Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nguyễn Kiều: “??”
Nhìn ánh mắt đầy hoang mang của thiếu nữ, Tô Tịch khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn.
“Vậy tại sao Thẩm Mộc lại nói như thế?”
Để tránh rắc rối, Nguyễn Kiều vốn không nhắc đến phần diễn xuất mà hệ thống đã thêm vào cho nhân vật của mình , chỉ kể lại những manh mối mà cô cho là có liên quan đến phó bản.
Dường như bị khí thế của Tô Tịch áp chế, Nguyễn Kiều vô thức đi theo mạch suy nghĩ của anh . Những ngón tay trắng nõn như cọng hành xoắn lấy vạt áo, cố gắng sắp xếp trong đầu xem nên kể lại mối quan hệ cẩu huyết giữa ba người bọn họ như thế nào.
Nhưng ngay khi chuẩn bị giải thích, cô đột nhiên phản ứng lại . Đôi mắt vốn mang vẻ đáng thương lập tức ngước lên, nhìn Tô Tịch đang bày ra tư thế chiếm giữ thế chủ động như thể đang bắt gian tra hỏi.
“Khoan đã ! Tại sao tôi phải giải thích với anh chứ?”
Tô Tịch nhướng mày.
“Bởi vì tôi và hắn dùng chung một cơ thể. Nếu là cô gái mà hắn để ý, đương nhiên tôi phải kiểm duyệt trước .”
Như sợ cô lên tiếng phản bác, anh lại bình thản bổ sung thêm: “Hoành Thánh quá đơn thuần. Tôi sợ hắn bị người ta lừa cả người lẫn của.”
Nguyễn Kiều lại nhìn gương mặt đẹp trai đến mức khiến cả người lẫn thần đều phải ghen tị của Tô Tịch. Nhớ đến lần trước anh khoác chiếc hoodie trắng bằng vải bông, mang dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn của Hoành Thánh, trông vừa mềm mại vừa dễ bắt nạt, cô không khỏi gật đầu tán thành: “Về sắc thì tôi công nhận. Còn về tài thì thôi khỏi nói , hiện tại tôi cũng không thiếu tiền tiêu.”
Nói xong, cô lại tiếp lời: “Vậy anh nhớ giải thích giúp tôi với Hoành Thánh nhé. Trong phó bản này , thiết lập của tôi là một cô gái thầm thương trộm nhớ Thẩm đại thiếu gia giàu có . Giống như bao thiếu nữ ôm mộng xuân khác, vừa nhìn thấy nhan sắc của Thẩm đại thiếu đã bị hạ gục, lại bị hào quang nhân cách của anh ta làm cho ch.ói mắt đến mức không dám đến gần.”
Cô cúi đầu, giả vờ ôm n.g.ự.c, làm ra vẻ đau khổ: “Cuối cùng chỉ có thể ôm một tấm chân tình, lặng lẽ rơi lệ trong cô đơn.”
[Dựa Vào Trà Sữa Để Duy Trì Sự Sống: Ha ha ha ha ha, tóm tắt quá chuẩn, không chê vào đâu được .]
[Mộc Khả Hồ Úy: Sức hút của thần mặt trời, ha ha ha ha ha.]
Ánh mắt Tô Tịch lại hơi trầm xuống.
“Hắn bảo cô giải thích, cô liền giải thích sao ?”
Nguyễn Kiều ngẩn người : “Hả?”
Không phải chính anh bảo tôi giải thích sao ?
Nguyễn Kiều cảm thấy giao tiếp với bệnh nhân đúng là một chuyện vô cùng hao tâm tổn sức.
Giọng nói của Tô Tịch càng lúc càng lạnh, cả người tỏa ra khí tức như đang viết rõ bốn chữ “ người sống chớ gần”.
“Cho nên thì sao ?”
Nguyễn Kiều hoàn toàn không hiểu nổi vì sao anh lại đột nhiên tỏa ra sát khí như vậy . Rõ ràng anh muốn nghe giải thích, mà cô cũng đã giải thích rồi cơ mà.
Đôi môi anh đào của thiếu nữ khẽ mấp máy. Một lúc lâu sau , cô mới chần chừ hỏi ngược lại :
“Cho nên cái gì?”
Tô Tịch im lặng một hồi.
Dường như phải dùng đến rất nhiều quyết tâm, anh mới cực kỳ khó khăn thốt ra được câu tiếp theo:
“Cho nên... cô thật sự cảm thấy Thẩm Mộc là một người cao ráo, đẹp trai, tuấn tú, quyến rũ, như vầng thái dương...”
Nói đến đây, anh không thể tiếp tục được nữa.
[T.ử Vũ U Tuyết: Ha ha ha ha, xấu hổ quá đi mất.]
[Cuộn Phở: Gấu con à , đừng miễn cưỡng bản thân phải đọc mấy lời thoại Mary Sue như thế chứ, ha ha ha ha.]
[Nước Sôi Không Thêm Đường: Cười c.h.ế.t tôi mất, hhhhh.]
[Nhất Giới Nữ Trang: Trời đất, anh ấy thật sự nói ra luôn kìa, ha ha ha ha.]
Nguyễn Kiều nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói : “Nếu là Thẩm Mộc thì... ngoại hình cũng không tệ, đối xử với người khác lại rất chu đáo và tỉ mỉ.”
Mỗi lần cô khen thêm một câu, ánh mắt của Tô Tịch lại trở nên nguy hiểm hơn một phần.
Nguyễn Kiều tiếp tục: “Nếu dùng những từ như cao lớn, anh tuấn, đẹp trai, quyến rũ để hình dung thì cũng khá phù hợp đấy. Ấy, khoan đã ... sao anh lại biết mấy từ miêu tả này ?”
Đột nhiên, cô ngẩng đầu nhìn anh : “Anh không phải là thích tôi đấy chứ?”
Mạch suy nghĩ của cô chuyển hướng quá nhanh.
Cô chợt nhớ đến những gì mình đã nhìn thấy trong từ đường trước đó, rồi bắt đầu nghi ngờ. Có khi nào trong thiết lập của phó bản này , Nguyễn Kiều chính là bạch nguyệt quang của tai họa nhỏ năm ấy ?
Nói cách khác...
Liệu có khả năng trong thiết lập nhân vật, Tô Tịch thật sự thích cô?
Nếu không , sao anh lại biết rõ chuỗi tính từ đầy mê muội kia đến thế?
Mấy người hồi nhỏ đã chơi trò tình tay ba cẩu huyết như vậy rồi sao ?
Giờ thì hay rồi .
Tình tay ba trực tiếp biến thành tình tay tư luôn.
Tô Tịch ngẩng đầu lên.
Cảm xúc nơi đáy mắt anh lúc sáng lúc tối, khó lòng phân biệt.
Dường như câu nói vừa rồi của cô đã hóa thành một lưỡi kiếm sắc bén, xuyên thủng mọi lớp phòng bị mà anh dựng lên.
Nó vượt qua khu vườn đầy gai nhọn và những bức tường cao ngăn cách, rồi ném một viên đá xuống mặt hồ sâu thẳm trong lòng anh .
Mặt nước vốn tĩnh lặng bỗng gợn lên từng vòng sóng nhỏ, tầng tầng lớp lớp lan rộng mãi không thôi.
Đôi môi mỏng đẹp đẽ của Tô Tịch khẽ mím lại . Hàng mi dài và dày phủ xuống một lớp bóng nhàn nhạt dưới đáy mắt anh .
Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà đột nhiên nhìn thẳng vào mắt cô.
“Cô là Arc, đúng không ?”
Giọng chàng trai rất khẽ, rất trầm, như thể ngay cả bản thân anh cũng không tin vào câu hỏi vừa thốt ra .
“Hửm...”
Khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, phảng phất mang theo ý vị tự giễu trước sự hoang đường trong suy đoán của chính mình .
“Hay là tôi đổi cách hỏi khác.”
Anh nhìn cô chăm chú.
“Cô quen Arc sao ?”
Nguyễn Kiều không lên tiếng.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa lộp độp vang lên.
Trời đã âm u từ lúc nào.
Trong không khí dần lan tỏa mùi đất ẩm sau cơn mưa. Bên tai là tiếng mưa rơi rào rạt không ngớt.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau .
Bốn mắt giao nhau giữa màn mưa xám xịt ngoài khung cửa.
Trong một khoảng thời gian ngắn, không ai lên tiếng phá vỡ sự im lặng ấy .
Mộc Lạc hướng về phía màn hình livestream, vui vẻ nói :
“Cảm ơn l.ự.u đ.ạ.n của Mao Mao, Đình Đình, Bán Hạng, Anh Linh và Hắc Chi Ma nhé!”
“Tiếp theo, xin được giới thiệu với mọi người hai hiện vật cấp quốc bảo của bối cảnh lần này . Ngay phía sau tôi đây, vị đang ngồi trên ghế chính là Vân * tính khí cực kỳ khó ở, động một chút là lườm người khác * nhan sắc chỉ kém tôi một chút xíu * nghe nói đ.á.n.h nhau rất giỏi nhưng vừa vào màn đã bị xích ch.ó xích ngay trong nhà * Thôn!”
“Còn vị tiểu tỷ tỷ xinh đẹp đáng yêu này chính là người thông minh chẳng kém gì tôi . Ngay từ đầu đã sáng suốt quyết định kết minh với đồng minh đầu tiên của mình ...”
Nói đến đây, cậu bỗng khựng lại .
“Ủa? Sao bầu không khí giữa hai người cứ kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?”
Nguyễn Kiều và Tô Tịch đồng thời im lặng.
“...”
“...”
Nguyễn Kiều lập tức đứng dậy.
“ Tôi đi xem cơm chín chưa ...”
Nếu không chạy ngay bây giờ, e là lớp mặt nạ sắp bị bóc sạch rồi .
Nếu là nửa năm trước , cái ID Arc này gần như không ai trong [Khu Cách Ly] là không biết đến.
Thế nhưng sau sự việc năm đó, tài khoản của cô đã bị ông chủ cũ hoàn toàn đóng băng.
Người vẫn còn nhớ và biết đến cái tên này chắc chắn là những người đã bắt đầu chú ý đến [Khu Cách Ly] từ rất sớm.
Nhưng rõ ràng Tô Tịch chỉ mới tiến vào [Khu Cách Ly] từ nửa năm trước . Vậy tại sao anh lại biết đến cái tên Arc?
... Chẳng lẽ anh cũng giống những người khác, vẫn luôn nhớ nhung thứ đó?
Nhưng cho dù thứ ấy có mạnh mẽ đến đâu , suy cho cùng cũng chỉ là một đạo cụ trong trò chơi mà thôi. Nó hoàn toàn không đáng để anh phải đ.á.n.h đổi, thậm chí thấu chi cả mạng sống của mình chỉ để đi tìm kiếm.
Chắc chắn phải còn nguyên nhân khác.
Trước đây, cô và Tô Tịch chưa từng tiếp xúc với nhau , càng không thể xem là quen biết .
Cô cũng chưa từng dùng tài khoản Arc để cùng tham gia bất kỳ ván chơi nào với anh .
Cho dù trực giác của Tô Tịch có nhạy bén đến đâu , thì những suy đoán đó cũng chỉ dừng lại ở mức hoài nghi, hoàn toàn không có bất kỳ chứng cứ nào.
Trước khi rời khỏi [Khu Cách Ly] để chuyển sang [Ranh Giới Sinh Tồn], cô đã tách biệt hoàn toàn thân phận Arc với cái tên Nguyễn Kiều.
Khi tham gia trò chơi, cô luôn sử dụng bí danh.
Ngoài công ty Hằng Tinh và Dịch Cảnh ra , ngay cả ông chủ cũ của cô ở [Khu Cách Ly] cùng các thành viên của chiến đội AAS cũng không hề biết mối quan hệ giữa Nguyễn Kiều và Arc.
Chỉ cần bản thân Nguyễn Kiều không thừa nhận, thì không ai có thể khẳng định là cô.
Bây giờ cô có chút may mắn vì bản thân mình ngày trước cũng giống như đa số các thiếu niên thiếu nữ trẻ tuổi bồng bột khác, thích dùng tên giả và thân phận ẩn danh.
Khi đó tuổi còn nhỏ, nghĩ đến việc mình ở trong trò chơi hô mưa gọi gió, mà tất cả mọi người đối với thân phận người thật phía sau nhân vật mạnh nhất kia lại hoàn toàn không biết gì cả. Có một loại cảm giác thần bí dầu nảy sinh từ tận đáy lòng, liền cảm thấy đặc biệt lợi hại.
Tuy rằng bây giờ quay đầu nhìn lại có hơi xấu hổ…… nhưng ít nhất hiện tại đã bớt đi cho cô không ít phiền phức.
……
“Lần này về thì ở nhà thêm một thời gian nhé?” Mẹ Nguyễn vừa rửa rau trong chậu vừa dè dặt hỏi cô.
Lúc trời nhá nhem tối, một cơn mưa nhỏ bất ngờ kéo đến. Bên ngoài âm u xám xịt, mưa phùn rơi lộp bộp trên mái nhà, xuyên qua khung cửa sổ màu sữa, tạo thành những âm thanh tí tách khe khẽ.
Mộc Lạc đang khiêng bàn ghế trong nhà, còn Tô Tịch khoác áo tơi đứng trên mái. Một người ở trong, một người ở ngoài... cùng nhau sửa lại mái nhà.
“Vân ca, bên trái kìa!” Mộc Lạc đứng trong nhà gào hết sức. “Ái chà chà chà chà! Nước nhỏ vào mắt tôi rồi , không nhìn thấy gì nữa aaa!”
Ngón tay thon dài của Tô Tịch đặt lên viên ngói bên cạnh, khẽ nhíu mày: “Ngậm miệng.”
Mộc Lạc lập tức phản bác: “Anh hung dữ thế! Tôi đi mách cô ấy ngay bây giờ!”
Tô Tịch nhìn cậu qua lỗ thủng nhỏ trên mái nhà: “Đi đi .”
Mộc Lạc bị chặn họng, chỉ có thể nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh cứ đợi đấy. Lát nữa tôi sẽ đi mách Nhuyễn Miên Miên sau lưng anh , vạch trần bộ mặt thật của anh .”
“Aaa! Sao cái lỗ này tự dưng lại to ra thế này !”
“VÂN! THÔN! TỊCH! QUYỂN! Tôi cảnh cáo anh , không được công báo tư thù! Aaa, mát quá!! Nước rò vào trong rồi ! Tên họ Vân kia !”
Nghe tiếng gào t.h.ả.m thiết vọng ra từ trong nhà, Nguyễn Kiều không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cô lại bất giác cảm thấy hai người họ thật sự rất đáng yêu.
Không giống như đang tham gia một trò chơi kinh dị, mà ngược lại , càng giống như đang cùng nhau tận hưởng một chuyến du lịch ở vùng quê yên bình.
Ngôi nhà của Nguyễn gia thực sự đã quá cũ nát. Trong các góc tường có không ít cóc trú ngụ, mỗi khi trời mưa là khắp nơi lại bắt đầu dột nước. Những chiếc chậu đặt trên nền nhà hứng lấy từng giọt mưa rơi xuống, phát ra tiếng “tạch tạch tạch” đều đặn và có tiết tấu.
Chỉ có một chỗ trên mái nhà bị dột quá nghiêm trọng nên Tô Tịch mới phải trèo lên sửa lại .
Nguyễn Kiều ngồi bên cạnh phụ nhặt rau, hờ hững đáp một tiếng.
Mẹ Nguyễn đối xử với cô rất tốt , nhưng dựa theo xu hướng phát triển của cái trò chơi c.h.ế.t tiệt này , e rằng sự bình yên của ngôi làng nhỏ này sẽ chẳng kéo dài được bao lâu nữa.
Nguyễn Kiều tiếp tục hỏi: “Tần Nguyệt... sau khi con rời đi , cô ấy thế nào rồi ?”
Mẹ Nguyễn khẽ thở dài: “Đứa trẻ đó ngày trước thành tích học tập cũng chẳng kém gì con đâu . Nhưng vì phải chăm sóc người mẹ bệnh nặng nên chỉ đành nghỉ học giữa chừng. May mà sau này gặp được tiểu Tống.”
Bà mỉm cười , liếc nhìn Nguyễn Kiều một cái rồi nói tiếp: “Phải nói là lúc đầu người ta còn định mai mối cậu ấy cho con đấy. Cậu thanh niên đó rất chịu khó, cũng biết lo toan. Chỉ là hoàn cảnh gia đình không được tốt , từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ , một mình bươn chải bao nhiêu năm mới trả hết số nợ mà thế hệ trước để lại . Trước đây người ta còn bảo đợi khi nào con từ thành phố về thì dẫn hai đứa đi gặp mặt một lần . Ai ngờ con cứ mãi không chịu về.”
“Tuy nhà mình bên này cũng có chút gánh nặng, nhưng bên phía cậu ấy cũng chẳng dễ dàng gì. Tiểu Tống vừa mới trả hết nợ, trong nhà gần như không còn đồng nào. Muốn tích cóp đủ tiền sính lễ thì còn không biết phải đợi đến bao giờ. Dù nhà mình không khá giả, mẹ cũng không nỡ để con gả vào một gia đình như thế rồi phải chịu khổ.”
Mẹ Nguyễn lải nhải kể hết chuyện này đến chuyện khác suốt một hồi lâu, Nguyễn Kiều cuối cùng cũng nắm được đại khái tình hình.
Cậu thanh niên kia không tích góp đủ tiền sính lễ, nhưng lại là người chăm chỉ, tháo vát. Cậu thường xuyên đến Nguyễn gia phụ giúp công việc, qua lại nhiều lần nên dần quen biết với Tần Nguyệt ở nhà bên cạnh.
Nửa năm trước , hai người đã thành hôn.
Cậu thanh niên họ Tống, nhà nằm phía sau bãi đá ở phía bắc thôn. Người trong làng đều gọi cậu là tiểu Tống.
Tuy khoảng cách từ thôn đến đó không xa, nhưng đường đi rất khó khăn, vì vậy khu vực ấy cũng chẳng có mấy hộ dân sinh sống.
Nguyễn Kiều ghi nhớ địa chỉ rồi hỏi tiếp: “Tần Nguyệt lúc kết hôn không xảy ra chuyện gì chứ mẹ ?”
Mẹ Nguyễn lắc đầu: “Thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Nhà tiểu Tống không có tiền, nên hôn sự cũng chẳng tổ chức linh đình. Hai đứa chỉ thuê một chiếc kiệu hoa của Thẩm gia, mời vài người đến khiêng kiệu, đến cả đội thổi kèn cưới cũng không thuê.”
Nguyễn Kiều lập tức hiểu ra .
Chẳng trách Thẩm gia lại giàu có như vậy . Ngay cả dịch vụ cưới hỏi trong thôn cũng do họ nhận làm hết. Quả nhiên không hổ là gia đình giàu nhất làng.
“Tuy nhiên, con đừng hỏi thêm nữa. Những chuyện kỳ lạ xảy ra trong thôn hình như cũng bắt đầu từ nửa tháng trước ...” Mẹ Nguyễn chần chừ nói .
Nguyễn Kiều không bỏ cuộc, tiếp tục truy hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy ?”
Mẹ Nguyễn như vừa hoàn hồn, miễn cưỡng nở một nụ cười : “Cũng chẳng có gì đâu , toàn là mấy chuyện vặt vãnh trong thôn thôi. Con đừng bận tâm nữa. Dạo này buổi tối đừng ra ngoài là được .”
Nói xong, bà liền im lặng.
Bầu không khí giữa hai người nhất thời trở nên có chút quái dị.
“Aaa!!! Hắt xì!”
“Không phải chứ, lại nữa à ?”
“Vân ca, anh là anh trai của em rồi , được chưa ! Em biết lỗi rồi mà!”
Giọng nói trong trẻo của Mộc Lạc vọng ra từ trong nhà, nhưng thấp thoáng bên trong lại mang theo vài phần mệt mỏi...
[Thần Kỳ Tái Tái: Ha ha ha ha, đáng yêu quá.]
[Hệ Thống Nhỏ Nhân Bánh Vừng Đen: Vân ba tuổi và Mộc ba tuổi.]
[Kẹo Nhỏ: Buồn cười quá đi mất, ha ha ha ha! Không kìm được mà nở nụ cười dì già.]
[Anh Linh Ấn Độ Sát Vách: Đáng yêu c.h.ế.t tôi rồi !]
[Rồng Ác Gầm Thét Ao U U: Đáng yêu quá, muốn nuôi ghê... muốn nuôi ghê!]
……
“Mưa rồi .”
Mai T.ử đứng bên cửa sổ, nhìn màn mưa bên ngoài.
Bốn người chia thành hai nhóm, đi khắp nơi trong thôn để dò hỏi tin tức. Họ nghe ngóng được một vài chuyện kỳ lạ xảy ra trong làng, đồng thời cũng biết thêm về những lời đồn xoay quanh tai họa từng giáng xuống ngôi thôn hơn mười năm trước .
Mai T.ử và Trần Tư lần theo manh mối tìm đến từ đường. Ban đầu, cả hai còn định phá khóa xông vào trong, nhưng cuối cùng lại bị một ông lão mắt đục vì bệnh đục thủy tinh thể cầm gậy đuổi đi .
Tuy không tìm được chỗ ăn cơm, nhưng trong ba lô của mỗi người đều có sẵn lương khô dự trữ.
Dung lượng ba lô vốn không nhiều. Mỗi ô chứa đồ chỉ có thể xếp tối đa chín món cùng loại. Chẳng hạn, một ô có thể chứa chín chai nước khoáng hoặc chín ổ bánh mì. Nếu vượt quá số lượng đó, sẽ phải chiếm thêm một ô trống khác trong ba lô.
Muốn mở rộng thêm không gian chứa đồ thì phải tiêu tốn một lượng lớn kim cương.
Mai T.ử và Trần Tư luôn hành động cùng nhau . Còn Cô Độc Phi Ưng tuy đi chung với Song Thanh Đạo, nhưng giữa hai người gần như không có bất kỳ cuộc trò chuyện nào.
Bữa tối của họ đều được giải quyết bằng lương khô mang theo trong ba lô. Ngoài ra , họ còn lục lọi và tìm thấy một vài món đồ hữu dụng trong căn nhà.
Ví dụ như áo tơi và nón lá được đặt trên chiếc bàn gỗ.
Song Thanh Đạo hắt hơi một cái, khuôn mặt trẻ tuổi hơi tái nhợt.
“Chẳng trách tối qua tôi ngủ cứ thấy trong phòng ẩm thấp thế nào ấy . Dù ở trên tầng hai thì điều kiện thế này cũng tệ quá rồi .”
Hai cô gái ở căn phòng phía trong tầng hai, còn Song Thanh Đạo và Cô Độc Phi Ưng ở phòng ngoài. Muốn vào phòng của hai cô gái thì bắt buộc phải đi ngang qua phòng của họ.
Bàn ghế dưới tầng một vừa cũ nát vừa phủ đầy bụi bặm, vì vậy cả bốn người đều lên tầng hai, vừa ăn lương khô vừa trao đổi những manh mối đã thu thập được .
Song Thanh Đạo đưa tay sờ chăn đệm rồi nhíu mày: “Đến cả chăn đệm cũng ẩm hết rồi .”
Vừa dứt lời, cậu ta lại hắt hơi thêm một cái nữa.
Mai T.ử đặt chiếc áo tơi vừa tìm được lên chiếc bàn cạnh cửa sổ.
“Chỉ có hai chiếc thôi. Nếu trời mưa phải ra ngoài thì dùng xong nhớ mang về để lại ở đây.”
Song Thanh Đạo vô tư xua tay: “Biết rồi .”
Trần Tư liếc nhìn cậu ta . Tuy không nói gì, nhưng trong ánh mắt dường như đang âm thầm tính toán điều gì đó.
Cô Độc Phi Ưng là người trở về muộn nhất.
Vừa bước lên cầu thang, anh ta đã cảm nhận được hơi ẩm nồng nặc trong phòng. Đến khi nhìn thấy những thứ đặt trên bàn, sắc mặt anh lập tức trở nên vô cùng khó coi. Đôi mắt mở to, gương mặt trắng bệch, như thể vừa nhớ ra một chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ.
Trần Tư liếc nhìn Mai Tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-35-tan-nuong-quy-the-luong-7.html.]
Hai người bốn mắt nhìn nhau , khẽ gật đầu với đối phương rồi lập tức dời ánh mắt đi .
Sau đó, Trần Tư quay sang hỏi Cô Độc Phi Ưng bằng giọng điệu bình thản như không có chuyện gì xảy ra : “Anh có phát hiện được điều gì không ?”
Cô Độc Phi Ưng không trả lời, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào hai cô gái.
Trần Tư cầm hai chiếc áo tơi và nón lá trên bàn lên, bước về phía trước một bước.
“Ra ngoài
nói
chuyện một chút
đi
.
Tôi
có
chuyện
muốn
hỏi
anh
.”
Song Thanh Đạo cảm thấy bầu không khí giữa ba người có gì đó rất kỳ lạ, không khỏi lên tiếng: “Có chuyện gì mà còn phải ra ngoài nói vậy ?”
Mai T.ử đứng phía sau cậu ta , lặng lẽ đưa tay kéo nhẹ vạt áo của cậu .
Trần Tư không đáp.
Dường như lúc này Cô Độc Phi Ưng mới hoàn hồn trở lại . Anh ta liếc nhìn hai người bên cạnh một cái, sau đó đưa tay nhận lấy chiếc áo tơi từ tay Trần Tư rồi cùng cô đi xuống lầu.
……
Bữa tối của Nguyễn gia tuy đơn giản, nhưng có thể nhìn ra mẹ Nguyễn đã dốc không ít tâm sức chuẩn bị .
Mộc Lạc buổi trưa chưa được ăn gì, lại gặp đúng lúc tay nghề nấu nướng của mẹ Nguyễn rất tốt , nên từ đầu đến cuối chỉ vùi đầu ăn cơm. Nhờ vậy mà cậu ta hiếm hoi được một lúc yên tĩnh.
Tô Tịch cũng rất im lặng, nhưng lượng thức ăn anh ăn lại rất ít.
Mẹ Nguyễn dường như vẫn luôn có chút gượng gạo. Bà không dám ngẩng đầu nhìn Tô Tịch, chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Nguyễn Kiều. Cả bữa cơm diễn ra trong bầu không khí trầm mặc.
Sau bữa ăn, bát đũa được mang ra cái lán bên ngoài để rửa.
Nguyễn Kiều cũng đi theo phụ giúp. Trong lúc rửa bát, cô không nhịn được mà hỏi: “Người trong thôn đều nói anh ấy là sao tai họa. Con dẫn anh ấy về đây, mẹ không sợ sao ?”
Động tác rửa bát của mẹ Nguyễn khựng lại .
Bà khẽ thở dài một tiếng rồi mới ngẩng đầu nhìn cô: “Nếu con đã biết như vậy thì nên tránh xa cậu ấy một chút. Không có ai chăm sóc, cậu ấy cũng không thể bị nhốt trong từ đường cả đời được .”
Nghe vậy , Nguyễn Kiều cũng cảm thấy lời này không sai.
Nhìn tuổi tác của bác Trần, e rằng ông cũng không thể chăm sóc Tô Tịch được bao nhiêu năm nữa.
“Con đưa cậu ấy ra ngoài cũng là một chuyện tốt . Tuy rằng...” Mẹ Nguyễn ngập ngừng một lát rồi tiếp tục: “ Nhưng dù sao đó cũng là một đứa trẻ đáng thương. Mẹ nghe nói bên ngoài xảy ra lũ quét với sạt lở đất, xe cộ không thể đi vào được . Đợi khi đường sá được khai thông, con bảo cậu ấy rời khỏi ngôi làng này đi .”
Dường như nhớ lại những chuyện đã qua, giọng bà càng lúc càng trầm xuống.
“Chuyện năm đó cũng đã là quá khứ rồi . Cha con mất cũng đã nhiều năm như vậy . Kiều nha đầu à , bớt được chuyện nào hay chuyện ấy .”
“Trước đây là chúng ta có lỗi với đứa trẻ đó. Không ai có thể lựa chọn xuất thân của mình .”
Mẹ Nguyễn liếc nhìn khung cửa sổ mờ đục, vừa bẩn vừa loang lổ phía sau . Qua lớp kính ấy chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy ánh sáng hắt vào , bất kể đứng bên trong hay bên ngoài cũng không thể nhìn rõ cảnh vật ở phía bên kia .
“ Nhưng tiểu Vân quả thực là một đứa trẻ mang lời nguyền. Mẹ không muốn con gặp chuyện, vì vậy tốt nhất nên tránh xa cậu ấy một chút.”
Nguyễn Kiều khẽ hỏi: “Cha đã c.h.ế.t như thế nào?”
Ánh mắt mẹ Nguyễn thoáng thay đổi.
“Hồ chứa nước vừa mới xây xong chưa được bao lâu. Cha con uống say rồi ngã xuống đó, cuối cùng c.h.ế.t đuối.”
Nguyễn Kiều càng thêm khó hiểu: “Vậy chuyện đó thì có liên quan gì đến anh ấy ?”
“Đều là chuyện của người lớn cả, con đừng hỏi nhiều như vậy nữa.” Mẹ Nguyễn đẩy nhẹ cô vào trong nhà. “Lo học hành cho tốt đi . Chỗ việc còn lại để mẹ làm , con vào nghỉ ngơi đi .”
Mẹ Nguyễn nhất quyết không chịu nói thêm.
Vì thế, Nguyễn Kiều chuyển mục tiêu sang Tô Tịch, định trực tiếp hỏi anh .
Khi nhắc đến những chuyện xảy ra năm đó, giọng điệu của Tô Tịch không hề có chút d.a.o động nào, như thể anh chỉ đang kể lại một câu chuyện hết sức bình thường.
Mộc Lạc ngồi bên cạnh đang buồn chán không có việc gì làm cũng lập tức sán lại gần. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu ta đã giành luôn phần kể chuyện.
“Chuyện này tôi biết !” Mộc Lạc hào hứng nói . “Trước đây tôi từng nhìn thấy ghi chép về những chuyện xảy ra hơn mười năm trước trong cuốn sổ lưu trữ của từ đường.”
Cậu ta bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại .
Hơn mười năm trước , người điên trong thôn đột nhiên mang thai.
Không ai biết cha của đứa trẻ là ai, nhưng người trong thôn đều đồn đại đó là một quỷ thai.
Kể từ sau khi người điên có thai, người nhà của bà ta lần lượt gặp chuyện. Hết người này đến người khác c.h.ế.t đi một cách khó hiểu.
Có người đột ngột mắc bệnh nặng rồi qua đời.
Có người gặp t.a.i n.ạ.n bất ngờ.
Cũng có người bị sát hại, nhưng hung thủ lại hoàn toàn bặt vô âm tín.
Tóm lại , trong mắt dân làng, mọi vận rủi đều bắt đầu từ thời điểm đó và dần bao trùm lên cả ngôi thôn.
Ngay sau đó, những hộ dân sống gần nhà người điên cũng bắt đầu xảy ra chuyện.
Người c.h.ế.t ngày càng nhiều, mà nguyên nhân thì vẫn luôn mơ hồ khó hiểu.
Nghĩa địa của thôn bị kẻ nào đó đào xới.
Gia cầm trong nhà dân liên tục biến mất một cách bí ẩn.
Thậm chí có những buổi sáng vừa thức dậy, người ta phát hiện trên con đường trong thôn xuất hiện đầy những vệt m.á.u đã khô.
Không ai biết đó là m.á.u của số gia cầm mất tích hay là... m.á.u người .
Sự khủng hoảng lan rộng khắp cả thôn.
Ngày càng có nhiều chuyện kỳ quái xảy ra . Mỗi ngày, người ta đều có thể nghe thấy những lời oán trách và bàn tán.
Chính là quỷ t.h.a.i đó...
Nó hại c.h.ế.t toàn bộ người Vân gia vẫn chưa đủ, còn muốn kéo cả ngôi thôn này chôn cùng!
Dân trong thôn từng muốn bắt người điên lại , ép cô ta phá thai, nhưng người điên đã mất tích.
“Nói ra cũng thật kỳ lạ. Sau khi người điên biến mất, những chuyện quái dị trong thôn cũng giảm đi đáng kể. Tuy vẫn thường xuyên xảy ra một vài chuyện xui xẻo, nhưng so với trước kia thì đã tốt hơn rất nhiều.” Mộc Lạc tiếp tục kể: “Ba năm sau , người điên lại xuất hiện, bên cạnh còn có một bé trai. Hóa ra trong khoảng thời gian mất tích đó, không ai biết cô ta đã đi đâu , chỉ biết cô ta một mình sinh hạ đứa trẻ. Thế nhưng vừa trở về, những chuyện kỳ quái trong thôn lại bắt đầu tái diễn.”
“Người điên vốn đã có sức khỏe không tốt . Ba năm đó, cũng chẳng ai biết cô ta đã sống ra sao . Hai mẹ con không có nơi nương thân , hoàn toàn dựa vào sự giúp đỡ của bác Trần, tạm sống trong từ đường. Người điên trở về chưa được ba bốn năm thì nhanh ch.óng qua đời. Sau đó, mọi mũi nhọn trong thôn đều chĩa về phía đứa trẻ còn lại .
Đặc biệt là sau khi Nguyễn gia lại có thêm người c.h.ế.t, nỗi hoảng loạn trong thôn đã lên đến đỉnh điểm. Người dân nhớ lại cảnh năm xưa giấy tiền trắng rải khắp thôn, nhà nhà treo tang, cuối cùng không thể chịu đựng thêm được nữa... Bọn họ xông vào từ đường, muốn thiêu c.h.ế.t đứa trẻ ấy .”
Nguyễn Kiều nói : “Phiên bản này của cậu chẳng giống nội dung được ghi lại trong từ đường chút nào. Ngược lại , nghe cứ như là được ai đó kể lại vậy ...”
Mộc Lạc đắc ý đáp: “ Tôi đâu chỉ xem mỗi ghi chép. Tôi còn đọc được một số cuốn nhật ký ghi lại chuyện năm đó ở chỗ sư phụ tôi nữa. Tôi đã tổng hợp thông tin từ nhiều góc độ khác nhau rồi mới kể lại cho các người đấy nhé.”
Nguyễn Kiều đưa mắt nhìn sang bàn tay của Tô Tịch.
Cổ tay anh trắng đến mức gần như trong suốt, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, đẹp đến mức có phần không chân thực.
“Về sau tại sao anh lại không c.h.ế.t? Hay là... c.h.ế.t rồi lại sống lại ?”
Cho nên anh mới không có mạch đập, cũng không có hô hấp sao ?
Tô Tịch nhận ra ánh mắt đang dừng trên người mình , khẽ hỏi: “Cô đang nhìn cái gì?”
Nguyễn Kiều nói : “ Tôi đang xem anh có phải người củ sen hay không .”
Mộc Lạc ngơ ngác: “Hả?”
Nguyễn Kiều quay sang nhìn cậu ta .
“ Tôi đã bảo cậu bình thường nên tìm hiểu thêm về thần thoại nước mình đi mà. Giới trẻ bây giờ thiếu kiến thức văn hóa thật đáng sợ, đến cả cái trend này cũng không theo kịp.”
Mộc Lạc lập tức nhíu mày. Trong đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch hiện lên vẻ không phục, đôi môi đẹp đẽ hơi bĩu ra .
Cậu ta xoay người , cúi đầu, hạ thấp giọng thì thầm với một khoảng không nào đó:
“Mau lên, mau lên, giúp tôi tra thử đi . Đúng vậy , người Thần Mộc chúng ta không thể bị xem thường được !”
“Hừ.”
Dường như đã nhận được câu trả lời mong muốn , Mộc Lạc quay đầu lại , lập tức ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu.
“Ni Tra phải không ? Cái vị c.h.ế.t rồi sống lại ấy . Tôi cũng biết nhé!”
Nguyễn Kiều sửa lại : “Là Na Tra.”
Mộc Lạc: “À, t...”
Đầu lưỡi cậu ta như bị líu lại .
Cuối cùng, cậu dứt khoát ngậm miệng, không nói thêm lời nào nữa.
Tô Tịch thản nhiên nói : “Bọn họ không g.i.ế.c tôi . Tuy bị bắt lại , nhưng tôi chỉ tạm thời bị nhốt trong từ đường. Sau đó có một đạo sĩ tới. Ông ta miễn cưỡng vẽ ra một đồ án, người trong thôn dựa theo đồ án đó đúc thành một sợi xích sắt.”
Nguyễn Kiều quay sang nhìn Mộc Lạc.
“Là sư phụ cậu à ?”
Mộc Lạc gãi đầu.
“Chắc là vậy rồi ... Dù sao lúc đó ông ấy vẫn chưa nhặt được tôi , nên tôi cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì.”
Nguyễn Kiều khó hiểu hỏi: “ Nhưng cái c.h.ế.t của cha tôi chưa chắc đã liên quan đến mẹ con hai người . Tại sao bọn họ lại khẳng định như vậy ? Hơn nữa còn phản ứng cực đoan đến mức đó.”
Giọng Tô Tịch vẫn nhàn nhạt, nhưng những lời anh nói ra lại khiến người ta cảm thấy lạnh buốt từ tận đáy lòng.
“Bởi vì t.h.i t.h.ể dưới hồ chứa nước.”
Nguyễn Kiều: “Hồ chứa nước?”
Chát.
Phía sau vang lên tiếng chậu rơi xuống đất.
Ba người đồng loạt quay đầu lại . Mẹ Nguyễn đang đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch. Mớ rau trong chậu đã rơi vương vãi khắp nền nhà.
Đôi môi bà tái nhợt, không ngừng run rẩy. Một lúc lâu sau , bà mới chậm rãi ngồi xổm xuống, thu dọn đống hỗn độn dưới đất.
Nguyễn Kiều bước tới giúp bà nhặt rau. Sau khi thu dọn xong, cô giữ lấy tay mẹ , nhìn thẳng vào mắt bà.
“Mẹ, rốt cuộc mẹ biết những gì?”
“Tạo nghiệp mà!” Mẹ Nguyễn liếc nhìn Tô Tịch một cái, sắc mặt vẫn khó coi như cũ. “Khoảng thời gian mẹ Tiểu Vân vừa qua đời, trưởng thôn đang ở giai đoạn quan trọng trong sự nghiệp. Để lập thành tích, mong được điều lên huyện, ông ta đề xuất xây dựng một hồ chứa nước ở phía bắc thôn.
“Xây hồ chứa nước vốn là chuyện tốt . Trưởng thôn có thể nhận công trạng, còn dân làng cũng được hưởng một khoản trợ cấp không nhỏ. Nhưng con cũng biết rồi đấy, thôn chúng ta từ trước đến nay vẫn thường xuyên xảy ra chuyện chẳng lành. Đặc biệt là sau khi mẹ Tiểu Vân mang thai, mọi thứ lại càng tà môn hơn. Đến khi cô ta quay về, những chuyện kỳ quái càng nối tiếp không dứt.
“Hồ chứa nước còn chưa xây xong thì đã xảy ra mấy lần sự cố nhỏ. Trưởng thôn bất đắc dĩ phải làm theo cách truyền miệng từ đời này sang đời khác của những người già trong thôn: tìm một t.h.i t.h.ể, buộc vào cột bê tông dưới đáy hồ chứa nước, rồi mời Thẩm gia đến làm phép.”
Lại là Thẩm gia.
Mộc Lạc: “Sao không mời sư phụ tôi ?”
Nguyễn Kiều nói : “Xem ra tay nghề của sư phụ cậu đúng là... Có lẽ sự nghèo khó bao năm nay của nhà các cậu cũng không phải không có nguyên nhân đâu .”
Mộc Lạc lập tức im bặt.
[ Tôi Không Có Bật Lửa: Ha ha ha ha, sát thương chí mạng.]
[Trường Uyên: Em trai Mộc Lạc đáng thương quá, đến cơm cũng sắp không có tiền ăn rồi .]
[Hôm Nay Muốn Hít Mèo: Vuốt đầu, không giận, không giận.]
[Mộc T.ử Văn Nhất: Nhà thần Mặt Trời quả nhiên có bí mật nha. Thành thạo mấy loại tà thuật này như vậy , hoàn toàn có lý do để nghi ngờ nguồn tiền của bọn họ có vấn đề.]
Mẹ Nguyễn thở dài một hơi .
“Lúc đó trong thôn làm gì có t.h.i t.h.ể mới nào. Mà cho dù có đi nữa, người nhà cũng sẽ không đồng ý để người thân bị buộc dưới đáy hồ chứa nước. Đó là lời nguyền độc địa khiến người c.h.ế.t vĩnh viễn không thể đầu thai.”
Bà cẩn thận liếc nhìn Tô Tịch. Thấy anh không có phản ứng gì, bà mới tiếp tục: “Cuối cùng thì con cũng biết rồi đấy. Mẹ của Tiểu Vân vừa mới qua đời, Tiểu Vân lại còn nhỏ. Người trong thôn đều nói rằng, thay vì để hậu sự của mẹ cậu ấy không có người lo liệu, t.h.i t.h.ể phơi nơi đồng hoang, chi bằng cống hiến chút gì đó cho thôn.”
[Không Ngọt Không Chịu Trách Nhiệm: Cái này ... có hơi quá đáng rồi thì phải ?]
[Thiền Hàn Bất Tri Ý: Chẳng phải là đang bắt nạt cô nhi quả phụ sao ?]
[Tam Trực Trực Nại Liêu: Người trong cái thôn này thật khiến người ta buồn nôn.]
[Người Trong Bán Hạng: Bản thân không muốn thì chẳng lẽ người khác phải tự nguyện chắc?]
Bình luận trong phòng livestream đều tỏ ra bất bình thay cho thân thế của Tô Tịch.
Đừng nói đến khán giả, ngay cả Nguyễn Kiều cũng cảm thấy có chút tức giận.
Mượn t.h.i t.h.ể của người khác để trấn áp hồ chứa nước thì thôi đi , cuối cùng lại vô tình làm người khác c.h.ế.t đuối. Sau đó còn đổ mọi tội lỗi lên đầu một đứa trẻ.
Nếu người đó không phải là Tô Tịch, mà là bất kỳ đứa trẻ nào khác, từ nhỏ đã phải chịu sự đối xử như vậy , bị nhốt trong từ đường, không ai đoái hoài suốt hơn mười năm trời, thì cuộc sống ấy sẽ đau khổ đến nhường nào?
Mẹ Nguyễn khẽ thở dài.
“Bây giờ nghĩ lại , người trong thôn khi đó quả thực đã quá cực đoan rồi . Đến cả mẹ cũng không biết mình đã nghĩ gì nữa... Chúng ta nợ đứa trẻ Tiểu Vân này quá nhiều. Hôm nay con đưa cậu ấy về nhà, cũng xem như nhà chúng ta đang trả lại món nợ đó.
“ Nhưng Kiều nha đầu à , có những chuyện mẹ có thể gánh thay con. Dù mẹ có xảy ra chuyện gì cũng không sao . Chỉ là mẹ hy vọng con tránh xa những chuyện này một chút. Điều mẹ mong nhất vẫn là con được bình an vô sự.”
Ý trong lời mẹ Nguyễn rất rõ ràng, bà muốn cô tránh xa cái gọi là “ sao tai họa” Tô Tịch.
Cho dù ở trong thôn, mẹ Nguyễn đã được xem là người có suy nghĩ thấu đáo hơn những người khác, nhưng sâu trong lòng bà vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi sự định kiến đối với anh .
Trên đời này làm gì có cái gọi là sao tai họa.
Thứ thật sự gieo rắc tai họa, chẳng qua chỉ là lòng người mà thôi.
Mẹ Nguyễn tiếp tục nói : “Ban đầu mọi người đều muốn thiêu c.h.ế.t Tiểu Vân. Nhưng Mộc sư phụ luôn nói cậu ấy là người , mà g.i.ế.c người thì là phạm pháp. Sau đó Thẩm gia cũng đứng ra can thiệp, mọi người mới từ bỏ ý nghĩ điên rồ đó.
“Cuối cùng, Mộc sư phụ vẽ một đồ án trấn áp, rồi đúc nó lên sợi xích sắt để trấn áp ác quỷ trong cơ thể Tiểu Vân.”
[Bánh Bao Nhỏ Tam Tư: Nhìn vậy thì Thẩm gia cũng không hẳn toàn làm chuyện xấu .]
[Yêu Quái Nhà Slytherin: Tôi rối luôn rồi , rốt cuộc trong chuyện này ai là người tốt , ai là người xấu vậy ?]
[Lộn Xộn Mà Không Mất Đi Sự Trang Nhã: Làm gì có ranh giới rõ ràng như thế. Thiện hay ác chẳng phải cuối cùng đều xuất phát từ lợi ích của chính mình sao .]
[Gia Lạc: Đồng ý với lầu trên . Người trong thôn ai cũng vì bản thân mình , nhưng nói thật, bác Trần đúng là người tốt . Bác ấy luôn chăm sóc gấu con nhà tôi , ấm áp quá đi mất.]
[Lâm An: +1, hy vọng người tốt như bác Trần sẽ được báo đáp xứng đáng, sống lâu trăm tuổi.]
Mẹ Nguyễn đột ngột đứng dậy.
“Đó đều là những chuyện đã qua rồi . Các con cứ xem như mọi thứ đã kết thúc đi . Tiểu Vân à , cậu vẫn còn trẻ, cuộc đời chỉ mới bắt đầu thôi. Chỉ cần rời khỏi thôn này , đến một nơi không ai quen biết cậu , thì sẽ không có chuyện gì nữa đâu .”
Bà khẽ thở dài. “Mẹ đi làm việc trước đây.”
Nguyễn Kiều ngẩng đầu nhìn sắc trời.
“Đi thôi, đến giờ rồi . Chúng ta sang nhà Tần Nguyệt xem tình hình của những người chơi khác thế nào.”
Cho đến lúc này , phó bản đã xuất hiện rất nhiều manh mối, nhưng tất cả đều đan xen chằng chịt, rối rắm khó gỡ.
Nhìn bề ngoài, dường như mọi người đều có liên hệ với nhau , nhưng nếu suy nghĩ kỹ lại , mọi thứ vẫn chưa thể kết nối thành một mạch logic hoàn chỉnh.
Trong lòng Nguyễn Kiều đã mơ hồ có một suy đoán.
Chỉ là cô vẫn cần gặp những người chơi khác trước , sau đó mới có thể xác nhận phán đoán của mình .
……
Nhà Tần Nguyệt cách Nguyễn gia không xa, nhưng vì địa hình trong thôn khá phức tạp nên muốn đến đó phải đi đường vòng.
Trần Tư và Cô Độc Phi Ưng bước ra khỏi căn nhà, đi thêm một đoạn rồi dừng lại bên cạnh một đống rơm vắng người .
Ngoài một chiếc ghế dài, nơi này còn có một cái lán nhỏ đủ để tạm trú mưa.
Cô Độc Phi Ưng vẫn giữ vẻ cảnh giác.
“Bây giờ có thể nói được rồi chứ?”
Trần Tư tháo chiếc nón lá xuống, ngẩng đầu nhìn anh ta .
“Không cần tôi nói đâu . Chắc hẳn anh cũng đã nhớ ra rồi .”
Ánh mắt Cô Độc Phi Ưng rơi xuống vệt nước dưới chân Trần Tư.
“Trong ký ức của tôi có hình ảnh tất cả hành khách bước lên xe, nhưng không có bất kỳ ai có gương mặt trùng khớp với cô.”
Anh ta lùi về sau một bước.
“Cô và Mai T.ử vốn không phải người trên chuyến xe đó. Tối qua tại sao các cô lại nói dối?”
“Trí nhớ không tệ nhỉ.” Trần Tư xoay xoay chiếc nón lá trong tay, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc.
“Sau khi nhìn thấy chiếc nón lá này , có phải anh đã rất sợ hãi không ?”
Cô Độc Phi Ưng không nói gì, nhưng biểu cảm trên gương mặt cùng những ngón tay khẽ co lại đã thay anh ta trả lời câu hỏi ấy .
Trần Tư tiếp tục nói : “Sau khi nhìn thấy thứ này , Song Thanh Đạo lại không có bất kỳ phản ứng nào.”
Cô ta nhìn Cô Độc Phi Ưng: “Anh hiểu ý tôi chứ?”
Cô Độc Phi Ưng nói tiếp: “Lúc tôi gặp các người ở đầu thôn, cả người các người đều ướt sũng. Sau đó, các người mới tìm được quần áo trong nhà Tần Nguyệt để thay . Hình dạng và phương hướng của hồ chứa nước mà các người nhắc đến cũng hoàn toàn khớp, vậy nên các người chắc chắn đã đi từ phía đó tới.”
Trần Tư khẽ cười , nói : “Vậy thì anh hẳn phải hiểu rằng chúng ta là cùng một loại người .”
Sự hoảng loạn vốn còn sót lại trên mặt Cô Độc Phi Ưng bỗng chốc tan biến, anh ta nhanh ch.óng bình tĩnh trở lại rồi thuận theo lời Trần Tư mà nói tiếp: “ Đúng , chúng ta là cùng một loại người .”
“Nếu đã là cùng một loại người , vậy tại sao cô lại dẫn tôi ra đây?”
Ngay khi lời của Cô Độc Phi Ưng vừa dứt, từ căn nhà của Tần Nguyệt phía sau bỗng vọng tới một tiếng thét t.h.ả.m thiết của một cậu thiếu niên từ nơi xa.
Giọng thét rất xa, nhưng lọt vào tai anh ta , lại khiến Cô Độc Phi Ưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Chính là tiếng thét t.h.ả.m thiết của Song Thanh Đạo.
Chaporia
Bình Luận (0)