[Vô Hạn] Sau Khi Mãn Cấp, Ta Dùng Tài Khoản Phụ Để Phát Sóng Trực Tiếp Trò Chơi Sinh Tồn/Chương 36: Tân Nương Quỷ Thê Lương 8C. 36: Tân Nương Quỷ Thê Lương 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trong nhà chỉ có hai chiếc ô. Mộc Lạc dùng một chiếc, còn Nguyễn Kiều và Tô Tịch che chung một chiếc còn lại .

 

Để tránh bị mưa hắt ướt, hai người đứng sát vào nhau hơn một chút.

 

Tô Tịch cao hơn Nguyễn Kiều nên là người cầm ô. Thế nhưng mặt ô lại hơi nghiêng về phía cô, như thể vô thức che chắn cho cô nhiều hơn.

 

Nguyễn Kiều nhìn những ngón tay thon dài trắng muốt đang đặt trên cán ô bằng tre của anh , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Dường như con người này không hung dữ và khó gần như vẻ ngoài của anh .

 

Từ nhà họ Nguyễn đến nhà Tần Nguyệt không xa. Mới đi được một đoạn, Nguyễn Kiều đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc phía trước .

 

“Bác Trần!” Cô vẫy tay gọi từ xa.

 

Thế nhưng bóng người khom lưng trong màn mưa ấy lại không hề dừng bước, vẫn lặng lẽ đi về phía trước rồi nhanh ch.óng biến mất giữa làn mưa dày đặc.

 

“Chắc là lớn tuổi nên tai đã lãng rồi .” Mộc Lạc nói .

 

Nguyễn Kiều cũng không nghĩ nhiều. Chẳng mấy chốc, ngôi nhà của Tần Nguyệt đã hiện ra trong tầm mắt.

 

Còn chưa kịp đi tới dưới lầu, ba người đã nghe thấy từ phía xa vọng lại một tiếng thét t.h.ả.m thiết của một cậu thiếu niên.

 

Nguyễn Kiều lập tức tăng nhanh bước chân. Khi cô chạy một mạch đến dưới lầu nhà Tần Nguyệt, vừa hay nhìn thấy hai chiếc ô màu trắng dựng trước cửa.

 

Là Thẩm Quân Mộc và Mộ Nhu.

 

Năm người vừa chạm mặt, còn chưa kịp nói với nhau câu nào đã vội vàng lao lên tầng.

 

Mộc Lạc chạy nhanh nhất, dẫn đầu cả nhóm.

 

Tầng hai là một cảnh tượng hỗn loạn đến kinh hoàng.

 

Giữa vũng m.á.u loang lổ có hai người đang ngồi .

 

Song Thanh Đạo ngồi trên sàn nhà cạnh cầu thang, lưng tựa vào tường. Cậu ta chỉ mặc một chiếc áo sơ mi khoác ngoài mỏng manh, m.á.u từ vết thương bên trong không ngừng thấm ra , nhuộm đỏ cả quần áo. Cảnh tượng ấy khiến người ta nhìn mà giật mình kinh hãi.

 

Đôi mắt cậu ta nhắm nghiền, hơi thở đã hoàn toàn biến mất.

 

Tình trạng của Mai T.ử cũng chẳng khá hơn là bao. Toàn thân cô ta bê bết m.á.u, quần áo chi chít những vết rạch do lưỡi d.a.o sắc bén để lại .

 

Nhưng lúc này , cô ta chỉ co ro trong góc phòng, trên gương mặt vẫn còn nguyên vẻ bàng hoàng của một người vừa may mắn sống sót sau t.h.ả.m kịch.

 

“Đã xảy ra chuyện gì vậy ?”

 

Phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Nguyễn Kiều quay đầu lại , nhìn thấy Trần Tư và Cô Độc Phi Ưng đang khoác áo tơi bước lên lầu. Có lẽ hai người vừa từ bên ngoài trở về, nước mưa vẫn không ngừng nhỏ xuống từ quần áo.

 

Ngay sau đó, Hùng Kỷ cũng đi lên.

 

Những người còn lại nhanh ch.óng tự giới thiệu sơ qua với nhau .

 

Trần Tư cởi áo tơi, đỡ Mai T.ử ngồi dậy trên giường rồi hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Mai T.ử bình tĩnh lại đôi chút rồi mới chậm rãi kể: “Sau khi Trần Tư và Cô Độc Phi Ưng ra ngoài, Song Thanh Đạo ngồi nói chuyện với tôi một lúc. Nhưng không biết vì sao , biểu cảm của cậu ta đột nhiên trở nên rất kỳ lạ. Sau đó cậu ta nói trong phòng quá ngột ngạt, bảo tôi mở cửa sổ ra .”

 

Nói đến đây, giọng cô ta vẫn còn run rẩy.

 

“Ai ngờ, ngay lúc tôi đang mở cửa sổ, cậu ta lại cầm d.a.o đ.â.m tôi từ phía sau . Tôi liều mạng phản kháng, nhưng vẫn bị cậu ta c.h.é.m trúng mấy nhát. Đúng lúc tôi nghĩ mình sắp c.h.ế.t vì mất quá nhiều m.á.u, những vết thương trên người lại đột nhiên tự lành hết.”

 

Mai T.ử liếc nhìn t.h.i t.h.ể nằm trên sàn, trong mắt vẫn còn đọng lại nỗi sợ hãi chưa tan.

 

“Sau đó cậu ta đột nhiên hét lên t.h.ả.m thiết rồi liên tục lùi về phía sau . Toàn thân từ trên xuống dưới bắt đầu chảy m.á.u. Rồi sau đó... Cậu ta c.h.ế.t rồi .”

 

Nguyễn Kiều ngồi xổm xuống, kiểm tra một chút cái xác của Song Thanh Đạo: “Vết thương đích thực là ở bên trong quần áo.”

 

Trên lưng có một vết thương, còn vùng bụng, tim và một số vị trí trọng yếu khác đều xuất hiện những vết thương nặng. Ngoài ra , trên cơ thể còn có không ít vết rạch nông, tuy không đủ để gây c.h.ế.t người nhưng cũng khiến người ta nhìn mà kinh hãi.

 

[Nước Ấm Rượu Mai: Ba chủ phòng nghiêm túc quá đi thôi...]

 

[Đèn Lửa Se Lạnh: Nếu là tôi thì căn bản chẳng dám lại gần t.h.i t.h.ể đâu .]

 

[Thẩm Dung Dị: Miên Miên hôm nay cũng tận tụy với công việc ghê.]

 

Mộc Lạc đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng thê t.h.ả.m trước mắt, không khỏi nhíu mày.

 

“Chẳng lẽ Song Thanh Đạo đã phát hiện ra điều gì đó, cho rằng hai người là phe đối địch nên mới nhân lúc các cô tách riêng để ra tay? Kết quả không ngờ rằng các cô thực ra lại cùng một đội, cuối cùng bị quy tắc phản phệ rồi mất mạng.”

 

Mộ Nhu cũng bước tới bên cạnh, nhẹ giọng an ủi Mai Tử.

 

Thẩm Quân Mộc và Tô Tịch đứng cách đó không xa, từ đầu đến cuối đều không nói gì.

 

Nguyễn Kiều liếc nhìn Cô Độc Phi Ưng.

 

Người đàn ông ấy thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Trần Tư. Dù không mở miệng nói chuyện, nhưng vẻ mặt và ánh mắt của anh ta lại khiến người khác cảm nhận được dường như đang mang theo rất nhiều tâm sự nặng nề.

 

Hùng Kỷ không hoàn toàn tin lời Mai Tử.

 

“Vì sao Trần Tư lại ra ngoài một mình cùng Cô Độc Phi Ưng? Có chuyện gì mà nhất định phải nói ở bên ngoài?”

 

Nếu Trần Tư và Mai T.ử thuộc cùng một đội, vậy thì rất có khả năng Cô Độc Phi Ưng và Song Thanh Đạo cũng là đồng đội của nhau . Trong trường hợp đó, việc Trần Tư gọi riêng Cô Độc Phi Ưng ra ngoài, chỉ để lại Mai T.ử và Song Thanh Đạo ở cùng một chỗ, quả thực quá đáng ngờ.

 

Đương nhiên, cũng có khả năng lời Mai T.ử nói là sự thật.

 

Có lẽ Song Thanh Đạo đã phát hiện ra manh mối nào đó, hiểu lầm mình và Mai T.ử thuộc phe đối địch nên nhất thời nảy sinh ý định ra tay. Còn Trần Tư thì hoàn toàn không hề hay biết chuyện này .

 

Vì vậy , vào lúc này , việc Mai T.ử có nói dối hay không trở nên vô cùng quan trọng.

 

Đối mặt với sự chất vấn của Hùng Kỷ, Trần Tư không hề tỏ ra bất ngờ. Cô ta bình tĩnh giải thích: “Chúng tôi phát hiện được một chút manh mối. Tôi muốn xác nhận xem Cô Độc Phi Ưng có phải người cùng đội với mình hay không . Nhưng tôi lại không chắc chắn về thân phận của Song Thanh Đạo, nên không muốn để cậu ta nghe thấy cuộc nói chuyện đó. Chỉ đơn giản là như vậy thôi.”

 

Lời giải thích của cô ta nghe cũng không phải không có lý.

 

Hùng Kỷ tiếp tục truy hỏi: “Vậy rốt cuộc các người đã phát hiện ra manh mối gì?”

 

Lần này , người lên tiếng trả lời là Cô Độc Phi Ưng.

 

“Việc phân chia đội ngũ trong phó bản lần này rất có khả năng được thực hiện dựa trên tiêu chí người và phi nhân.”

 

“Phi nhân?”

 

Mộc Lạc lập tức xắn ống tay áo đạo bào lên.

 

“Vậy là tôi sắp có việc để làm rồi sao ?”

 

Cô Độc Phi Ưng liếc nhìn Trần Tư một cái rồi nói :

 

“Trong số chúng ta có một vài người chơi không phải là con người .”

 

Anh ta dừng lại một chút rồi bổ sung:

 

“Hay nói chính xác hơn...”

 

Ánh mắt anh ta chậm rãi đảo qua những người chơi có mặt trong phòng.

 

“Là không phải người sống.”

 

Trần Tư gật đầu.

 

“Manh mối mà chúng tôi tìm được trong thôn cho thấy nơi này từ trước đến nay vẫn luôn tồn tại một số thứ tà dị. Trong số người chơi lần này , có ba người là người của thôn, gồm Vân Thôn, Hùng Kỷ và Mộc Lạc. Bốn người chúng tôi là người từ bên ngoài đến. Ngoài ra còn có ba người vừa từ bên ngoài trở về, đồng thời lại có liên hệ với ngôi thôn này .”

 

Cô ta nhìn mọi người rồi chậm rãi kết luận: “Trong mười người chơi, có người không phải là người sống.”

 

Nguyễn Kiều khẽ liếc sang Tô Tịch.

 

Anh khoanh hai tay trước n.g.ự.c, lưng tựa vào tường. Đôi chân thon dài tùy ý bắt chéo, dáng vẻ lười nhác đến mức có phần hờ hững.

 

Dường như anh chẳng hề lo lắng việc thân phận phi nhân của mình có thể bị bại lộ.

 

Hùng Kỷ vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.

 

“Vậy rốt cuộc Song Thanh Đạo đã phát hiện ra manh mối quan trọng gì mà có thể khiến cậu ta không chút do dự ra tay ngay lập tức?”

 

Mai T.ử cố gắng nhớ lại tình huống khi đó rồi đáp: “Lúc ấy , Song Thanh Đạo chủ động nhắc đến chuyện phân đội. Cậu ta cũng nghi ngờ trong số người chơi có người không phải người sống, là dị loại thuộc phe đối địch. Nhưng tôi không biết vì sao cậu ta lại cho rằng tôi không phải người sống rồi đột nhiên tấn công tôi . Dù sao thì sau đó chúng tôi đã tách ra hành động trong một khoảng thời gian khá dài.”

 

Mộc Lạc bỗng lên tiếng: “Nếu muốn biết có phải người sống hay không thì chẳng phải chỉ cần kiểm tra xem có hô hấp và mạch đập là được sao ? Chẳng lẽ người c.h.ế.t lại giống hệt người sống?”

 

Thẩm Quân Mộc cũng đồng tình với suy đoán đó.

 

“Vậy chúng ta kiểm tra lẫn nhau một lượt là biết ngay.”

 

Mộ Nhu lại lắc đầu.

 

“Nếu là người cùng đội thì hoàn toàn có thể bao che cho nhau , như vậy sẽ không kiểm tra ra được gì. Tốt nhất vẫn nên để những người không thân thiết kiểm tra lẫn nhau .”

 

Nói đến đây, cô ta ngẩng đầu nhìn Tô Tịch một cái.

 

Nếu phải nói trong số những người ở đây ai có khả năng không phải người sống nhất, thì đó chính là Vân Thôn Tịch Quyển - người bị dân làng gọi là ác quỷ đầu thai, là đứa trẻ quỷ mang sao tai họa.

 

Trong thời gian ở Thẩm gia, Mộ Nhu cũng đã tìm thấy một vài ghi chép liên quan đến sự việc năm đó. Tuy Thẩm Càn không tiết lộ quá nhiều với họ, nhưng cô ta vẫn dò hỏi được không ít chuyện, trong đó có thân thế của Tô Tịch và những lời đồn đại từng lan truyền khắp thôn năm ấy .

 

Thậm chí cô ta còn biết gần đây trong thôn cũng xảy ra không ít chuyện quái dị.

 

Khán giả trong phòng livestream của Nguyễn Kiều đương nhiên đứng về phía Nguyễn Kiều và Tô Tịch. Nghe thấy Mộ Nhu nói như vậy , bọn họ lập tức không thể ngồi yên.

 

[Tô Ngọt Và Bánh Su Kem: Cô gái này đang nhìn ai vậy hả?]

 

[Điệp Y: Cô ta tên là Nguyệt Quang đúng không ? Sao tôi cứ có cảm giác cô ta đang cố tình nhắm vào Vân thần nhà tôi thế nhỉ?]

 

[Cuộn Phở: Đây chẳng phải đang chĩa mũi nhọn vào gấu con nhà tôi sao ?]

 

[Ashley: ??? Người phụ nữ kia , cô đã thành công thu hút sự chú ý của tất cả chúng tôi rồi đấy.]

 

[Truy Mộ Thiên Nhai: Nhưng chuyện kiểm tra hô hấp là do Mộc gấu con đề xuất mà. Đây chẳng phải người nhà tự đào hố cho người nhà sao ?]

 

Hùng Kỷ lại chẳng thấy có vấn đề gì.

 

“Nếu muốn kiểm tra thì tôi không có ý kiến.”

 

Những người khác cũng lần lượt gật đầu đồng ý.

 

Chỉ có Tô Tịch là từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng.

 

Mộ Nhu lập tức đứng dậy.

 

Chiếc váy trắng khẽ tung lên, vẽ nên một đường cong mềm mại trong không trung. Cô ta liếc nhìn Tô Tịch rồi cất bước đi về phía anh .

 

Nhìn dáng vẻ ấy , rõ ràng cô ta muốn trở thành người đầu tiên kiểm tra Tô Tịch.

 

“ Tôi không đồng ý.”

 

Một giọng nữ nhàn nhạt vang lên.

 

Giọng nói ấy vốn mềm mại và trong trẻo, mang theo nét đặc trưng của thiếu nữ, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết khiến người khác khó lòng xem nhẹ.

 

Thẩm Quân Mộc quay đầu nhìn sang.

 

Nguyễn Kiều đã đứng chắn trước mặt Tô Tịch, vừa khéo ngăn cách tầm nhìn của Mộ Nhu.

 

Giọng cô không lớn, thậm chí còn có phần nhẹ nhàng, nhưng từng lời thốt ra lại không hề dễ đối phó.

 

“Có hô hấp và mạch đập hay không , trong lòng mỗi người đều tự biết rõ.”

 

Cô chớp mắt, hàng mi cong dài khẽ nâng lên.

 

“Nếu tôi đoán không nhầm, tất cả mọi người có mặt ở đây đều có hô hấp và mạch đập.”

 

Đối với cô, chuyện mở mắt nói dối cũng quá đơn giản rồi .

 

Theo quan sát của Nguyễn Kiều, những người khác hẳn là đều có hô hấp. Dù sao thì chính cô cũng chỉ là một người bình thường. Nếu thật sự phe phi nhân được xếp chung một đội, vậy cô đáng lẽ phải giống như Tô Tịch, hoàn toàn không có hô hấp mới đúng.

 

Vì thế, câu nói vừa rồi của cô thực chất là một canh bạc.

 

Cô cược rằng những người khác cũng giống như mình .

 

Nói cách khác, cho dù trong số những người chơi còn lại thật sự có người không có hô hấp, đối phương cũng sẽ không chủ động đứng ra thừa nhận điều đó.

 

Làm vậy chẳng khác nào tự tay phơi bày thân phận của chính mình .

 

Nếu lời Mai T.ử nói là sự thật, vậy thì Song Thanh Đạo là người sống. Cậu ta nghi ngờ Mai T.ử là phi nhân nên mới ra tay sát hại, nhưng cuối cùng lại bị quy tắc phản phệ. Điều đó cũng gián tiếp chứng minh rằng Mai T.ử và cậu ta thực ra thuộc cùng một phe, đều là người sống.

 

Hiện tại, Trần Tư, Mai T.ử và Cô Độc Phi Ưng rõ ràng đang đứng trên cùng một chiến tuyến.

 

Thế nhưng không ai có thể chắc chắn rằng Cô Độc Phi Ưng và Mai T.ử thật sự thuộc cùng một đội.

 

Chỉ cần vẫn còn một khả năng dù là nhỏ nhất, thì cũng không thể loại trừ việc những người khác có thể là đồng đội của bọn họ.

 

Một khi nhận sai và ra tay, sẽ phải chịu phản phệ dẫn đến t.ử vong.

 

Vì vậy , bắt buộc phải hết sức thận trọng.

 

Tuy nhiên, nếu vào lúc này có người bộc lộ rằng bản thân không phải là một “phi nhân”, thì rất dễ trở thành mục tiêu bị nhắm đến ngay lập tức, thậm chí còn có khả năng rước họa sát thân sớm hơn.

 

“Phi nhân” trong phó bản này chắc chắn là một thiết lập cực kỳ quan trọng, gần như chắc chắn có liên quan đến việc phân đội.

 

Đáng tiếc, cho đến hiện tại, nội dung có thể quan sát được trên cuốn sổ nhỏ của Mộc Lạc vẫn còn rất hạn chế. Nếu có thể nhìn thấy phần phân loại quỷ quái ở phía sau , việc phân biệt người chơi chắc chắn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

 

Hiện tại, Nguyễn Kiều cũng chỉ có thể dựa vào phỏng đoán.

 

Quả nhiên giống như những gì Nguyễn Kiều đã đặt cược, những người khác đều khẳng định rằng bản thân có hô hấp và mạch đập.

 

“Bố trí như vậy , nếu tất cả mọi người đều có hô hấp và mạch đập, thì ta cho rằng ‘phi nhân’ ở nơi này chắc chắn không phải là dạng tồn tại đơn giản. Không thể chỉ dựa vào dấu hiệu hô hấp để phân biệt được ,” Nguyễn Kiều tiếp tục nói : “Cách kiểm tra này hoàn toàn vô nghĩa.”

 

Tô Tịch đứng phía sau cô, nhìn thiếu nữ trước mặt đang bình tĩnh bày mưu tính kế, dáng vẻ tự tin và thông minh, khóe môi anh không tự chủ được khẽ cong lên.

 

Ban đầu, khi nghe cái tên của cô, anh cứ nghĩ cô chỉ là một đứa trẻ dễ khóc , gặp chuyện thì hoặc ôm đùi người khác cầu cứu, hoặc bị dọa đến mức mặt mày tái nhợt.

 

Không ngờ, cô lại liên tiếp mang đến cho anh những bất ngờ.

 

Ánh mắt Tô Tịch khẽ lóe lên.

 

Chẳng trách cô có thể thu hút sự chú ý của người đó.

 

Dù thế nào đi nữa, đó cũng là lựa chọn của người kia , không liên quan đến anh . Anh chỉ cần làm tốt việc của mình , và nhìn thấy người đó là đủ.

 

Còn mục đích của Mộ Nhu, dĩ nhiên không phải thật sự muốn kiểm tra xem Tô Tịch có phải “phi nhân” hay không . Cho dù anh có là phi nhân, chỉ cần đến lúc đó cô ta giúp anh nói đỡ vài câu, cũng có thể đổi lấy chút thiện cảm.

 

Rốt cuộc, mục tiêu của cô ta chỉ là tiếp cận Tô Tịch mà thôi. Chỉ cần có cơ hội lại gần đối phương, gia tăng tiếp xúc cơ thể, rồi từ từ bồi dưỡng hảo cảm.

 

Cô ta không tin rằng Vân Thôn Tịch Quyển có thể thật sự thờ ơ, không chút d.a.o động.

 

Nhưng rõ ràng, người tên Nhuyễn Miên Miên trước mắt cũng không phải dạng dễ đối phó.

 

Quả không hổ là người sở hữu gương mặt có đến sáu phần tương tự với kẻ mà cô ta căm ghét.

 

Mộ Nhu mỉm cười : “ Tôi chỉ muốn mọi người an tâm hơn một chút thôi.”

 

Nguyễn Kiều lại đáp thẳng thừng, không chút vòng vo: “ Tôi thấy cô là muốn khiến mọi người nghi kỵ lẫn nhau thì có .”

 

Hừ, gấu con nhà cô cũng là thứ cô ta có thể tùy tiện động vào sao ?

 

Cho dù hiện tại là nhân cách của Tô Tịch, thì thân thể đó vẫn là của Hoành Thánh.

 

Mộ Nhu lập tức lộ vẻ tủi thân , hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại , sắc mặt thoáng chốc trắng thêm vài phần: “Miên Miên, cô hiểu lầm tôi rồi . Nếu làm như vậy khiến cô không vui, vậy tôi không kiểm tra nữa là được , có được không ? Tôi chỉ sợ người khác nghĩ các cô có tật giật mình nên không dám kiểm tra, vì vậy mới đứng ra đóng vai người xấu thôi. Tôi thật sự tin mọi người không có vấn đề gì, chỉ là muốn giúp xóa bỏ nghi ngờ của những người khác mà thôi.”

 

[Ngôi Sao Đêm Hè: Ban đầu tôi vốn không nghĩ vậy , nhưng nói như thế này chẳng khác nào bảo Nhuyễn Miên Miên thật sự có tật giật mình . Tôi thấy Nguyệt Quang cô ta cố ý thì đúng hơn.]

 

[Thỏ Tuyết Bốn Nông: Tâm cơ đến vậy sao ?]

 

[Gặp Được Đúng Lúc Không Phải Tôi : Uổng công có một gương mặt xinh đẹp rồi .]

 

[Mộc Diệp An Thập Thất: Tức c.h.ế.t tôi rồi !!!]

 

[An Tạp Lưu Ly Bạch: Đây chẳng phải là đang đẩy mọi sự nghi ngờ về phía Tô Tịch và chủ phòng sao ?]

 

Sau khi Mộ Nhu nói xong những lời này , ánh mắt của Cô Độc Phi Ưng, Trần Tư và Mai T.ử nhìn về phía Nguyễn Kiều cũng dần trở nên hoài nghi. Hùng Kỷ là người chỉ nhìn vào sự thật, ai nói có lý thì cô ta sẽ nghe theo người đó. Nghĩ kỹ lại , quả thật là như vậy . Nếu Vân Thôn Tịch Quyển không có vấn đề gì, vậy tại sao Nhuyễn Miên Miên lại phản ứng gay gắt đến thế, nhất quyết ngăn cản không cho kiểm tra?

 

Mộc Lạc liếc nhìn phần bình luận trong phòng livestream của mình , càng xem càng tức giận. Cậu ta quay sang, hạ thấp giọng nói với khán giả:

 

“Nhuyễn Miên Miên hiện giờ là đồng minh của tôi ! Giữa người với người , điều quan trọng nhất là gì? Chính là sự tin tưởng đấy!”

 

Nguyễn Kiều nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Mộc Lạc: “……”

 

Không ngờ đến thời đại này rồi mà vẫn có thể gặp được một chủ phòng tràn đầy năng lượng tích cực như thế.

 

“Điều tối kỵ nhất chính là nghi ngờ đồng minh của mình . Một khi đã quyết định trở thành đồng minh, thì phải vô điều kiện tin tưởng đối phương! Phải sẵn sàng giao cả tính mạng của mình cho họ!”

 

“Ây da, chuyện lần trước bị xé thành hai nửa chỉ là ngoài ý muốn thôi mà. Ai biết được vị tiểu tỷ tỷ kia trông đáng yêu như vậy , nhưng thực chất lại là sói người chứ? Hơn nữa, việc cô ấy biến thân vào đêm trăng tròn đâu phải thứ cô ấy có thể kiểm soát được ! Còn lần trước nữa á? Anh bác sĩ trẻ kia giải phẫu tôi cũng chỉ là vô tình lỡ tay thôi! Còn lần trước trước nữa...”

 

Mộc Lạc đang nói hăng say thì đột nhiên nghẹn lại .

 

“Các người bị sao thế hả? Sao cứ thích khơi lại lịch sử đen tối của tôi vậy ? Chúng ta không thể nhìn về phía trước được sao ?”

 

Thật ra căn phòng không lớn, vì thế mọi người đều nghe thấy rõ những lời Mộc Lạc vừa nói .

 

Nguyễn Kiều vốn đang đứng chắn trước mặt Tô Tịch như một con gà mái già bảo vệ gà con, nghe vậy cũng không nhịn được mà quay đầu nhìn sang Mộc Lạc bằng ánh mắt đầy sự cảm thông dành cho một kẻ ngốc.

 

Rốt cuộc cậu ta đã làm cách nào để duy trì được cấp độ hiện tại đến tận bây giờ vậy ...

 

Trần Tư ngẩng đầu nhìn Nguyễn Kiều.

 

“Nếu thật sự không có vấn đề gì, cô quả thực không nên phản ứng dữ dội như vậy . Chỉ là kiểm tra một chút thôi mà.”

 

Nguyễn Kiều không hề lùi bước, thẳng thắn đón lấy ánh mắt đầy nghi ngờ của đối phương.

 

“Bất kể có vấn đề hay không , đồng đội của tôi cũng không thể tùy tiện để các người muốn kiểm tra thế nào thì kiểm tra.”

 

Giọng Mộ Nhu trầm xuống: “Miên Miên, cô thật sự nghĩ nhiều rồi . Tôi cũng chỉ có ý tốt thôi, đâu phải muốn ly gián mối quan hệ giữa mọi người .

 

Nguyễn Kiều nhìn cô ta , khẽ bật cười .

 

Cô ít nhiều cũng đoán được tâm tư của Mộ Nhu. Điều cô ta giỏi nhất chính là vừa đóng vai người tốt , vừa âm thầm đẩy người khác xuống hố lửa. Khi còn ở chung một đội, Nguyễn Kiều đã không ít lần chứng kiến những thủ đoạn như vậy của cô ta . Những người ngoan ngoãn nhảy xuống cái hố ấy , đến cuối cùng quay đầu lại còn phải an ủi Mộ Nhu, sợ cô ta vì thế mà đau lòng.

 

Tuy nhiên, Nguyễn Kiều cũng không vì chuyện đó mà ghét Mộ Nhu.

 

Mỗi người đều có cách sinh tồn của riêng mình . Trong trò chơi này , những màn đấu đá, tính kế và lừa dối vốn chẳng hề hiếm thấy. Ngay cả chính cô, để giành chiến thắng, cũng từng nói không biết bao nhiêu lời dối trá.

 

Vì vậy , cô chưa từng chán ghét Mộ Nhu chỉ vì những thủ đoạn đó.

 

Chỉ là về sau , khi dần nhận ra Mộ Nhu cũng sử dụng những thủ đoạn như vậy trong cuộc sống thực, Nguyễn Kiều mới bắt đầu có ý thức giữ khoảng cách với cô ta .

 

Mộ Nhu ít nhiều cũng nhận ra thái độ của Nguyễn Kiều, nhưng mỗi lần gặp mặt, cô ta vẫn luôn đối xử với cô bằng dáng vẻ thân thiết như một người bạn chí cốt.

 

Kiểu người như Mộ Nhu, nếu thật sự rơi vào ngày tận thế, nhất định sẽ sống rất thuận buồm xuôi gió.

 

Có điều, còn chưa cần đến tận thế, ở chiến đội AAS hiện tại, cô ta đã chứng minh được năng lực và vị thế của mình .

 

Trong đội ngũ, Mộ Nhu gần như là một sự tồn tại được mọi người hết mực yêu quý và che chở.

 

Ngoại trừ Nguyễn Kiều là tảng băng ở Bắc Cực chẳng bao giờ biết nhìn sắc mặt người khác, thì tất cả mọi người đều rất quan tâm và chăm sóc cô ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-36-tan-nuong-quy-the-luong-8.html.]

Nhìn thái độ của Nguyễn Kiều, Mộ Nhu cũng hiểu đối phương sẽ không nhượng bộ. Thế nhưng cô ta vẫn không bỏ lỡ cơ hội đổ thêm dầu vào lửa.

 

“Miên Miên, thái độ như thế này của cô chẳng khác nào đang vô tình đặt bản thân vào thế đối lập với mọi người . Tôi đương nhiên biết cô và Tô Tịch chắc chắn không có vấn đề gì. Nhưng cô làm vậy chẳng phải sẽ khiến mọi người hiểu lầm sao ? Đến lúc đó, đừng nói là người chơi, ngay cả dân làng cũng sẽ nhìn các người bằng ánh mắt khác...”

 

[Cơ Quỳnh Âm: Cô không nói thì người trong thôn biết nhóm Rùa Rùa bọn họ có vấn đề kiểu gì?]

 

[Vũ Trụ Con Cáo: Mau ngậm miệng lại đi .]

 

[Quả Cầu Tròn: Tôi biết có người chơi hệ trí lực, hệ bạo lực, hệ chuột túi, không ngờ còn có ...]

 

[Đông T.ử Ấm: Hệ bạch liên hoa... ?]

 

Đứng phía sau Nguyễn Kiều, Tô Tịch cuối cùng cũng có động tĩnh.

 

Ban đầu anh chỉ đứng xem kịch vui. Nhưng nghe đến đây, anh đã không còn hứng thú tiếp tục để đôi tai mình phải tiếp nhận những lời nhảm nhí phát ra từ người phụ nữ kia nữa.

 

Anh chậm rãi đứng thẳng người . Đôi chân dài thon gọn duỗi ra , hàng mi dày khẽ rũ xuống rồi nâng lên. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, một tia thiếu kiên nhẫn lặng lẽ lướt qua.

 

Tà áo khoác gió màu đen khẽ lướt qua bức tường. Ngón tay thon dài của anh đưa về phía trước , như muốn kéo lấy cô.

 

Đối với người cao gầy như anh , thân hình của Nguyễn Kiều trông vô cùng nhỏ bé. Thế nhưng thiếu nữ đứng ở đó lại không hề có lấy một chút do dự hay lùi bước nào, kiên định đến mức kỳ lạ.

 

Trong khoảnh khắc ấy , bóng dáng trước mắt dần chồng lên một hình ảnh nào đó nằm sâu trong ký ức.

 

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, từng con thiêu thân nối nhau lao về phía nguồn sáng.

 

Bốn phía tối đen như mực, chỉ có một khoảng đất trước mặt anh được ánh đèn vàng nhạt soi tỏ.

 

Xung quanh là những cái bóng dài ngoằn ngoèo, méo mó và vặn vẹo. Mỗi cái bóng đều mang theo một nụ cười tà ác cùng vẻ chế giễu lạnh lẽo.

 

Giữa vùng sáng ấy , một bóng người nhỏ bé đang đứng chắn trước mặt anh .

 

Cô rất nhỏ nhắn. Hai b.í.m tóc buông dài đến ngang eo, để lộ tấm lưng gầy gò quay về phía anh .

 

Bóng lưng ấy vẫn còn mang theo vài phần non nớt, nhưng lại toát ra một sự kiên định khiến người khác bất giác tin tưởng.

 

Dường như chỉ cần cô đứng ở đó, những tiếng cười nhạo cùng vô số bóng đen vây quanh cũng không còn đáng sợ nữa. Cho dù phía trước là cuồng phong bão táp dữ dội đến đâu , tất cả cũng chỉ như những đợt sóng nhỏ không đáng nhắc tới.

 

Anh vô thức đưa tay ra , muốn chạm vào bóng người trước mắt.

 

“Cho dù các người thật sự cho rằng chúng tôi là người chơi của phe đối địch đi nữa...”

 

Giọng nói của Nguyễn Kiều đột ngột kéo anh trở về hiện thực.

 

Trong căn phòng nhỏ chật hẹp ở tầng hai vẫn đang tập trung những người chơi còn lại . Trên sàn nhà vẫn lưu lại những vệt m.á.u chưa khô. Nguyễn Kiều đứng chắn trước mặt anh , mà mãi đến khi cô nói xong câu tiếp theo, đầu ngón tay anh mới khẽ chạm vào cánh tay cô.

 

“Muốn cùng xông lên một lượt cũng được thôi. Tóm lại chỉ có một câu...”

 

Nguyễn Kiều nhấn mạnh từng chữ: “Người của tôi , không ai được phép động vào .”

 

[Giang Vân Quy: Aaaa! Miên Miên ngầu quá đi !!]

 

[Quân Nguyệt Cửu Nhi: Cái cảm giác đẹp trai vô cớ này rốt cuộc là sao vậy chứ!]

 

[Mạc Vãn Tiểu Nguyệt Nguyệt: Ngầu muốn nổ tung luôn rồi !!!]

 

[- Kẹo Bông Gòn Sói Xám Lớn: Nữ vương đại nhân!!]

 

[Đậu T.ử Liễu Liễu: Từ hôm nay trở đi , tôi chính là fan cuồng nhiệt số một của Miên Miên!]

 

Phần bình luận trong phòng livestream lập tức bùng nổ. Hàng loạt tin nhắn nối tiếp nhau tràn ngập màn hình, như thể tất cả mọi người đều đồng loạt chuyển sang chế độ cuồng nhiệt, điên cuồng ném b.o.m bình luận.

 

[Thưởng] Vật đáng yêu tiến giai [Cuộn phở] thưởng địa lôi*1

 

[Thưởng] Vật nhỏ đáng yêu [Đang ngủ] thưởng địa lôi*1

 

[Thưởng] Vật nhỏ đáng yêu [Mỹ nhân nơi nào hay biết ] thưởng địa lôi*1

 

[Thưởng] Vật đáng yêu [Bánh vòng ngọt] thưởng hỏa tiễn pháo*1

 

……

 

Mộ Nhu còn định nói thêm điều gì đó, nhưng Tô Tịch đã kéo Nguyễn Kiều ra phía sau mình .

 

Tay còn lại của anh khẽ nâng lên. Giữa những ngón tay thon dài, một luồng bóng đen vụt b.ắ.n ra , lao thẳng về phía Mộ Nhu.

 

Thẩm Quân Mộc đứng rất gần cô ta . Khi luồng bóng đen chỉ còn cách Mộ Nhu chưa đến nửa mét, nó dường như va phải một bức tường phòng ngự vô hình, phát ra tiếng “keng” sắc lạnh rồi rơi xuống sàn.

 

Thẩm Quân Mộc cúi người nhặt vật đó lên, lúc này mới phát hiện đó là một mảnh kim loại màu đen có hình lông vũ.

 

Anh ta ngẩng đầu nhìn Tô Tịch, trong giọng nói mang theo vài phần tức giận.

 

“Nếu không có dị năng phòng hộ của tôi , mảnh lông vũ kim loại này đã đủ để cắt đứt cổ họng cô ấy rồi . Anh nhất định phải ra tay vào lúc này sao ?”

 

Tô Tịch đáp lại bằng giọng điệu hờ hững: “Cô ta quá ồn.”

 

Mộ Nhu vốn đang định khóc lóc kể khổ, nghe thấy câu nói ấy thì mọi lời vừa lên đến cổ họng đều bị nghẹn lại .

 

Ánh mắt cô ta khẽ thay đổi. Những ngón tay siết c.h.ặ.t lấy tà váy trắng, cố gắng đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng xuống.

 

Người đàn ông này quả nhiên không dễ dàng chinh phục như vậy .

 

Có điều, cô ta cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

 

Càng khó có được mới càng khiến người ta hứng thú. Những thứ đến quá dễ dàng ngược lại chẳng có mấy ý nghĩa.

 

“Được rồi .” Trần Tư đứng ra hòa giải. “ Tôi thấy nếu tiếp tục tranh cãi nữa thì các người sắp đ.á.n.h nhau thật rồi đấy. Bây giờ mới chỉ bắt đầu thôi, chưa cần phải làm căng đến mức này .”

 

Nguyễn Kiều bị Tô Tịch kéo ra phía sau , trước mắt chỉ còn lại bóng lưng cao ráo của anh .

 

Đôi chân dài thẳng tắp, vòng eo săn chắc, bờ vai rộng cùng thân hình cân đối. Chiếc áo khoác gió màu đen càng tôn lên vóc dáng nổi bật ấy . Chỉ riêng một bóng lưng thôi cũng đẹp trai đến mức khiến người ta phải ghen tị.

 

Nhưng ...

 

Chắn tầm nhìn quá đi mất.

 

Lần nào Tô Tịch cũng tiện tay đẩy cô ra phía sau . Chênh lệch chiều cao giữa hai người vốn đã lớn, giờ anh đứng chắn trước mặt như thế, tầm nhìn lẫn ánh sáng của cô đều bị che khuất gần hết.

 

Thấy phía Mộ Nhu đã tạm thời ngừng gây chuyện, Nguyễn Kiều mới lách người từ phía sau Tô Tịch bước ra .

 

Cô đi thẳng đến trước mặt Mai T.ử rồi hỏi: “Cô nói Song Thanh Đạo là người chủ động tấn công cô sao ?”

 

Mai T.ử ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Nguyễn Kiều. Chẳng hiểu vì sao , cô ta bỗng có cảm giác trong đôi mắt ấy đang ẩn chứa một vòng xoáy đen sâu thẳm.

 

“Đương nhiên rồi .” Mặc dù cảm thấy ánh mắt của Nguyễn Kiều có phần kỳ lạ, Mai T.ử vẫn trả lời giống hệt như trước . “ Tôi không hề nói dối.”

 

[Cô ấy đang làm gì vậy ?]

 

[Chẳng lẽ là một loại dị năng liên quan đến tâm lý sao ?]

 

Nguyễn Kiều đã kích hoạt dị năng Tâm Thuật. Lúc này , những gì cô nghe được chính là tiếng lòng của Mai Tử.

 

[Chắc cô ấy sẽ không nhìn ra đâu nhỉ?]

 

[Giống như máy phát hiện nói dối sao ?]

 

[Chỉ cần mình đừng nghĩ đến chuyện đó là được .]

 

[Sự ngụy trang của bọn mình chắc chắn không có vấn đề gì. Cho dù cô ấy phát hiện Song Thanh Đạo là do mình g.i.ế.c, thì cũng không có bất kỳ bằng chứng nào.]

 

Nguyễn Kiều khẽ mỉm cười . Hiệu quả của Tâm Thuật dần biến mất, nhưng cô đã có được câu trả lời mà mình muốn .

 

Ngay khi nhìn thấy nụ cười ấy của Nguyễn Kiều, trong lòng Trần Tư lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Nếu dị năng của Nhuyễn Miên Miên thuộc hệ tâm lý, có thể nhìn thấu việc Mai T.ử và cô ta đang nói dối, vậy thì cho dù Nguyễn Kiều không có bằng chứng, chỉ cần nói ra thôi cũng đủ khiến những người khác sinh nghi. Đến lúc đó, mọi sự sắp xếp của cô ta sẽ hoàn toàn đổ bể.

 

Hùng Kỷ cũng nhanh ch.óng nhận ra điều gì đó.

 

“Là dị năng của cô sao ?”

 

Nguyễn Kiều gật đầu.

 

Nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Trần Tư khẽ thay đổi.

 

Cô ta và Mai T.ử lặng lẽ trao đổi ánh mắt với nhau .

 

Hùng Kỷ tiếp tục hỏi: “Cụ thể dị năng của cô là gì thì tôi sẽ không hỏi. Tôi chỉ muốn biết một chuyện thôi. Mai T.ử có nói dối hay không ?”

 

Nguyễn Kiều liếc nhìn Trần Tư đang căng thẳng đề phòng, khóe môi khẽ cong lên.

 

“Mai T.ử không nói dối. Quả thật là Song Thanh Đạo chủ động tấn công cô ấy , cuối cùng bị phản phệ nên mới mất mạng.”

 

Trần Tư khẽ thả lỏng người . Mặc dù không biết vì sao Nhuyễn Miên Miên lại giúp mình , nhưng ít nhất đây không phải là kết cục tệ nhất.

 

Nhưng Trần Tư cũng hiểu rõ, Nhuyễn Miên Miên sẽ không vô duyên vô cớ ra tay giúp đỡ cô ta .

 

Quả nhiên, ngay từ khi còn ở viện mồ côi, cô ta đã không nhìn lầm người . Nhuyễn Miên Miên đúng là kiểu người như vậy .

 

Hai người cứ thế ngầm hiểu với nhau , hình thành một liên minh vô hình.

 

Vì Mai Tử, Trần Tư và Cô Độc Phi Ưng vẫn phải tiếp tục ở lại tầng hai, nên mấy chàng trai đã khiêng t.h.i t.h.ể của Song Thanh Đạo xuống dưới lầu, đặt vào trong chiếc tủ.

 

Sau chuyện kiểm tra hô hấp vừa rồi cùng cái c.h.ế.t của Song Thanh Đạo, những người chơi khác đều mang tâm tư riêng. Dù có tiếp tục tụ tập lại cũng không thể hỏi ra thêm điều gì, vì thế mọi người dứt khoát ai về nhà nấy, dự định ngày mai sẽ tách ra hành động.

 

Thẩm Quân Mộc vốn còn muốn nói gì đó với Nguyễn Kiều, nhưng trước tiên bị ánh mắt đầy địch ý của Tô Tịch chặn lại , sau đó lại bị Mộ Nhu trực tiếp kéo đi .

 

Hùng Kỷ và Mộc Lạc cũng lần lượt trở về nhà mình .

 

Tô Tịch không có nơi nào để đi . Nguyễn Kiều cũng không nỡ để anh quay về ngủ trong căn phòng nhỏ tối tăm, lạnh lẽo kia , nên dứt khoát đưa anh về nhà mình , trải chiếu cho anh nằm dưới đất.

 

Có lẽ vì trời đã khuya, lại vừa mưa xong nên đường sá ướt sũng. Suốt quãng đường trở về, họ không gặp người nào trong thôn, giúp Nguyễn Kiều tránh được không ít phiền phức.

 

Mẹ Nguyễn trải thêm vài lớp đệm bông và một tấm chiếu điều hòa trên nền đất trong phòng Nguyễn Kiều. Đây là căn phòng tốt nhất của Nguyễn gia, không bị dột nước, nền nhà cũng không quá ẩm thấp. Nếu không , thà để Tô Tịch quay về từ đường còn hơn là bảo anh ngủ ở gian nhà chính bên ngoài.

 

Ban đầu, mẹ Nguyễn nhất quyết không đồng ý để hai người ngủ chung một phòng.

 

Nguyễn Kiều phải khuyên nhủ mãi, lại giả vờ nổi giận, bà mới miễn cưỡng nhượng bộ.

 

Lúc này đã không còn sớm nữa. Nguyễn Kiều lên giường nghỉ ngơi trước . Chỉ cần khẽ xoay người , cô đã có thể nhìn thấy Tô Tịch đang nằm trên tấm chiếu dưới đất.

 

Gương mặt nghiêng của anh thanh tú mà đẹp đẽ, sống mũi cao thẳng, hàng mi dài khẽ rủ xuống, che đi đôi mắt vốn luôn mang sức hút mê hoặc lòng người .

 

Ngắm nhìn anh một lúc, mí mắt cô dần trở nên nặng trĩu, rồi bất giác chìm vào giấc ngủ.

 

Giấc mơ lần này có chút kỳ lạ.

 

Trong mơ, cô mơ mơ màng màng đi dạo trên phố thì bị người ta nhét vào tay một bản hợp đồng. Trên hợp đồng ghi rõ cô bắt buộc phải hoàn thành một nhiệm vụ: tiến vào một trò chơi thực tế ảo để giải cứu một người đàn ông nghiện game online.

 

Để biết người biết ta , cô quyết định đăng nhập vào trò chơi trước , đồng thời tạo cho mình một nhân vật.

 

Rất nhanh sau đó, hệ thống trò chơi nhắc cô đặt tên cho chú gấu con của mình .

 

Nguyễn Kiều thuận tay gõ xuống hai chữ: Mộc Gấu Con.

 

Chơi được một lúc, cuối cùng cô cũng gặp được mục tiêu nhiệm vụ. Đối phương dẫn theo con của mình đến tham dự cuộc họp phụ huynh cùng cô.

 

Người đàn ông ấy vừa đẹp trai vừa mang nét tà mị, sở hữu gương mặt giống hệt Tô Tịch. Anh ta bế theo hai đứa nhỏ, nghiêm túc nói muốn cùng cô sống tạm bợ qua ngày.

 

Nguyễn Kiều lập tức từ chối.

 

Ban đầu, Nguyễn Kiều cũng không hiểu vì sao mục tiêu nhiệm vụ lại mắc kẹt trong trò chơi mang tên 《Phụ Huynh Kiểu Trung Quốc》 này mà không chịu đăng xuất.

 

Nuôi gấu con vui đến vậy sao ?

 

Nhưng về sau , sau khi tự mình chơi thử một thời gian...

 

Nguyễn Kiều: Aaaa! Rõ ràng tôi đã làm đúng theo hướng dẫn rồi mà! Mộc Gấu Con, tại sao cậu vẫn không thể trở thành học bá Thanh Bắc vậy hả?!

 

Học lực đâu ? Mau tăng lên cho tôi aaa!

 

Cho đến cuối cùng...

 

Màn hình hiện ra kết cục.

 

[Ký Ức Quân]

 

Cùng với việc cuộc sống đại học khép lại , Mộc Gấu Con cũng giống như phần lớn mọi người , bước chân vào xã hội và bắt đầu công việc của mình .

 

Cuối cùng, cậu trở thành niềm tự hào của một trường nghề.

 

Sau khi từ niềm tự hào của trường nghề trở thành học sinh bình thường nhất trong trường, cậu bắt đầu suy ngẫm về ý nghĩa cuộc đời.

 

Để tìm kiếm chân lý và bản ngã đích thực của mình , cậu quyết định lên đường đến trường nghề Nam Tường!

 

Nguyễn Kiều giật mình tỉnh giấc.

 

Dạo gần đây, cô liên tục mơ thấy những… giấc mơ nhảm nhí không biết từ đâu ra .

 

Cô ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn Tô Tịch đang ngủ say trong chiếc chăn trải dưới đất.

 

Rõ ràng là một người rất lợi hại, vậy mà lúc ngủ lại giống hệt một đứa trẻ. Anh cuộn người nằm nghiêng, quấn c.h.ặ.t bản thân trong chăn.

 

[Thi cao học vẫn đến xem livestream: Aaaa, mỹ nam ngủ trong rừng kìa!]

 

[Cuộn Phở: Gấu con nhà tôi đúng là nhan sắc đỉnh cao, ngủ thôi mà cũng đang kinh doanh visual nữa!!]

 

[Giang Sơn Nhiều Kiều Như Thế: Đẹp quá đi mất qwq, dâng mạng cho anh luôn!!]

 

[Phát Sái Sở Từ: Quấn chăn đáng yêu đến mức tôi muốn khóc luôn rồi !!]

 

Nguyễn Kiều ngắm mỹ sắc một lúc, rồi cảm thấy hơi khát nước. Cô nhẹ chân nhẹ tay bước vòng qua Tô Tịch, đi về phía nhà chính tìm nước uống.

 

Chiếc đồng hồ treo tường trên vách đã gần điểm mười hai giờ đêm. Nghe thấy tiếng động của Nguyễn Kiều, mẹ Nguyễn khoác thêm áo ngoài rồi đi ra xem.

 

“Vẫn chưa ngủ sao ?” bà hỏi.

 

Nguyễn Kiều rót một ly nước nóng đưa cho mẹ , rồi lại rót cho mình một ly.

 

“Con dậy uống chút nước.”

 

Mẹ Nguyễn nhận lấy cốc nước, thở dài nói : “Tiểu Vân không sao chứ? Ôi, đứa nhỏ đó cũng đáng thương thật. Bác Trần vừa mới đi như vậy , lúc đầu mẹ còn lo không biết sau này ai sẽ chăm sóc cho cậu ấy .”

 

Động tác của Nguyễn Kiều khựng lại .

 

“Bác Trần đi đâu rồi mẹ ?”

 

“Ôi, cái đứa trẻ này , sao lại không hiểu lời mẹ nói thế chứ! Đi rồi , tức là mất rồi đấy! Thực ra , ở trong thôn mình , bác Trần đúng là một người tốt . Có thể sống đến hơn chín mươi tuổi cũng được coi là thọ chung chính tẩm rồi .” Mẹ Nguyễn khẽ thở dài. “Tối nay con nghỉ ngơi cho tốt đi , có chuyện gì thì gọi mẹ .”

 

Nguyễn Kiều đặt cốc nước xuống, ngẩng đầu nhìn bà.

 

“Bác Trần c.h.ế.t rồi sao ?”

 

Mẹ Nguyễn gật đầu.

 

“Ban đầu mẹ không định nói cho con biết chuyện này đâu . Từ nhỏ con đã thân thiết với bác Trần, mẹ sợ nói ra rồi , mấy ngày nay con lại không nghỉ ngơi t.ử tế được .”

 

Sáng nay cô mới vừa gặp bác Trần, sao ông ấy có thể đột ngột qua đời như vậy được ?

 

Nguyễn Kiều tiếp tục hỏi: “Bác Trần mất từ lúc nào vậy mẹ ?”

 

“Mấy hôm nay trời trở lạnh, con nhớ mặc thêm quần áo vào nhé. Buổi tối đặc biệt lạnh đấy.” Mẹ Nguyễn đặt cốc nước xuống, kéo c.h.ặ.t áo khoác ngoài quanh người . “Con hỏi ngày bác Trần mất à ? Để mẹ tính xem nào... Ngày mai là đầu thất của bác ấy rồi . Sáng sớm mai, trưởng thôn sẽ đứng ra chủ trì việc hạ táng. Nếu con muốn đi tiễn bác Trần đoạn đường cuối cùng thì phải dậy sớm đấy. Giờ cũng không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi .”

 

[Luyến Luyến: ???]

 

[Mộng Tiểu Ngôn: !!!!]

 

[Mười Dặm Trường Đình: Cái đù?]

 

[Yêu Ngôn Hoặc Chúng: Bảy ngày trước đã c.h.ế.t rồi sao ? Vậy người mà chủ phòng nhìn thấy vào đêm hôm qua, còn cả người được gặp hôm nay nữa là...]

 

[Hàn Thiền Bất Tri Ý: Là... xác sống sao ?]

 

Nguyễn Kiều không lên tiếng.

 

Mẹ Nguyễn ho khẽ một tiếng rồi quay về phòng trước .

 

Bên ngoài, cơn mưa nhỏ lại bắt đầu rơi.

 

Qua khung cửa sổ phủ một lớp hơi nước mờ mịt, có thể nhìn thấy những hạt mưa không ngừng lướt xuống.

 

Nhiệt độ lúc này quả thực đã giảm đi rất nhiều.

 

Thậm chí còn mang theo một cảm giác lạnh lẽo bất thường.

 

Nguyễn Kiều nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

 

Cô thật sự cảm thấy có gì đó không ổn .

 

Ngọn nến trong từ đường đã cháy hết từ lâu mà không có ai thay mới. Kể từ khi tiến vào trò chơi, Tô Tịch cũng chưa từng gặp lại bác Trần.

 

Còn có dáng vẻ cứng đờ của bác Trần vào đêm hôm đó nữa.

 

Ban đầu cô chỉ cho rằng ông đã quá già mà thôi.

 

Ngay khi Nguyễn Kiều đang hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay, một bóng người còng lưng màu đen đột nhiên xuất hiện bên ngoài khung cửa sổ.

 

Qua lớp kính cửa sổ mờ đục, chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng hết sức mơ hồ.

 

Nó không cao như một người đàn ông trưởng thành, nhưng lại trông rất to lớn.

 

Tiếng mưa lách tách rơi trong màn đêm tĩnh lặng nghe đặc biệt rõ ràng.

 

Ngoài ra , còn có tiếng bước chân nặng nề lúc ẩn lúc hiện.

 

Ngày càng gần.

 

Ngày càng gần hơn.

 

Mang theo tiếng nước đọng, phát ra những âm thanh “tạch, tạch”.

 

Chiếc đồng hồ treo trên vách vẫn đều đặn tích tắc từng nhịp.

 

Nguyễn Kiều liếc nhìn thời gian.

 

00:01.

 

Sau mười hai giờ đêm, chính là ngày đầu thất của bác Trần.

 

Theo cách nói của người già, đó là ngày người c.h.ế.t hồi hồn.

 

“Cốc, cốc, cốc.”

 

Ngoài cửa có người đang gõ cửa.

 

(Editor: Mọi người đã chơi game phía trên chưa ? CH play hoặc google đều có nè :3)

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...