20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Không.” Lâm Thiên Dược lắc đầu, “Nếu mua cho bà, bà sẽ lo ta ở bên ngoài làm chuyện linh tinh.”

Kỷ Đào nghĩ lại , cũng thấy đúng.

Lâm Thiên Dược trở về, chưa được một ngày thì lại phải đi . Hắn chỉ là tranh thủ chạy về một chuyến.

Vốn năm nay sẽ tổ chức thi Hương, nhưng mấy ngày trước đột nhiên truyền ra tin tức, năm nay hủy bỏ kỳ thi.

Cũng không biết trong kinh thành đã xảy ra chuyện gì, lại náo loạn đến mức này . Đối với thôn Đào Nguyên, chuyện này chẳng khác gì một gợn sóng nhỏ, nhưng đối với toàn thể sĩ t.ử nước Càn, thì là lòng người hoang mang. Đặc biệt là những thư sinh đã chuẩn bị từ lâu, quả thật như bị giáng một đòn chí mạng.

Khi Kỷ Đào biết chuyện, phản ứng đầu tiên chính là, tính toán của nhà họ Viên đã đổ bể.

Liễu Hương Hương từ sau lần đó, chưa từng tới nhà họ Kỷ nữa, cũng không biết nàng ta đã tra rõ ràng hay chưa .

Chỉ có điều, nhìn dáng vẻ của Lâm Thiên Dược, đối với việc thi Hương, dường như cũng không quá sốt ruột.

Ngày hôm sau , Kỷ Đào cần lên trấn mua thêm một ít d.ư.ợ.c liệu. Dược thảo trên núi tuy phong phú, nhưng cũng có những vị không có . Lại có vài loại dùng không hết, Kỷ Đào cũng mang theo, định đem đi đổi.

Lâm Thiên Dược biết chuyện, liền nói hắn cũng có việc cần lên trấn.

Kỷ Duy bảo Ngưu thúc đ.á.n.h xe đưa họ đi , Lâm Thiên Dược giúp Kỷ Đào mang giỏ t.h.u.ố.c ra đầu thôn.

Chẳng mấy chốc đã tới trấn. Sau khi chào tạm biệt Ngưu thúc, Lâm Thiên Dược xách luôn cái giỏ, đi về phía trong trấn. Kỷ Đào thấy vậy , vội bước nhanh hai bước theo sau , nói :

“Không nặng đâu , để ta mang.”

Ngay từ lúc thu xếp d.ư.ợ.c liệu, Kỷ Đào đã nghĩ Lâm Thiên Dược chưa chắc sẽ giúp nàng, nên nàng không mang nhiều.

Lâm Thiên Dược giơ tay tránh tay nàng, nói gọn: “Ta mang.”

Hai chữ ngắn ngủi, không cho phép từ chối.

Kỷ Đào nhìn hắn một thân áo xanh, xách cái giỏ t.h.u.ố.c, thế nào cũng thấy không hợp, nhưng thấy Lâm Thiên Dược rất thản nhiên, dường như chẳng để ý, nàng cũng không nói gì thêm.

Kỷ Đào theo sau hắn . Có lẽ vì Lâm Thiên Dược quá tự nhiên, người qua đường chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, cũng không lộ ra vẻ khinh thường hay gì đặc biệt.

Mấy hiệu t.h.u.ố.c trong trấn đều đã quen mặt Kỷ Đào, rất nhanh đã đổi xong d.ư.ợ.c liệu. Trong các vị t.h.u.ố.c của Kỷ Đào có mấy vị khá hiếm, cuối cùng hiệu t.h.u.ố.c còn đưa thêm cho nàng hai lạng bạc.

Ra khỏi hiệu t.h.u.ố.c, ánh mắt Lâm Thiên Dược nhìn Kỷ Đào có chút kinh ngạc. Kỷ Đào cười nhìn lại : “Có chuyện gì à ?”

Lâm Thiên Dược lắc đầu cười : “Không ngờ nàng còn có thể kiếm bạc.”

Kỷ Đào không vui: “Ta dầu gì cũng là đại phu, trong thôn một nửa người đều do ta chữa. Tuy không phải t.h.u.ố.c đến bệnh khỏi, nhưng cũng chưa từng chữa hỏng ai. Sao ta lại không thể kiếm bạc?”

Thấy ánh mắt nàng mang ý cười , Lâm Thiên Dược hiểu nàng không thật sự tức giận, vẫn giải thích: “Ý ta là, ta cũng từng đi hái t.

h.u.ố.c, nhưng toàn hái được những thảo d.ư.ợ.c thường, không đáng bao nhiêu bạc.”

“Huynh không phải đại phu, thảo d.ư.ợ.c có ở ngay trước mặt, nếu huynh không nhận ra thì hái thế nào?” Kỷ Đào mỉm cười , ánh mắt tràn đầy tự tin.

“Nàng nói cũng đúng. Bạc ở ngay trước mặt, mà ta lại không nhận ra .” Lâm Thiên Dược thuận theo.

Nghĩ một chút, hắn lại dặn: “ Đúng rồi , Phó đại phu đã đi rồi , sau này nàng một mình không được lên núi nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-83.html.]

So với dịp Nguyên Tiêu, trấn hôm nay vắng hơn nhiều. Trên đường không có quá nhiều người , trong vài cửa hàng ven đường, có tiểu nhị còn đang ngủ gà ngủ gật.

Hai người đi trên phố, Lâm Thiên Dược vẫn xách giỏ. Kỷ Đào thấy không tiện, hỏi:

“Huynh muốn mua gì?”

“Đi tiệm gạo đi .” Lâm Thiên Dược thấy cửa hàng lương thực bên đường, liền bước vào .

“Lấy một ít muối và năm cân gạo trắng.” Lâm Thiên Dược nói với tiểu nhị ra đón.

Kỷ Đào cũng mua chút muối, đang chờ tiểu nhị đong gạo, thì phía sau truyền tới giọng nam nghi hoặc:

“Đào Nhi.”

Kỷ Đào quay người lại , liền thấy Tiền Tiến.

Đây là lần đầu tiên nàng gặp hắn kể từ năm ngoái sau khi hắn chạy khỏi nhà họ Kỷ. Hắn không thay đổi nhiều, chỉ là y phục mỏng hơn và da dường như đen hơn một chút.

“A Tiến, đây là ai vậy ? Là họ hàng nhà chàng sao ?” Lập tức có một giọng nữ từ phía sau hắn truyền tới.

Cô nương ấy chừng mười lăm mười sáu tuổi, da hơi ngăm, có chút đầy đặn, mặc đồ vải thô gọn gàng, trên đầu lại nổi bật cài một cây trâm bạc.

Kỷ Đào chỉ liếc nhìn một cái, gật đầu với Tiền Tiến rồi thu lại ánh mắt.

“À…” Tiền Tiến do dự một chút.

Cô nương lanh lẹ kia đã tiến lên, cười nói : “Ngươi là họ hàng nhà A Tiến à ? Sao lúc chúng ta đính hôn, chưa từng thấy ngươi?”

Kỷ Đào liếc Tiền Tiến một cái, thân thể hơi dựa sát về phía Lâm Thiên Dược, nói :

“Ta không phải họ hàng nhà họ, miễn cưỡng coi như quen biết mà thôi.”

Cô nương kia thấy động tác của Kỷ Đào, lại thấy Lâm Thiên Dược như kéo nàng nghiêng người qua, quan hệ giữa hai người không cần nói cũng hiểu. Nụ cười trên mặt nàng ta lập tức càng lớn, ánh mắt cảnh giác ban đầu cũng dịu xuống:

“Dù chỉ là quen biết , ta cũng nên chào hỏi một tiếng, nếu không thì quá thất lễ rồi .”

“Chúng ta đi thôi.” Đúng lúc này tiểu nhị đã đong xong gạo. Lâm Thiên Dược nhận lấy, gật đầu với Tiền Tiến rồi dẫn Kỷ Đào ra ngoài.

Sau lưng mơ hồ truyền tới giọng cô nương kia hỏi tiếp:

“Hai người quen nhau thế nào thế? Sao họ đối với chàng có vẻ lạnh nhạt vậy ?”

Ra khỏi tiệm gạo, giữa hai người có chút trầm mặc. Đi được một đoạn xa, Lâm Thiên Dược mới nói :

“Hôm đó ta thấy hắn đến nhà nàng, dáng vẻ đó rõ ràng là đến xem mắt nên ta không nhịn được .”

Kỷ Đào hiểu ra :

“Cho nên huynh không nhịn được mà trực tiếp đến cửa à ?”

Kỷ Đào còn nhớ rõ ngày đó, Lâm Thiên Dược ở cửa chính nhà nàng làm náo loạn một phen.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...