Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
12
Cổ nhân có câu: "Việc tốt không ra khỏi cửa, việc xấu đồn xa vạn dặm."
Chuyện xảy ra trên du thuyền bị thêu dệt thêm mắm dặm muối, chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp giới thượng lưu. Danh dự nhà họ Minh quét đất, thanh danh của Minh Dao tuột dốc không phanh.
Đúng lúc này , nhà họ Yến lại đưa ra đề nghị hủy bỏ hôn ước với tôi . Lý do tuy mơ hồ nhưng ai cũng ngầm hiểu là vì vụ bê bối kia nên họ không muốn kết thân nữa. Cha tôi – Minh Chí – đã mấy lần tìm đến gặp Yến lão gia và Yến tổng với tư thế thấp hèn như hạt bụi để cầu xin.
Cuối cùng, Yến lão gia đưa ra một yêu cầu: Minh Chí phải trả lại toàn bộ số cổ phần mà ông ta đang đứng tên thay cho tôi .
"Minh Thù nó chẳng hiểu gì về kinh doanh, đưa cổ phần cho nó e là không ổn ?" Minh Chí ngập ngừng.
"Minh thị là do một tay mẹ của Minh Thu gây dựng nên. Trước khi mất, bà ấy đã để lại di chúc rằng toàn bộ cổ phần sẽ thuộc về Minh Thù chứ không phải ông."
Yến lão gia chính là người bạn thân của bà ngoại tôi . Năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi vì trầm cảm mà tự sát, Minh Chí trở thành người giám hộ duy nhất và nghiễm nhiên nắm giữ số cổ phần đó.
"Hôn ước của Sâm Nhi vốn cũng do mẹ Minh Thù định sẵn từ trước . Vì nể tình cố nhân, những năm qua Yến thị đã giúp đỡ Minh thị không ít. Thật không ngờ, các người lại để xảy ra chuyện nhục nhã như vậy !" Yến lão gia vừa nói vừa ho sù sụ.
Yến Sâm lười biếng liếc nhìn Minh Chí, khóe môi nhếch lên đầy vẻ ngạo mạn: " Tôi là người thừa kế duy nhất của Yến thị. Yến thị đang thời kỳ đỉnh cao, còn Minh thị bây giờ thế nào... Ông nghĩ Minh Thù có xứng với tôi không ?"
Nghe vậy , tôi thu mình lại , đôi vai khẽ run lên, ngón tay siết c.h.ặ.t gấu áo.
"Vốn dĩ cô ta đã không xứng, nay lại thêm vụ bê bối của gia đình, nếu tôi cưới cô ta , chẳng phải thiên hạ sẽ cười thối mũi sao ?"
Hơi thở của tôi run rẩy, trông vừa nhục nhã vừa đáng thương.
" Tôi có thể cưới một 'bình hoa di động' không có gì trong tay, trừ phi Minh Thù cho tôi thấy được 'giá trị' của cô ấy — tất nhiên, tôi có thể đảm bảo ông vẫn được quyền tham gia điều hành Minh thị."
Minh Chí rơi vào tình thế lưỡng nan, nhưng rồi lại nảy ra toan tính. Trong mắt ông ta , tôi chỉ là một đứa con gái nhu nhược, vô dụng, làm sao gánh vác nổi công ty. Đưa cổ phần cho tôi trên danh nghĩa, nhưng thực chất quyền kiểm soát vẫn nằm trong tay ông ta . Đợi sau khi kết hôn, ông ta sẽ ép tôi nôn số cổ phần đó ra — dù sao tôi cũng chẳng bao giờ dám phản kháng.
Tính toán xong xuôi, Minh Chí gật đầu đồng ý. Khoảnh khắc ông ta thốt ra chữ "Được", tôi khẽ nhếch môi cười thầm.
13
Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần được ký kết ngay trong ngày đính hôn. Nhìn chữ ký của Minh Chí trên văn bản, tôi khẽ mỉm cười .
"Vui lắm sao ?" Yến Sâm bóp nhẹ cằm tôi , "Được như ý nguyện rồi nhé, thỏa mãn chưa ?" "Một nửa cổ phần, chuyển nhượng hết rồi ." Tôi đáp.
Yến Sâm là người giữ chữ tín. "Đừng vội" hắn nắm tay tôi dắt đi "Đi với tôi đến một nơi này ."
Yến Sâm lái một chiếc xe việt dã rời khỏi khu trung tâm, hướng về phía ngoại ô. Đường xá gập ghềnh, ánh đèn xe soi sáng màn đêm tĩnh mịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/my-nhan-suon-xam-va-ten-con-do-mac-vest/chuong-4.html.]
"Sợ không ?" Đến một khúc cua dốc, hắn đột nhiên hỏi. Tôi lắc đầu.
Những ngón tay thon dài của
hắn
gõ nhịp
trên
vô lăng, dáng vẻ vô cùng thư thái.
"
Tôi
từng lái xe tăng vượt qua bãi mìn
rồi
, mấy con dốc
này
chẳng là gì
đâu
, yên tâm
đi
." Nói xong,
hắn
tự
cười
một
mình
như đang kể chuyện
cười
.
Tôi không hề lo lắng. Tôi biết hắn không chỉ lái xe tăng, mà còn từng là lính gìn giữ hòa bình, từng xông pha qua những chiến trường đẫm m.á.u nhất. Hắn là một người đàn ông bước ra từ mưa b.o.m bão đạn thực thụ.
Yến Sâm đưa tôi đến một thung lũng. Giữa đêm khuya, cả một vùng hoa oải hương nở rộ, hương thơm ngào ngạt. Hắn chống tay nhảy xuống xe, rồi chìa tay về phía tôi . Hai chúng tôi ngồi trên nắp ca-pô xe.
"Chúng ta đã đính hôn rồi , khi nào thì kết hôn?" Tôi hỏi. Yến Sâm vòng tay qua eo tôi , giọng nói trầm khàn gợi cảm: "Em nóng lòng đến thế sao ?"
Đương nhiên rồi . Tôi đã mong chờ ngày này biết bao lâu, khó khăn lắm mới tóm được hắn , phải trói c.h.ặ.t hắn mới được . Tôi mỉm cười : "Sao em lại cảm thấy anh có vẻ không thích em lắm nhỉ?"
Anh nhướn mày, giọng nói như có móc câu: "Sao không tự tin lên một chút, bỏ chữ ' có vẻ' đi được không ?" "À..." Tôi ghé tai hắn cười khẽ: "Vậy là anh rất thích em rồi ."
Đôi mắt hắn tối sầm lại , hắn ép tôi nằm xuống nắp ca-pô. Từ trên cao nhìn xuống, hắn nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm. Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên mặt tôi , giọng trầm xuống: "Em có thể chọn nhắm mắt lại , hoặc là..."
Hoặc là cái gì? Hừ, nói nhảm làm gì, hôn luôn cho xong. Tôi dứt khoát ngẩng đầu, chủ động tấn công. Đôi mắt sâu thẳm lười biếng kia lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh ngạc. Ngay sau đó, hắn đáp lại bằng một nụ hôn nồng cháy.
Sau khi đính hôn, có được cổ phần trong tay, việc đầu tiên tôi làm chính là đá Minh Chí ra khỏi hội đồng quản trị. Văn phòng chủ tịch bị đập phá tan tành. Minh Chí chỉ thẳng vào mặt tôi , tuôn ra những lời lăng mạ khó nghe nhất thế gian.
14
Tôi vẫn luôn giữ nụ cười trên môi, điềm tĩnh vô cùng: "Cha không cần phải nổi giận như thế. Nơi này vốn thuộc về mẹ con, bây giờ chỉ là vật quy nguyên chủ mà thôi. Cha nói con tính toán, vậy giữa hai chúng ta , rốt cuộc là ai tính toán ai đây?"
Tôi tiến lại gần, không thèm che giấu sự giễu cợt: "Cha kết hôn với mẹ con nhưng lại ngoại tình vô số lần , để bà ấy phải vật lộn trong trầm cảm rồi gieo mình tự vẫn. Cha dung túng cho người đàn bà bên ngoài, ép mẹ con phải c.h.ế.t. Những năm qua, cha nuôi dưỡng một lũ con riêng bên ngoài, giấu giếm vất vả như vậy , cha cũng thật chẳng dễ dàng gì."
"Từ nay về sau cha không cần phải giấu nữa, vì sẽ chẳng còn ai nắm thóp cha, cũng chẳng còn ai đe dọa vị trí của cha. Bởi vì... sau này cha sẽ chẳng còn gì cả."
Minh Chí nhìn tôi với ánh mắt đầy kinh hoàng. Hồi lâu sau , ông ta như một con gà chọi bại trận, khàn giọng van xin: "Dù sao ... chúng cũng là anh chị em của con, con có thể..."
"Không thể." Tôi cắt ngang đầy tuyệt tình, "Từ nhỏ con đã chẳng có anh chị em nào cả."
...
Khi gọi video với Yến Sâm, tôi vừa chải tóc vừa cảm khái. Tôi thấy mình vẫn còn quá hiền từ, vì lúc thấy Minh Chí lên cơn đau tim, tôi vẫn còn gọi xe cấp cứu giúp ông ta .
"Minh Thù đã làm sai chuyện gì chứ, chẳng qua là Minh Thù quá lương thiện mà thôi." Tôi vừa nói vừa thở dài.
Yến Sâm đang đi công tác ở một chi nhánh tại nước ngoài gặp chút vấn đề. Trước mặt hắn , tôi khẽ tháo hai chiếc cúc sườn xám, để lộ bờ vai trắng ngần.
Yến Sâm nheo mắt, ánh nhìn đầy nguy hiểm, giọng khàn đặc hỏi: "Tuần sau anh mới về, em làm thế này ... không sợ sao ?" "Sao lại phải đợi đến tuần sau nhỉ?" Tôi tiếc nuối nói , "Giá mà anh có thể về ngay bây giờ thì tốt biết mấy."
Chaporia
Bình Luận (0)