Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiếng mưa tí tách rơi khiến lòng người càng thêm bồn chồn, mà tiếng gõ cửa vang lên giữa đêm khuya lại càng đột ngột đến lạ.
Mẹ Nguyễn vốn vừa mới nằm xuống nghỉ ngơi. Nghe thấy tiếng gõ cửa, bà lập tức ngồi dậy, xỏ giày rồi đi ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra .
Làng Siêu Hẻo Lánh cũng giống như những ngôi làng bình thường khác, ngày thường chẳng có mấy hoạt động giải trí. Mọi người đều đi ngủ rất sớm. Đặc biệt là mấy ngày gần đây, trạm thủy điện xảy ra sự cố, điện vẫn chưa được khôi phục. Không có đèn chiếu sáng, người trong thôn hầu như vừa tối trời là đã lên giường nghỉ ngơi.
Nếu có người đến gõ cửa vào lúc mười hai giờ đêm thế này , vậy chắc chắn đã xảy ra chuyện vô cùng khẩn cấp.
Nhiệt độ trong nhà thấp đến đáng kể.
Nguyễn Kiều đứng trước cửa, lắng nghe tiếng gõ vẫn không ngừng vang lên.
Từng nhịp một.
Máy móc đến kỳ lạ.
Cứng nhắc đến đáng sợ.
Mẹ Nguyễn kéo cô lùi ra phía sau một chút rồi thuận miệng hỏi: “Ai đấy?”
“Cộc, cộc, cộc.”
Không có ai đáp lại .
Thế nhưng tiếng gõ cửa vẫn đều đặn vang lên, không hề có dấu hiệu dừng lại .
Mẹ Nguyễn cũng bắt đầu thấy sợ.
Tiếng gõ cửa của người bên ngoài thực sự quá quỷ dị.
Người bình thường khi gõ cửa, ít nhiều gì tiết tấu cũng sẽ thay đổi đôi chút. Nhưng người đứng ngoài kia lại giống như một cỗ máy được cài đặt sẵn, cứ duy trì một tốc độ cố định mà gõ hết lần này đến lần khác.
“Là bác Trần sao ?” Nguyễn Kiều bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
“Cái đứa trẻ ngốc này , con đang nói linh tinh gì thế!” Mẹ Nguyễn trừng mắt nhìn cô. “Có phải ngủ đến hồ đồ rồi không ? Bác Trần mất đã mấy ngày nay rồi , sao có thể... sao có thể...”
“Là tôi .”
“Tiểu Nguyễn, mở cửa.”
Giọng nói quen thuộc nhưng khàn khàn của bác Trần vọng vào từ bên ngoài.
Không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Ngữ điệu gần như không hề thay đổi, từng chữ từng chữ được thốt ra một cách cứng nhắc.
Sắc mặt mẹ Nguyễn lập tức trắng bệch.
Bà quá quen thuộc với giọng nói của bác Trần.
Nhưng bác Trần... chẳng phải đã c.h.ế.t rồi sao ?
Chính mắt bà đã nhìn thấy t.h.i t.h.ể cứng đờ của ông được đặt vào trong quan tài. Một người đã c.h.ế.t, sao có thể xuất hiện trước cửa nhà bà vào lúc này được chứ?
Đúng rồi .
Hôm nay là ngày đầu thất của bác Trần.
Ông ấy ... ông ấy quả thật nên trở về.
Nhưng không phải trở về nhà bà!
“Hồi nhỏ bác Trần đối xử với con rất tốt , nhưng bọn trẻ trong thôn đứa nào mà chẳng thân với ông ấy ! Sao ông ấy lại đến tìm con vào đêm đầu thất được chứ...”
Môi mẹ Nguyễn run rẩy. Bàn tay bà nắm lấy tay Nguyễn Kiều, lạnh ngắt.
“Bác Trần không con không cái, nhưng chẳng phải trưởng thôn đã dựng linh đường cho ông ấy rồi sao ? Sao lại có thể... sao lại có thể như thế được ... Tiểu Nguyễn, con ở đây đợi mẹ . Tuyệt đối không được mở cửa!”
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên dữ dội hơn rất nhiều.
Dường như sau một hồi chờ đợi quá lâu, “ người ” đứng bên ngoài đã mất hết kiên nhẫn.
Mẹ Nguyễn vội vàng quay người đi vào phòng ngủ, không biết là định lấy thứ gì.
Nguyễn Kiều đứng trước cửa, trong lòng có chút do dự.
Bác Trần quả thực từng đối xử với cô rất tốt .
Nhưng rõ ràng, ông ấy giờ đây đã không còn là người sống nữa.
[Mướp Đắng Xào Mướp Đắng: Đêm hôm khuya khoắt thế này dọa c.h.ế.t tôi rồi QAQ]
[A Ly Quặc Cực: Tránh xa cánh cửa đó ra đi mà!!]
[Mục Cửu Phong: A a a a, Miên Miên đừng lại gần đó!]
[Vi Thiến Dã Mộc: Đậu mớ, người đang gõ cửa bên ngoài chẳng lẽ thật sự là t.h.i t.h.ể của bác Trần sao ?]
Quả nhiên, hoàn toàn không ngoài dự đoán của khán giả trong phòng livestream.
Nguyễn Kiều, vị streamer luôn hành động ngược lại với những gì màn hình đạn khuyên nhủ, luôn là người xông lên phía trước đúng lúc mọi người đang thét ch.ói tai bảo cô tránh xa ra một chút...
Cô bước đến trước cửa.
Tiếng mưa và tiếng gõ cửa lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Đúng lúc ấy , tiếng gõ cửa bỗng nhiên dừng lại .
Giống như người đứng bên ngoài biết rằng cô đang ở ngay phía sau cánh cửa.
“Mở cửa.”
Giọng nói thúc giục vang lên, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
[Thương Hải Phù Du: Bác Trần: Tôi là một cái xác biết đi không có tình cảm.]
[Phương Hoa: Thỏ con ngoan ngoãn?]
[Ăn Sạch Hoài Sơn: Là mở cửa nhận cơm hộp luôn sao ? Mặc dù bác Trần là người rất tốt , nhưng ông ấy đã c.h.ế.t rồi mà! Trong tình huống thế này , mở cửa có phải quá nguy hiểm không ?]
[Điệp Y: Nếu không mở cửa thì ông ta không thể xông vào được sao ? Liệu việc mở cửa có phải là một loại điều kiện giải phong ấn nào đó không ?]
[Cam Chi Như Di Nhà T.ử Xa Miêu: Bác Trần trước giờ cũng chưa từng làm hại streamer, biết đâu ông ấy có chuyện gì muốn nói với streamer thì sao ?]
Trong màn hình đạn cũng có người ủng hộ việc mở cửa.
Nhưng số người phản đối vẫn chiếm đa số .
“Tiểu Nguyễn, mở cửa.”
Bác Trần máy móc lặp đi lặp lại bốn chữ ấy . Giữa đêm khuya mưa gió, giọng nói đó khiến người nghe không khỏi nổi da gà.
Nguyễn Kiều đưa tay đặt lên ổ khóa.
Ổ khóa nhà họ Nguyễn vốn không quá chắc chắn, chỉ cần người bên ngoài dùng sức tông mạnh vài lần là có thể phá cửa xông vào .
Nhưng bác Trần không làm vậy .
“Tiểu Nguyễn, mở cửa.”
Giọng nói khàn khàn vẫn không ngừng vang lên.
Dường như ông ta đang thúc giục cô mở cửa.
Cạch.
“Tiểu Nguyễn! Con đang làm gì thế?”
Một sức lực cực lớn bất ngờ kéo cô lùi lại phía sau . Mẹ Nguyễn tim đập thình thịch, chân tay run rẩy, vội vàng gia cố ổ khóa thêm mấy vòng. Bên trong ổ khóa nhà họ Nguyễn còn có một sợi xích sắt. Chỉ đến khi đẩy sợi xích vào sâu trong rãnh khóa, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Cộc! Cộc! Cộc!!!
Tiếng gõ cửa bên ngoài lập tức trở nên dồn dập hơn hẳn.
Mẹ Nguyễn run rẩy gấp tờ báo trong tay thành hình một chiếc thang, rồi quỳ sụp trước cửa. Bà vừa lẩm bẩm khấn vái, vừa châm lửa đốt tờ báo:
“Bác Trần, bác lên đường bình an nhé. Hãy thuận theo chiếc thang này mà lên trời. Bác ơi, xin bác tha cho Tiểu Nguyễn nhà chúng tôi …”
Khi tờ báo cháy hết, chỉ còn lại một nhúm tro tàn, tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài cũng đột ngột ngưng bặt.
Mẹ Nguyễn căng thẳng nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào .
Đúng lúc ấy , trên khung cửa sổ vốn phủ một màu trắng mờ bỗng hiện lên một bóng đen.
“A!”
Mẹ Nguyễn hoảng sợ hét thất thanh.
[Việt Mê Đồng Liễu Liễu: A a a a a, hộ thể đi mà!!!]
[Kẹo Nhỏ: Đậu mớ, làm tôi giật cả mình !]
[Hoa Mạn Chi Hồ Úy: A a a a, đáng sợ quá đi !]
[Luyến Luyến: Ôi trời, cái cửa sổ này !]
Giọng nói đờ đẫn, trầm đục của bác Trần lại vang lên:
“Tiểu Nguyễn.”
“Đi cùng tôi .”
Nguyễn Kiều còn chưa kịp phản ứng thì mẹ Nguyễn đã lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cô trước .
“Không thể nào! Bác Trần! Tôi cầu xin bác! Bác vẫn luôn đối xử tốt với Tiểu Nguyễn như vậy , xin bác tha cho con bé đi !”
Nói rồi , bà quay đầu nhìn chằm chằm Nguyễn Kiều, giọng run rẩy: “Tiểu Nguyễn, con mau đi ngủ đi . Trốn vào trong chăn, tuyệt đối đừng để bác Trần nhìn thấy con! Mau lên!”
Nguyễn Kiều thoáng do dự.
Bành! Bành! Bành!
Những tiếng đập mạnh vang lên từ phía cửa sổ, chấn động đến mức cả khung cửa cũng rung bần bật.
Mẹ Nguyễn vội mở chiếc tủ bên cạnh, từ bên trong vốc ra một nắm lớn gạo nếp. Bà run rẩy rải gạo trước cửa ra vào rồi đến trước cửa sổ, tạo thành một đường thẳng nối liền giữa hai nơi.
Những hạt gạo trắng dài rơi vãi trên mặt đất, nhìn từ xa trông như từng cụm sâu trắng đang bò lúc nhúc.
Động tác của mẹ Nguyễn vô cùng hoảng loạn, khiến gạo nếp vương vãi khắp nơi, nhưng cuối cùng bà cũng rải xong.
Bà thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ.
Bóng đen vừa rồi đã biến mất không còn tung tích.
Trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài.
Nguyễn Kiều đưa tay định mở cửa.
Mẹ Nguyễn lập tức ngăn cô lại .
“Không được mở cửa! Tuyệt đối không được mở cửa! Chúng ta không thể để người c.h.ế.t bước vào nhà được ! Tiểu Nguyễn, con tỉnh táo lại đi ! Mẹ chỉ có mỗi mình con là con gái thôi, con tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì!”
Nguyễn Kiều không đáp, chỉ lặng im.
“Có chuyện gì vậy ?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau . Dường như chủ nhân của giọng nói ấy vừa tỉnh dậy từ cơn mộng, trong âm sắc vẫn còn vương chút khàn khàn và mơ màng.
[Chiêu Bạch: A a a a a a, tai m.a.n.g t.h.a.i rồi !]
[Yêu Ngôn Hoặc Chúng Mỗ Mỗ Lê: Một câu “Có chuyện gì thế?” này làm tôi muốn c.h.ế.t quá đi !!]
[Vân Đồng: Gợi cảm quá đi mất!!!]
[Quân Di: Phúc lợi dành cho hội cuồng giọng nói đây rồi !!!]
Nguyễn Kiều vừa quay đầu lại đã nhìn thấy bóng dáng cao gầy của chàng trai đang nghiêng người tựa vào khung cửa.
Chiếc áo măng tô cao cấp vốn được cắt may vừa vặn lúc này lại được khoác hờ trên người anh , để lộ vài phần lười biếng và tùy ý.
Hàng mi dày và dài của Tô Tịch khẽ rung lên. Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy phủ một tầng sương mỏng nhàn nhạt, như thể anh vừa tỉnh giấc, vẫn chưa hoàn toàn nhận ra mình đang ở đâu .
Đôi môi mỏng khẽ hé mở. Anh giơ tay dụi mắt, mơ màng nhìn Nguyễn Kiều. Từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ vô hại đối với cả người lẫn vật.
Sắc mặt mẹ Nguyễn càng trở nên khó coi hơn. Bà nhìn cánh cửa một cái, rồi lại nhìn sang Tô Tịch.
“Tiểu Vân, bác Trần... có phải bác Trần đến tìm cháu không ?”
Giọng Tô Tịch vẫn còn khàn khàn vì mới tỉnh ngủ: “Bác Trần sao ?”
Nguyễn Kiều sợ mẹ Nguyễn suy nghĩ lung tung nên lập tức bước tới, đẩy Tô Tịch vào trong phòng. Cô vịn khung cửa, quay đầu nói :
“Nếu bác Trần đến tìm Tiểu Vân thì vừa rồi đã gọi anh ấy ra mở cửa rồi . Người bác ấy gọi là con, chuyện này không liên quan đến anh ấy đâu . Mẹ đừng nghĩ nhiều nữa.”
“Mau đi ngủ đi .”
Nói xong, cô vội vàng đóng cửa phòng lại .
Mẹ Nguyễn nhìn cánh cửa phòng của Nguyễn Kiều đã đóng c.h.ặ.t, nhưng vẻ lo lắng trên gương mặt vẫn không hề vơi bớt.
Đến tìm Tiểu Nguyễn nhà bà sao ?
Lẽ nào con bé đã bị thứ gì đó không sạch sẽ để mắt tới?
Mẹ Nguyễn trở về phòng mình , trằn trọc mãi không sao chợp mắt được . Trời còn chưa sáng hẳn, bà đã vội vã ra khỏi nhà.
Dù thế nào đi nữa, bà cũng phải đến xem tình hình tang lễ và việc hạ táng của bác Trần hôm nay.
Nếu Tiểu Nguyễn thật sự bị thứ không sạch sẽ nhắm trúng, bà nhất định phải tìm trưởng thôn để nghĩ cách giải quyết.
……
Bên này , sau khi đẩy Tô Tịch vào phòng và đóng cửa lại , Nguyễn Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô quay người , vừa lúc bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Tô Tịch.
Nguyễn Kiều thử dò hỏi: “Hoành Thánh?”
Tô Tịch mỉm cười .
Trong đôi mắt
đẹp
đẽ của
anh
như chất chứa cả bầu trời
sao
. Khóe môi khẽ cong lên, nụ
cười
ấy
tựa như cực quang bừng sáng giữa màn đêm,
đẹp
đến mức khiến
người
ta
không
thể rời mắt.
[Cuộn Bột: A a a, con trai tôi cười rồi !!!]
[Cơ Quỳnh Âm: Vân Thần ngày nào cũng mang đầy sát khí, sao giờ lại đáng yêu thế này !]
[Mười Dặm Trường Đình: Có phải tôi bật nhầm kính lọc rồi không vậy ?!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-sau-khi-man-cap-ta-dung-tai-khoan-phu-de-phat-song-truc-tiep-tro-choi-sinh-ton/chuong-37-tan-nuong-quy-the-luong-9.html.]
[Ngọt Ngào Không Phải Tôi : Hu hu, trước đó tôi còn tưởng nhận nhầm người . Đây mới là Vân Thần mà tôi quen biết ở Thôn Lạc Lối chứ!]
[Sơ Cố Tô Tích: Không phải đâu . Tôi theo dõi từ hồi ở Cô nhi viện đến giờ, Vân Thần lúc nào cũng dữ dằn hết á!]
[Giang Vân Quy: Cho nên... chẳng lẽ là đa nhân cách?]
Khán giả trên màn hình đạn rất nhanh cũng đoán ra khả năng này .
Tuy nhiên, chứng đa nhân cách vốn quá xa lạ với phần lớn mọi người . Nhiều người chỉ thuận miệng nói đùa mà thôi. Dù biểu hiện của Tô Tịch trước sau khác biệt rất lớn, họ cũng không thực sự xem đó là sự thật.
Trong mắt khán giả, đôi khi thật hay giả cũng chẳng quá quan trọng.
Nguyễn Kiều khẽ ho một tiếng.
“Không có gì đâu . Vừa rồi bác Trần đến gõ cửa, nhưng mẹ tôi không cho tôi mở cửa.”
Tô Tịch chớp mắt, cúi đầu nhìn cô.
“Có phải là rắc rối do tôi mang tới không ?”
“Không phải đâu . Anh đừng nghe họ nói linh tinh.” Nguyễn Kiều lập tức phủ nhận. “Chẳng qua họ ghen tị vì anh quá đẹp trai nên mới đổ hết trách nhiệm lên đầu anh thôi.”
Cô nhón chân định xoa đầu anh , nhưng Tô Tịch cao hơn cô quá nhiều, khiến nỗ lực ấy thất bại.
“Những chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến anh cả.”
Nhìn vẻ thất vọng thoáng hiện trên gương mặt thiếu nữ, đôi mắt Tô Tịch khẽ cong lên.
Anh đưa tay nắm lấy bàn tay đang định hạ xuống của cô, rồi chủ động cúi đầu thấp hơn một chút, để lòng bàn tay cô có thể chạm vào mái tóc mình .
Giọng nói trầm thấp dễ nghe của anh ngập tràn sự tin tưởng: “Được. Tôi chỉ tin lời cô thôi.”
Nguyễn Kiều xoa nhẹ mái tóc đen nhánh, mềm mại của anh , rồi hài lòng rút tay về.
“Anh ngoan hơn Hoành Thánh nhiều.”
Tô Tịch nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên.
“Ừm.”
[Tố Lưu Quang: Chủ động cho người ta sờ đầu thế này không phải quá đáng yêu rồi sao !]
[Coca Đá Siêu Đáng Yêu: Sao trên đời lại có người đáng yêu đến thế chứ!]
[Đào Thịt Qua Thảo Nguyên: Nếu là Vân Hung Dữ thì đừng nói sờ đầu, c.h.ặ.t đ.ầ.u nghe còn thực tế hơn ấy .]
[Nam Hoài Đèn Lửa Vi Lương: Nhưng tôi cũng thích dáng vẻ Vân Hung Dữ cố tình tỏ ra hung dữ với người khác lắm nha!]
[Bắc Minh Cự Linh: Đảng ngọt ngào quyết không chịu thua!]
“Được rồi , ngủ thôi.”
Nguyễn Kiều trèo lên giường. Không khí trong phòng lạnh đến mức khiến người ta co ro. Cô cũng học theo cách trước đó của Tô Tịch, kéo chăn quấn c.h.ặ.t quanh người .
Tô Tịch bước đến bên giường cô, cẩn thận nhét gọn góc chăn xuống dưới , rồi mới cởi chiếc áo măng tô bên ngoài ra , trở về chỗ nằm dưới sàn của mình .
Chỗ nằm dưới sàn không đủ dài. Với chiều cao của mình , Tô Tịch chỉ có thể hơi co người lại mới nằm vừa .
Anh nghiêng người , lặng lẽ nhìn về phía Nguyễn Kiều.
Bắt gặp đôi mắt đen láy của thiếu niên, Nguyễn Kiều khẽ ngẩn ra .
“Anh nhìn tôi làm gì thế?”
Tô Tịch không trả lời.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Đôi mắt tựa đá hắc diệu thạch với khóe mắt hơi nhếch lên ấy như chứa đựng cả màn đêm sâu thẳm. Trong ánh nhìn cong cong như vầng trăng khuyết, dường như có vô số vì sao đang lặng lẽ tỏa sáng.
Nguyễn Kiều cũng không nói thêm gì.
Trong chăn quá ấm áp, hơi buồn ngủ dần dần kéo đến. Nhìn gương mặt Tô Tịch, mí mắt cô ngày một nặng trĩu rồi chầm chậm khép lại .
Tô Tịch vẫn nhìn cô như cũ.
Nơi đáy mắt anh là một màn sương mỏng mãi không tan, xen lẫn những đốm sáng vụn vỡ lúc ẩn lúc hiện.
Mà phía sau những tia sáng ấy lại là một khoảng xám nhạt không ai hay biết .
Giống như người mà anh đang trân trọng ngắm nhìn trước mắt, từ đầu đến cuối chưa từng thực sự thuộc về anh .
[Ỷ Lý Quý: A a a a! Đây là màn đối mắt thần tiên gì vậy chứ!]
[Alice: Vân Miên muôn năm!!]
[Rượu Mơ Nước Ấm: Đôi này tôi chèo rồi ! Khóa c.h.ế.t luôn! Tiếp tục khóa c.h.ế.t nữa đi !]
[Ôn Thi Cao Học Còn Đến Xem Livestream: Tôi đã mang cả cục dân chính tới rồi , bao giờ hai người kết hôn đây?]
[Cái Chai Kêu Gâu Gâu: Tôi chính là cục dân chính tự tìm tới đây. Vậy bước tiếp theo nên làm theo quy trình nào đây?]
……
Gần sáng, Nguyễn Kiều lại rơi vào một giấc mơ.
Dường như phó bản này đặc biệt dễ khiến người ta mộng mị.
Vẫn là con đường nhỏ lạnh lẽo và tăm tối ấy .
Trong không khí văng vẳng tiếng hát lúc gần lúc xa, chất chứa oán hận và cô tịch.
“Đêm càng khuya, sương càng lạnh, trên con đường vắng lặng.”
“Gió âm u thổi buốt ánh trăng.”
Nguyễn Kiều đứng một mình giữa con đường đêm lạnh lẽo. Xung quanh cô là màn sương xanh sẫm dày đặc, tựa như một lối đi dẫn thẳng xuống cõi âm.
Tiếng hát của người phụ nữ vẫn tiếp tục vang lên, oán khí ngập tràn.
“Trăng sáng soi đường, gió âm thổi qua ngõ liễu.”
“Ma nữ đang tìm lang quân.”
Từ phía xa, một đoàn rước dâu lặng lẽ và quỷ dị hiện ra trong màn sương.
Cả đoàn phủ một màu đỏ thẫm như m.á.u.
Chỉ trong chớp mắt, họ đã xuất hiện ngay trước mặt cô.
Thế nhưng toàn thân cô cứng đờ, hoàn toàn không thể cử động.
Chiếc đèn l.ồ.ng đỏ như m.á.u khẽ đung đưa trong gió.
Kiệu hoa đỏ rực lặng lẽ lướt ngang qua người cô.
Tiếng hát bên tai càng lúc càng rõ ràng.
“Ai nguyện yêu Tân Nương Quỷ Thê Lương,”
“Bên ma nữ, đêm khuya lén bái nguyệt.”
Khung cảnh trước mắt giống hệt lần đầu cô nhìn thấy.
Một cơn gió thổi qua, vén tung tấm rèm bên cửa sổ kiệu hoa, để lộ bóng dáng tân nương bên trong.
Nhưng lần này lại có điều khác biệt.
Lần trước , tân nương ngồi nghiêng người về phía cô.
Còn lần này , ngay khoảnh khắc rèm kiệu bị gió thổi tung, tân nương đã quay mặt thẳng về phía cô.
Dường như xuyên qua tấm khăn voan đỏ thẫm phủ kín đầu kia , ánh mắt của nàng vẫn đang nhìn chằm chằm vào cô từ bên trong kiệu hoa.
Rầm! Rầm! Rầm!
Một tiếng động bất ngờ vang lên bên tai, kéo Nguyễn Kiều ra khỏi giấc mơ.
Cô mở mắt, thứ đập vào tầm nhìn là căn phòng yên tĩnh quen thuộc.
Tô Tịch vẫn nằm dưới sàn. Cả người anh co lại thành một khối nhỏ, được quấn kín trong chiếc chăn mỏng, chỉ để lộ khuôn mặt trắng trẻo, tinh xảo.
Hàng lông mày dài hơi nhíu lại , dường như anh vừa trải qua một giấc mơ không mấy dễ chịu.
Rầm.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Nguyễn Kiều nhanh ch.óng mặc quần áo chỉnh tề. Cô không đ.á.n.h thức Tô Tịch mà đi thẳng ra nhà chính.
Đến nơi, cô phát hiện cửa phòng của mẹ Nguyễn đang mở toang. Trên giường không có ai, có lẽ bà đã ra ngoài từ sớm.
Tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài vẫn không ngừng vang lên.
[Yêu Quái Nhà Slytherin: Không phải chứ? Lại có người đến gõ cửa nữa sao ?]
[Dựa Vào Trà Sữa Duy Trì Mạng Sống: Trời đã sáng rồi , hơn nữa lần này tiếng gõ cửa rất gấp gáp, nghe hoàn toàn bình thường. Tôi mạnh dạn nghi ngờ rằng...]
Nguyễn Kiều cũng đã đoán ra .
Người có thể gõ cửa hùng hổ như vậy chỉ có một người ...
“Mộc Lạc? Sao cậu lại tới đây?”
Cô mở cửa, một luồng khí lạnh lập tức ùa vào trong nhà.
Bên ngoài trời đã tạnh mưa, nhưng mặt đất vẫn còn ẩm ướt.
Mộc Lạc thở ra một ngụm khí trắng. Trên gương mặt trắng trẻo vì lạnh mà ửng lên một tầng hồng nhạt, trông cực kỳ hoạt bát. Cậu ta nhanh nhẹn lách vào trong nhà.
“Lạnh quá đi ! Lạnh quá đi !”
Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên, cậu ta lập tức nhìn thấy Tô Tịch vừa ngủ dậy đang bước ra từ phòng của Nguyễn Kiều.
Đôi mắt Mộc Lạc lập tức mở to vì kinh ngạc.
“Anh! Anh anh anh anh ...!”
Rồi cậu ta lại quay sang nhìn Nguyễn Kiều.
“Cô... cô cô cô... các người ...”
Cuối cùng, như thể vừa phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa nào đó, cậu ta chỉ vào hai người , giọng đầy khiếp sợ: “Các người ... thế mà lại ngủ chung một phòng!”
Nguyễn Kiều bất lực đáp: “Cậu cũng không nhìn xem nhà tôi nghèo đến mức nào rồi . Dù tôi có muốn đi nữa, thì còn chỗ nào khác để anh ấy ngủ sao ?”
Mộc Lạc hừ một tiếng.
“Ai mà biết được . Miên Miên nhà tôi xinh đẹp thế này , người đàn ông nào ngủ chung phòng với cô mà vẫn kiềm chế được thì người đó còn là đàn...”
Nói đến đây, cậu ta như chợt nhận ra điều gì đó, lập tức bịt c.h.ặ.t miệng mình lại .
Không được .
Không thể tiếp tục tìm đường c.h.ế.t nữa.
Nếu bị Tô Tịch dùng lông vũ đen “hỏi thăm”, cậu ta đâu có Thẩm Mộc ở bên cạnh che chở.
Trong lúc bịt miệng, Mộc Lạc cũng âm thầm bày sẵn tư thế phòng thủ.
Cậu ta chờ rồi lại chờ.
Thế nhưng đòn tấn công trong tưởng tượng mãi vẫn không xuất hiện. Thậm chí, đến cả kết cục nhẹ nhất là bị mắng một trận cũng không có .
Lúc này , Mộc Lạc mới dè dặt nhìn sang Tô Tịch đứng bên cạnh.
Ngày thường, người này luôn mang theo một thân sát khí, có thù tất báo, soi mói từng chi tiết nhỏ, dù trời có sập xuống cũng chẳng hề đổi sắc mặt. Vân Ma Thần như vậy hôm nay lại đang đứng cạnh Nguyễn Kiều, trên môi mang theo nụ cười dịu dàng.
Ngay cả những đường nét tinh xảo trên gương mặt anh cũng như được phủ lên một tầng mềm mại hơn thường ngày.
“Giảm thọ mất thôi! Vân Ma Thần đổi tính từ lúc nào vậy ??”
Mộc Lạc cẩn thận ghé sát lại bên Nguyễn Kiều, hạ thấp giọng hỏi:
“Chỉ sau một đêm thôi mà cô đã thu phục được anh ta rồi sao ?”
Nguyễn Kiều giơ tay gõ nhẹ lên đầu cậu ta .
“Cậu nói xem, một người tràn đầy sức sống và ánh nắng như cậu , suốt ngày trong đầu đều nghĩ những thứ gì vậy hả?”
[Tiếng Ve Sầu Không Hiểu Ý: Tôi nghi ngờ Lạc nhi lại đang nghĩ bậy... nhưng tôi không có bằng chứng.]
[Tri Hiểu: Ha ha ha ha ha, đáng yêu quá đi !]
[Xôi Xoài Viên: Gõ hay lắm! Cái đầu này đáng bị gõ!]
Tô Tịch lặng lẽ bước tới bên cạnh hai người , không để lộ chút cảm xúc nào. Anh giơ tay đẩy Mộc Lạc sang một bên.
“Có phải đàn ông hay không , Miên Miên tự biết . Còn cậu thì không cần biết .”
Mộc Lạc lập tức không phục.
“Tại sao tôi lại không được biết chứ?”
Nguyễn Kiều: “??”
[Bưởi Tây: Ha ha ha ha ha, cuộc đối thoại này tệ quá đi mất!]
[Yêu Ngôn Hoặc Chúng: Em trai Mộc Lạc à , có những chuyện em vẫn nên không biết thì hơn. Ha ha ha ha!]
[Ôn Như Cố: Hoành Thánh nghiêm túc nói ra những lời như vậy , vậy mà tôi lại rung động đến c.h.ế.t mất rồi ??]
[Luyến Luyến: Đây đâu phải xe hỗ trợ giáo d.ụ.c nữa!]
[T.ử Vũ U Tuyết: Hàn c.h.ế.t cửa xe lại cho tôi ! Đi thôi! Chạy thẳng về phía rìa Làng Siêu Hẻo Lánh cho tôi !]
Nguyễn Kiều khẽ ho một tiếng: “Sáng sớm tinh mơ cậu chạy tới tìm tôi làm gì thế? Tôi còn định đi tiễn bác Trần một đoạn đường đây.”
Mộc Lạc lắc đầu: “ Tôi vừa từ linh đường sang đây. Cô không cần đi nữa đâu .”
Nguyễn Kiều ngẩn người : “Sao vậy ?”
Mộc Lạc hạ thấp giọng: “Sáng nay, lúc những người phụ trách nhập quan tới nơi, họ phát hiện ra một chuyện.”
“Thi thể của bác Trần đã biến mất rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)