Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghe vậy , Lâm Thiên Dược cũng nhẹ nhõm hơn chút.
“Ý ta là… nàng đã sẵn sàng gả cho ta chưa ?”
Kỷ Đào không trả lời.
Thời gian nàng im lặng càng lâu, nụ cười trên mặt Lâm Thiên Dược dần dần biến mất, nhưng bàn tay nắm tay nàng thì vẫn không hề buông.
Từ sáng sớm hôm nay, không hiểu vì sao Lâm Thiên Dược đột nhiên nhớ lại chuyện hôm trước khi rời đi , Điền thị từng nói đêm nằm mơ thấy cha hắn , bảo hắn sớm thành thân . Khi đó hắn không để ý, hiện giờ hắn đang vào lúc bận rộn nhất. Đến Phong An quận, hắn mới biết , những điều mình từng học trước đây còn có rất nhiều chỗ thiếu sót. Không nói đâu xa, ngay cả những cuốn sách từng đọc , ở Phong An quận cũng có thể tìm được mấy cách giải thích khác nhau .
Nhưng sáng nay, lời nói của Điền thị lại đột nhiên hiện lên trong đầu hắn . Hắn cảm thấy, mình nhất định phải trở về một chuyến. Nếu không có chuyện gì xảy ra , chỉ là Điền thị thuận miệng nói thôi, thì coi như về nhà một chuyến.
Hắn vội vàng xin nghỉ rồi lập tức lên đường, còn không quên mua một miếng thịt và ít điểm tâm. Khi về đến nhà thì trời đã tối, Điền thị thấy hắn trở về thì vô cùng vui mừng. Nhất là khi nhìn thấy thịt và điểm tâm trong tay hắn , bà vừa vui vừa trách hắn không nên tiêu tiền bừa bãi.
Khi đặt điểm tâm xuống, Lâm Thiên Dược phát hiện số điểm tâm hắn mang về mấy ngày trước đã không còn, trong lòng liền hiểu rõ.
“Được.” Sau một hồi lâu, Kỷ Đào khẽ khẽ thốt ra một chữ.
Có một người , vì hỏi nàng một câu, “nàng có bằng lòng gả cho ta không ?” mà vội vàng đi cả ngày đường để trở về.
Tấm chân tình như vậy đã bày ra trước mặt nàng, nàng còn có lý do gì để từ chối?
Đêm rất yên tĩnh, chỉ một chữ rất nhẹ, nhưng Lâm Thiên Dược lại nghe vô cùng rõ ràng. Hoặc cũng có lẽ đó vốn là điều hắn muốn nghe nhất. Trong lòng hắn lập tức tràn đầy vui mừng.
“Đào Nhi, ta sẽ đối xử tốt với nàng.”
Kỷ Đào nói ra rồi , trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm. Đột nhiên tay nàng nặng trĩu, nàng cúi đầu, liền thấy Lâm Thiên Dược nhét một gói điểm tâm vào tay nàng.
“Này là biếu Kỷ thúc. Lần này ta về gấp, chưa kịp mang quà cho nàng, lần sau ta bù cho nàng.” Kỷ Đào còn đang kinh ngạc, Lâm Thiên Dược đã nói rất nhanh.
Nhìn bộ quần áo trên người Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược cười nói : “Đào Nhi, đừng nghĩ nhiều, về ngủ đi .”
“Chàng… có phải còn phải đi ngay không ?” Kỷ Đào đột nhiên hỏi.
Lâm Thiên Dược gật đầu. “Yên tâm, ta đã thuê xe ngựa đưa ta về đến đầu thôn. Lát nữa họ sẽ chở ta đi . Chỉ là phu xe đang đợi, ta phải đi ngay.”
Kỷ Đào hiểu ra , trong lòng cũng yên tâm hơn đôi chút. Nàng nhìn gói điểm tâm trong tay, nói :
“Chàng có đủ bạc không ? Quà cáp gì thì thôi, không cần tiêu tiền bừa bãi đâu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-85.html.]
Lâm Thiên Dược cười gật đầu: “Nàng vào trong trước đi , rồi ta sẽ đi .”
Khi Kỷ Đào lại đứng sau cánh cổng vừa rồi , ngoài việc trên tay có thêm một gói điểm tâm, dường như không có gì khác so với lúc trước . Chỉ có hơi ấm còn lưu lại trong tay chứng minh rằng Lâm Thiên Dược vừa mới trở về.
“Đào Nhi, muộn thế này , là ai vậy ?” Giọng Liễu thị còn ngái ngủ vang lên từ trong phòng. Ngay sau đó, cửa chính mở ra , Liễu thị khoác áo bước ra ngoài.
Kỷ Đào vội tiến lên nói : “Nương, người vào ngủ tiếp đi , là Lâm đại ca, chàng ấy đã đi rồi ạ.”
Liễu thị thấy trong tay Kỷ Đào hình như có đồ, nhưng không hỏi, chỉ ngáp một cái, quay người trở về phòng, không quên dặn: “Con cũng ngủ sớm đi .”
Kỷ Đào trở về phòng, không lâu sau thì nghe thấy từ xa vang lên một trận ch.ó sủa, rồi dần dần yên tĩnh lại .
Ngày hôm sau Liễu thị mới biết , cái “ đi rồi ” mà Kỷ Đào nói , không phải là về nhà họ Lâm, mà là quay lại Phong An quận. Bà trầm mặc hồi lâu, thở dài một tiếng: “Vậy hôn kỳ… nên định luôn chứ?”
Kỷ Đào gật đầu.
Liễu thị còn mang bánh gạo mới làm trong nhà sang biếu Điền thị, nói là để cảm ơn điểm tâm của Lâm Thiên Dược.
Khi trở về, bà nhìn Kỷ Đào một lúc lâu, rồi mới nói : “Thẩm con nói , Thiên Dược đặc biệt mang điểm tâm và thịt về cho bà ấy .”
Khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên.
Liễu thị nhịn không được , đưa tay chọc nhẹ nàng một cái, cười nói : “Con bé này , thật có phúc.”
Gần đến tháng Chạp, hôn kỳ của Kỷ Đào được định xong là mùng mười một tháng Giêng. Là ngày do bà mối cầm bát tự của hai người đi xem kỹ càng, nói là ngày tốt nhất. Nếu bỏ lỡ ngày này , thì phải đợi đến nửa năm sau .
Hôn kỳ vừa định, Liễu thị và Dương ma ma đều bận rộn hẳn lên. Dương ma ma sau lần trở về này chủ yếu là giúp Kỷ Đào chuẩn bị đồ cưới, cả ngày phần lớn thời gian đều ngồi thêu thùa.
Kỷ Đào ngoài việc thỉnh thoảng ra ngoài khám bệnh, cũng giúp làm một ít việc. Nhưng nàng thật sự không có giỏi may vá, kim chỉ trong tay nàng có khâu thế nào cũng không đẹp .
Cho dù được Dương ma ma cầm tay chỉ dạy rất nghiêm túc, vẫn không khá hơn bao nhiêu.
Nhà họ Dương từ sau khi Phùng Uyển Phù sinh con, có lẽ thật sự đã nghe lọt lời Kỷ Đào. Đứa bé có bệnh cũng không tới tìm nàng nữa. Họ cũng đã mua được xe bò, hễ đứa trẻ bị bệnh, Dương Đại Thành liền chở con và Phùng Uyển Phù lên trấn tìm đại phu.
So với việc họ nghe lời nàng, Kỷ Đào càng nghiêng về việc Phùng Uyển Phù sợ nàng ghi hận, rồi lại ra tay với mình và con.
Nhìn nàng ta để tâm tới đứa trẻ như vậy , Kỷ Đào thật sự không tài nào nhớ lại được dáng vẻ ngày trước khi nàng ta cầu xin nàng t.h.u.ố.c phá thai.
Đến giữa tháng Chạp, nhà nhà hầu như đều bận rộn chuẩn bị đồ Tết. Bên ngoài quá lạnh, Kỷ Đào cũng không còn ra ngoài, chỉ có Kỷ Duy thỉnh thoảng ra ngoài thôn dạo một vòng.
Chaporia
Bình Luận (0)