêu, khiến m.á.u mủ toàn thân người ta trong phút chốc đều đông cứng lại .
Mấy người đàn bà độc miệng kia lập tức câm bặt, không dám thốt thêm nửa lời.
“Sao tự dưng lại đứng thẫn thờ ra đó rồi ?” Nguyễn Kiều thấy anh dừng lại liền quay đầu hỏi.
Tô Tịch khẽ thu hồi tầm mắt, thản nhiên đáp: “Không có gì.”
Cho đến khi bóng dáng của ba người họ khuất dạng ở phía xa, không còn nhìn thấy được nữa, đám người vốn dĩ đang câm bặt như hến mới dám thở phào, bắt đầu nhớn nhác bàn tán trở lại .
“Sợ c.h.ế.t tôi rồi ! Vừa rồi bà có nhìn thấy ánh mắt của cái thằng nghiệt chủng đó không hả?”
“ Đúng là ác quỷ... Ác quỷ thực sự trở lại rồi ……”
“Lúc nãy sợ đến mức tôi chẳng dám hé răng lấy một lời luôn ấy ! Đáng sợ quá, nó đâu chỉ là khắc tinh sao chổi, rõ ràng là một con ác quỷ! Không được , chuyện này phải lập tức báo cho……”
……
Lúc Nguyễn Kiều gõ cửa, cô nghe thấy tiếng bước chân vội vã đầy phấn khởi của mẹ Nguyễn. Cánh cửa kêu “kẹt” một tiếng rồi mở ra . Mẹ Nguyễn đang đeo tạp dề, vừa thấy cô đã vui vẻ nói : “Kiều nha đầu về rồi à ? Hôm nay mẹ làm cho con bao nhiêu món ngon đây này . Con đợi một chút nhé, lát nữa là ăn cơm được rồi .”
Nguyễn Kiều nói : “Con có dẫn bạn về cùng.”
Mẹ Nguyễn mở cửa xong liền quay vào trong tiếp tục bận rộn, vừa đi vừa nói : “Cái đứa trẻ này , từ nhỏ đã thích kết giao bạn bè. Mấy đứa thường chơi với con hồi bé đều có chí tiến thủ, thi đỗ đại học rồi đi ra ngoài cả. Chỉ có Tần Nguyệt... Ôi, đó cũng là một đứa trẻ đáng thương.”
Nói đến đây, bà ngẩng đầu nhìn Mộc Lạc đang bước vào từ ngoài cửa. Thấy là một chàng trai trẻ, mắt bà lập tức sáng lên: “Cậu thanh niên này trông được đấy chứ.”
Đón nhận ánh mắt đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới của mẹ Nguyễn, Mộc Lạc cười hì hì: “Bác gái, cháu đến ăn chực đây!”
Theo lời cậu nói , sư phụ của cậu đã chẳng biết đi đâu mất, trong nhà vừa nghèo vừa trống trải, đến cả thứ để ăn cũng không có . Vì thế, cậu chỉ đành theo người bạn trong liên minh của mình đến đây ăn chực.
Đánh giá một lượt từ trên xuống dưới , mẹ Nguyễn hài lòng gật đầu. Ngoại hình ngay ngắn, vóc dáng cao ráo, tính cách lại cởi mở. Tuy cách ăn mặc có hơi kỳ quặc một chút, nhưng chắc đó là thời trang của giới trẻ bây giờ.
Mẹ Nguyễn bước đến bên cạnh Nguyễn Kiều, ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói : “Kiều nha đầu à , vốn dĩ mẹ còn định nói với con chuyện xem mắt với đứa cháu trai gọi bằng chú của nhà Nhị Cẩu ở thôn bên cạnh. Không ngờ con đã có chủ ý riêng rồi . Xem ra đúng là mẹ lo lắng thừa.”
Nguyễn Kiều: “... Mẹ à , không phải như mẹ nghĩ đâu .”
Đây chẳng qua chỉ là một tên ngốc mà cô tiện tay nhặt được thôi.
Mẹ Nguyễn lập tức bày ra vẻ mặt “ mẹ hiểu mà”, cười nói : “Con gái da mặt mỏng, mẹ hiểu. Con cứ yên tâm, chuyện còn lại để mẹ lo.”
Tô Tịch đi phía sau , chậm rãi ung dung. Đợi đến khi Mộc Lạc đã ngồi xuống rồi , anh mới thong thả bước qua cửa.
Nhìn thấy vẫn còn có khách, động tác trên tay mẹ Nguyễn khựng lại trong giây lát. Nụ cười vốn đang hiện hữu trên gương mặt bà bỗng cứng đờ khi ngẩng đầu nhìn thấy Tô Tịch, sắc mặt cũng theo đó mà thay đổi.
Nguyễn Kiều cẩn thận quan sát phản ứng của mẹ mình , do dự lên tiếng: “Cái đó...”
Sắc mặt mẹ Nguyễn trở nên vô cùng khó coi, nhưng bà vẫn cố nặn ra một nụ cười : “Con cũng lớn rồi , biết tự đưa ra lựa chọn cho mình . Bất kể xảy ra chuyện gì, mẹ đều ủng hộ con.”
Dường như bà không dám nhìn thẳng vào mắt Tô Tịch. Bà lau tay lên chiếc tạp dề, vội vàng nói : “Mẹ đi rửa rau trước đây, các con cứ ngồi nghỉ một lát nhé.”
Nói xong, bà liền quay người bước nhanh ra sân.
Bếp lò và khu bếp đều nằm trong cái lán dựng bên ngoài, còn bữa cơm thì được dọn trong nhà chính.
Mộc Lạc là kiểu người không thể ngồi yên một chỗ. Vừa bước vào nhà, cậu đã bắt đầu đi khắp nơi nghiên cứu. Mặc dù đây chỉ là một căn nhà đầy những món đồ nội thất cũ kỹ, hỏng hóc, nhưng cậu vẫn nhìn đến mức say mê thích thú.
“Mọi người mau nhìn xem! Đây chính là cách bài trí nông thôn của thời trước sao ? Nhìn hoa văn này đi , nhìn lớp bụi phân bố thế này đi , rồi cả hướng nứt của chiếc ghế này nữa. Thật sự quá khiến người ta kinh ngạc!”
Không hổ là một streamer chuyên nghiệp...
Nguyễn Kiều kể lại toàn bộ mọi chuyện từ lúc mình gặp t.a.i n.ạ.n xe, đến khi đặt chân tới ngôi làng này . Cô cũng nhắc tới đoàn người rước dâu mà mình gặp trên đường, cùng những thông tin liên quan đến các người chơi khác mà hiện tại cô đã nắm được , rồi thuật lại một lượt cho Tô Tịch nghe .
Nguyễn Kiều nói : “Được rồi , những gì tôi biết chỉ có bấy nhiêu thôi. Anh còn điều gì muốn hỏi nữa không ?”
Tô Tịch ngẩng đầu lên. Những ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp trên mặt bàn. Cả người anh toát ra vẻ lười biếng như một chú mèo đen đang nằm nghỉ dưới ánh nắng.
“Vậy thì cô giải thích cho tôi nghe xem, chuyện đối tượng mà cô thầm thương trộm nhớ là thế nào đây?”
Chaporia
Bình Luận (0)