Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bởi vậy mới thấy ta có vận khí tốt . Trước hôm đó ta vừa đi hái t.h.u.ố.c về, còn chưa kịp đưa cho nàng.” Lâm Thiên Dược thẳng thắn thừa nhận, trong giọng còn có chút đắc ý.
Nhắc tới hái t.h.u.ố.c, Kỷ Đào nghĩ một chút, rồi thử hỏi: “Bên Phong An quận, chi tiêu có tốn kém không ?”
Lâm Thiên Dược quay đầu nhìn nàng, cười nói :
“Chuyện này khó nói . Có bao nhiêu bạc cũng có thể tiêu hết. Có những nhà giàu, chỉ một bữa cơm cũng mất hơn mười lạng bạc. Tùy cách tiêu thôi.”
Thấy hắn thần sắc nhẹ nhàng, Kỷ Đào hỏi: “Bạc của huynh có đủ dùng không ?”
“Sao đột nhiên hỏi chuyện này ?” Lâm Thiên Dược ngạc nhiên.
“Thuận miệng hỏi thôi.” Kỷ Đào đáp.
“Sẽ luôn có cách.” Lâm Thiên Dược nghiêm túc nói .
Nhìn vẻ nghiêm nghị giữa mày hắn , Kỷ Đào nghĩ một chút, cười nói : “Ta có một ít bạc, nếu huynh không đủ, coi như ta cho huynh mượn.”
Lâm Thiên Dược không lập tức từ chối, chỉ nói : “Nếu thật sự cần, ta sẽ hỏi nàng để mượn.”
Kỷ Đào có chút kinh ngạc trước sự thoải mái của hắn . Thường thì thư sinh nghèo nhắc tới chuyện này , lấy bạc của vị hôn thê, dù nói là mượn, người thanh cao một chút cũng cảm thấy bị sỉ nhục.
Sau lần trở về đó, Lâm Thiên Dược mỗi tháng đều trở về một lần , đều là ở lại một ngày rồi lại vội vã quay về Phong An quận. Mỗi lần về, hắn đều mang cho Kỷ Đào chút quà, có lúc chỉ là một cành hoa giả.
Tuy không đáng bao nhiêu bạc, nhưng Kỷ Đào cảm thấy, quà cáp chỉ là thứ yếu. Có quà, chứng tỏ người ấy đặt nàng trong lòng, ít nhất không phải là người có thể tùy tiện bỏ qua.
Thời tiết dần trở nên lạnh hơn, đã vào giữa mùa đông.
Lâm Thiên Dược mới rời đi được hai ngày. Trước khi đi , hắn đã nói với Kỷ Đào rằng, lần tới có lẽ phải đợi đến Tết, khi ấy quan học được nghỉ mới trở về được .
Kỷ Đào ở trong phòng đọc sách, thỉnh thoảng nghe Liễu thị nói chuyện phiếm vài câu.
Khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cả hai đều không để ý, rất nhanh, Dương ma ma đã dẫn theo Điền thị đi vào .
Lần này Điền thị tới, không phải tay không , trong tay còn xách theo hộp điểm tâm. Liễu thị thấy vậy thì khá kinh ngạc, vội vàng mời bà vào .
Kỷ Đào thấy bà bước vào , nhìn những món đồ kia , trong lòng liền có chút suy nghĩ.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Điền thị cười nhìn Kỷ Đào một cái, rồi lại nhìn sang Liễu thị.
Liễu thị hiểu ý, nói : “Đào Nhi, con đọc sách lâu rồi , ra ngoài sắp xếp lại t.h.u.ố.c men một chút cho đỡ mỏi mắt đi .”
Kỷ Đào gật đầu, chào Điền thị một tiếng rồi đi ra ngoài.
Đối với cuộc nói chuyện trong phòng, nàng cũng đoán được đại khái. Qua năm mới, nàng sẽ tròn mười sáu. Ở độ tuổi này , con gái trong thôn đều đã bắt đầu lo chuyện gả chồng.
Quả nhiên, sau khi Điền thị rời đi , Liễu thị bước vào phòng Kỷ Đào, ngồi đối diện nàng, kéo tay nàng vuốt ve, cười nói :
“Đào Nhi của chúng
ta
thật sự
đã
lớn
rồi
.
”
“Lúc nãy thẩm con nói , con và Thiên Dược đều không còn nhỏ nữa, chi bằng nhân dịp năm mới, sớm lo liệu hôn sự. Ta không đáp ứng ngay, muốn hỏi ý con trước .”
Liễu thị đưa tay chỉnh lại mái tóc cho Kỷ Đào, mỉm cười nhìn nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-84.html.]
Kỷ Đào tuy đã sớm đoán được trước , nhưng lúc này vẫn có chút hoảng. Hai kiếp người , nàng chưa từng lấy chồng, vậy mà giờ đã sắp gả đi rồi sao ?
“Con cứ từ từ suy nghĩ.”
Liễu thị dường như nhìn ra sự bất an của nàng, cười đứng dậy rồi ra ngoài.
Kỷ Đào đứng bên cửa sổ, nghe tiếng gió rít bên ngoài, tâm tư dần dần bay xa.
Trời dần tối, Kỷ Đào đã sớm rửa mặt lên giường. Trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng gõ cửa. Trong lòng nàng khẽ giật mình . Tuy thôn Đào Nguyên coi như yên ổn , hầu như không có trộm cắp, nhưng chuyện lần trước Điền thị ở nhà một mình bị kẻ lạ lẻn vào cũng mới xảy ra chưa lâu.
Nghĩ đến đó, Kỷ Đào mặc áo đứng dậy. Khi mở cửa phòng, nàng phát hiện trong sân đã tối đen, bóng cây lay động. Nàng không biết mình đã ngủ bao lâu, hiển nhiên đêm đã khuya.
Đang định đi gọi Dương ma ma và Liễu thị, thì tiếng gõ cửa ngoài cổng lại vang lên. Lần này không còn cách một cánh cửa, nên nghe đặc biệt rõ ràng. Từ xa còn vọng lại tiếng ch.ó sủa.
Kỷ Đào tiến lại gần cổng lớn, trầm giọng hỏi: “Ai đó?”
“Đào Nhi, là ta .” Một giọng nam trầm thấp, theo gió lạnh truyền tới.
“Lâm đại ca?”
Kỷ Đào nghi hoặc hỏi.
“Là ta .” Giọng Lâm Thiên Dược vang lên, lần này càng rõ ràng hơn.
Lần này Kỷ Đào nghe rất rõ, vội vàng mở cổng.
Ngoài cổng quả nhiên là Lâm Thiên Dược. Trong gió lạnh, thân hình hắn trông có phần đơn bạc. Kỷ Đào khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn sang đối diện, phát hiện nhà họ Lâm vẫn còn sáng đèn. Điều đó có nghĩa là Điền thị vẫn chưa ngủ, hoặc là… Kỷ Đào nhìn bộ quần áo trên người Lâm Thiên Dược vẫn chưa thay , rất có thể vừa rồi chính hắn làm nàng tỉnh giấc.
“Lâm đại ca, huynh về từ khi nào vậy ?” Kỷ Đào nghi hoặc.
“Vừa mới về.” Trong đêm tối, đôi mắt đen sáng của Lâm Thiên Dược chỉ nhìn Kỷ Đào.
“Vậy huynh … có muốn vào ngồi không ? Huynh có chuyện gì sao ? Để ta đi gọi cha ta .” Kỷ Đào vừa nói vừa định quay người .
Tay nàng lại bị một bàn tay ấm áp dịu dàng nắm lấy.
“Đào Nhi, không cần gọi Kỷ thúc. Ta chỉ tìm nàng.”
Kỷ Đào cúi đầu, nhớ lại ban ngày Điền thị vừa mới đến.
“Đào Nhi, có phải nương ta đã tới giục chúng ta thành thân rồi không ?” Giọng Lâm Thiên Dược có chút mơ hồ, nghe không ra tâm trạng của hắn .
Kỷ Đào gật đầu, nói : “Hôm nay vừa mới tới.”
Lâm Thiên Dược nhìn cô nương trước mặt đang cúi đầu, trong đêm không nhìn rõ biểu cảm của nàng.
“Nàng… có bằng lòng gả cho ta không ?”
Kỷ Đào đột nhiên muốn cười .
“Chúng ta đã đính hôn rồi , ta không gả cho huynh , thì còn gả cho ai nữa?”
Chaporia
Bình Luận (0)