Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

8

"Làm hai ván chứ?" Gã đàn ông hất hàm về phía bàn bài.

Yến Sâm rõ ràng không có hứng thú, nhưng gã kia lại tiếp tục khiêu khích.

"Nếu là chơi bài" Tôi mỉm cười nhìn gã, " Tôi có thể thử một chút không ?"

Gã đ.á.n.h giá tôi , đôi mắt híp lại càng lộ vẻ nham hiểm: "Cô là ai?"

"Minh Thù." Tôi tựa sát vào người Yến Sâm, nhẹ giọng nói : "Vị hôn thê của Yến Sâm."

Yến Sâm khẽ nhướn mày nhìn tôi đầy thú vị.

Mọi người bắt đầu vây quanh bàn bài. Yến Sâm khoanh tay đứng nhìn , dáng vẻ vô cùng phấn khích.

"Đều là bạn bè cả, cá cược gì đó thì không cần thiết, chỉ là một ván bài chơi cho vui thôi." Gã tháo chiếc đồng hồ trên tay đặt sang một bên, hỏi: "Tiền cược là gì đây?"

"Là Patek Philippe!" "Mẫu đó phải mấy triệu tệ đấy!" "Thật là chịu chơi."

Xung quanh xì xào bàn tán, gã liếc nhìn Yến Sâm đầy vẻ khinh miệt: "Hay là, Yến thiếu gia cũng lấy ra món gì đó để chơi cùng?"

"Đã chơi thì tiền cược đương nhiên phải có ." Tôi mở túi xách, lấy ra một chiếc khăn tay đặt lên bàn.

"Lấy một chiếc khăn rách ra để chơi ván bài triệu tệ sao ?" Gã cười lớn. Đám đông xung quanh cũng bắt đầu chế giễu. Chỉ duy nhất Yến Sâm là nhìn chiếc khăn tay với ánh mắt sâu thẳm.

"Minh Thù!" Minh Dao hét lên từ trong đám đông, "Chị có từ dưới quê lên thì cũng đừng để mình thiếu kiến thức như thế, đừng có làm mất mặt chúng tôi như một kẻ nhà quê chứ."

"Nói hay lắm."

Yến Sâm vỗ tay, bước đến bên cạnh tôi , cầm chiếc khăn lên rũ nhẹ: "Gấm Khát Ti, logo của Vân Lãm. Giá trị của chiếc khăn này so với chiếc đồng hồ kia chỉ có hơn chứ không kém."

Một tấc gấm Khát Ti bằng một tấc vàng. Huống chi đây còn là thương hiệu cao cấp mới nổi, mẫu logo giới hạn của Vân Lãm.

"Cái gì mà Khát Ti, chỉ là một mảnh vải thôi, lấy đâu ra giá triệu tệ?" Minh Dao gào lên.

"Cô đang nghi ngờ tôi ?" Yến Sâm cuối cùng cũng liếc nhìn Minh Dao một cái. Khóe miệng hắn mang theo nụ cười , nhưng ánh mắt lại khiến người ta run sợ.

Tập đoàn Yến thị là ông trùm trong ngành may mặc đa quốc gia, lời Yến Sâm nói tuyệt đối không sai. Minh Dao không dám nhìn thẳng vào hắn , chỉ có thể hậm hực im lặng, nhưng ánh mắt căm phẫn của nó vẫn quét qua người tôi .

9

Tôi chỉ chơi đúng một ván. Thực ra tôi vẫn chưa chơi đã tay, nhưng hết cách rồi , đối thủ của tôi đã tức đến mức xé nát cả bộ bài.

Thật đáng tiếc, đã lâu rồi không có ai muốn chơi bài với tôi . Trên chiếc du thuyền rộng lớn, giờ chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc vì tức giận của gã kia . Tôi cầm lấy chiếc đồng hồ đưa cho Yến Sâm. Hắn không hề liếc nhìn món đồ đắt tiền ấy , trái lại còn giật lấy chiếc khăn tay trong tay tôi .

Hắn đặt chiếc đồng hồ trở lại bàn, trao cho kẻ vừa thua cuộc một nụ cười "dịu dàng". Yến Sâm dắt tay tôi đi thẳng ra ngoài.

"Em còn bao nhiêu bất ngờ nữa đây, hửm?" Hắn ép tôi vào mạn thuyền, giọng nói không hề vội vàng nhưng đầy nguy hiểm.

Tôi cười rạng rỡ như hoa: "Chỉ là một ván bài thôi mà, có gì bất ngờ đâu ."

"Thắng không phải là bất ngờ. Bất ngờ là ở chỗ... em dám dùng chiêu trò gian lận ngay trước mắt tôi ." Hắn cười khẽ: "Minh Thù, em thực sự khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/my-nhan-suon-xam-va-ten-con-do-mac-vest/chuong-3.html.]

"Sau này có thể cùng chôn chung một nấm mồ không ?" Tôi hỏi. 

"Cũng...

không phải là không thể." Ngón tay hắn lướt qua sau đầu tôi , rút chiếc trâm cài tóc ra . Hắn vùi mặt vào làn tóc mây, hít hà mùi hương nồng nàn: "Chỉ cần nói cho tôi biết , rốt cuộc em muốn cái gì."

Tôi khẽ ngửa đầu, thở dốc cười nói : " Tôi cũng muốn chơi một ván bài, với thân phận là người sáng lập của Vân Lãm... tiền cược là một tỷ tệ."

Tôi vân vê chiếc cúc bấm trên cổ áo hắn , cười mập mờ: "Thương hiệu 'Vân Lãm' này trị giá một tỷ tệ."

"Vậy nếu cộng thêm cả tập đoàn Minh thị thì sao ?"

Nói đến chính sự, tôi hơi tiếc nuối lùi lại một bước, cài lại cúc áo. Minh thị và Yến thị cùng kinh doanh ngành may mặc. Nhưng Minh thị kinh doanh không tốt , thị phần sụt giảm đến mức phải đi gia công thuê cho Yến thị. Đó là lý do cha tôi sốt sắng nịnh bợ nhà họ Yến, thúc đẩy hôn sự này .

"Phân nửa cổ phần của Minh thị, cộng thêm một dây chuyền sản xuất, nửa cổ phần còn lại thuộc về anh ." Tôi thản nhiên chia miếng bánh ngọt.

"Nghe qua thì tôi không lỗ. Thế nhưng, làm sao em lấy lại được cổ phần? Và muốn tôi giúp đến mức nào?"

"Chỉ cần một việc là đủ" Tôi nhìn thẳng vào Yến Sâm, nhấn mạnh từng chữ, "Kết hôn với tôi ."

10

Buổi tiệc trên du thuyền càng về khuya càng náo nhiệt. Nhờ ván bài lúc nãy, nhiều người chủ động đến bắt chuyện với tôi , Yến Sâm cũng nhanh ch.óng bị người ta gọi đi .

Minh Dao bưng hai ly rượu tiến lại gần, ra vẻ xin lỗi . Biểu cảm cứng đờ, ngón tay run rẩy và sự đố kỵ che giấu dưới đáy mắt của nó khiến tôi dễ dàng đoán ra ly rượu này có vấn đề.

Dùng một mẹo nhỏ để hoán đổi hai ly rượu, sau đó tôi thấy Minh Dao uống cạn ly rượu "bình thường". Hóa ra là trò này ...

Tôi gọi phục vụ đến, giao Minh Dao cho họ: "Em gái tôi say rồi , phiền anh đưa con bé về phòng, lát nữa tôi sẽ qua chăm sóc."

Nhìn Minh Dao bước chân loạng choạng bị đưa đi , tôi cầm lấy ly rượu còn lại .

"Xem ra , em chẳng hề do dự chút nào nhỉ." Yến Sâm không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, thản nhiên nhấp một ngụm rượu.

"Nếu nó muốn diễn vai ngây thơ, thỉnh thoảng giở chút trò vặt để giải trí thì tôi cũng chỉ coi nó là đứa ngốc. Nhưng dùng đến loại thủ đoạn này , tính chất đã thay đổi rồi , vừa hèn hạ lại vừa vô vị."

Tôi quay sang nhìn Yến Sâm, khẽ cong môi: "Sao thế? Chẳng lẽ vì tôi độc ác nên anh trách tôi sao ?"

"Không." Nụ cười của Yến Sâm càng đậm, đôi lông mày cương nghị lộ vẻ tà mị: "Ngược lại , tôi thấy em vừa ác vừa thú vị — không trách em, mà trái lại càng thêm thưởng thức."

"Vậy có thể chôn cùng một nấm mồ không ?" "Ừm... Chắc là, có thể đấy."

11

Cánh cửa bị tông mạnh ra , mọi người ùa vào , chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn kinh khủng. Hành trình hai ngày một đêm dự kiến ban đầu buộc phải quay về sớm ngay sáng hôm sau .

Minh Dao khóc ngất đi , nó c.h.ử.i bới tôi thậm tệ, hận không thể cầm d.a.o g.i.ế.c người . Tôi vốn dịu dàng như thế, làm sao chịu nổi sự x.úc p.hạ.m này .

"Em gái à , dù sao chúng ta cũng là chị em." Ngoài việc âm thầm chịu đựng và khuyên nhủ, tôi không làm gì khác.

"Minh Thù! Là cô cố ý! Cô muốn hủy hoại tôi ! Cô không muốn thấy tôi tranh giành Yến Sâm!" Minh Dao gào thét khản đặc cả giọng.

Tôi thở dài, nhìn Minh Dao giờ đây chẳng khác nào một đứa trẻ năm tuổi đang phát tiết. Trong cơn điên loạn c.h.ử.i bới của nó, tôi chỉ ghé tai hỏi khẽ một câu: "Một người đàn ông là không đủ, vậy trải nghiệm với ba người đàn ông cùng lúc thì thế nào?"

"Đồ tiện nhân, tôi g.i.ế.c cô!" Minh Dao hoàn toàn phát điên.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...