20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hôm đó, Kỷ Đào, Liễu thị và Dương ma ma đang ngồi trong phòng vừa thêu thùa vừa trò chuyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Kỷ Đào đang đau đầu với kim chỉ, liền đứng dậy trước , nói : “Để con ạ.”

Ngoài cửa là một cô nương, tóc b.úi hai chỏm. Thấy Kỷ Đào, nàng ta vội nói : “Xin hỏi đây có phải là nhà Kỷ đại phu không ạ?”

Kỷ Đào nhìn ra phía sau nàng ta , một chiếc xe ngựa mui xanh lặng lẽ đỗ đó, trên xe còn có một phu xe ngồi .

“Có chuyện gì?” Kỷ Đào nhướn mày hỏi.

Nha hoàn kia dường như thở phào nhẹ nhõm, cười nói : “ Đúng thì tốt quá. Tiểu thư nhà ta đi tới trấn Tuyền An, nhưng đi nhầm đường. Có một tỷ muội của ta bị bệnh, tiểu thư thương người , muốn tìm đại phu. Dọc đường hỏi thăm thì tới đây, người chỉ đường nói rằng, Kỷ đại phu là một cô nương trẻ tuổi, chính là cô nương phải không ? Có thể giúp xem bệnh không ạ?”

Kỷ Đào gật đầu, nhìn vào trong sân, nói : “Mọi người muốn vào trong không ?”

Nha hoàn sững lại một chút, áy náy cười cười , quay người đi tới xe ngựa, thấp giọng hỏi mấy câu.

Ngay sau đó, rèm xe được vén lên, một đôi giày thêu màu hồng lộ ra trước ., một cô nương mặc váy áo hồng được nha hoàn đỡ xuống xe. Trên cánh tay khoác dải lụa cùng màu, thân hình mảnh mai. Cô nương ấy làn da trắng mịn, mày mắt thanh tú, là một cô nương rất dịu dàng, xinh xắn, khí chất tĩnh lặng

“Tiểu thư, đây chính là Kỷ đại phu.” Nha hoàn vội nói .

“Đỡ Tri Thu xuống, để Kỷ đại phu xem cho.” Cô nương giống như chủ nhân lên tiếng, giọng nói dịu dàng, chỉ nghe thôi cũng khiến người ta cảm thấy đây là một cô nương rất dịu dàng.

“Đa tạ Kỷ đại phu.” Nàng lại mỉm cười nói với Kỷ Đào.

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu: “Không cần khách sáo.”

Cổng sân mở ra , nha hoàn bị bệnh kia cũng được đỡ xuống xe, theo Kỷ Đào vào trong sân nhà họ Kỷ. Kỷ Đào dẫn các nàng vào đại sảnh. Nha hoàn kia trông có vẻ mơ màng, uể oải. Kỷ Đào kiểm tra một lát, nói : “Chỉ là bị cảm lạnh thôi không có gì nghiêm trọng, uống t.h.u.ố.c là khỏi.”

Lúc này , Dương ma ma đi vào , nói : “Cô nương, để ta đi sắc t.h.u.ố.c giúp nàng ấy .”

Vị tiểu thư dịu dàng kia vội nói : “Đa tạ ma ma có lòng, vẫn để Tri Đông đi thì hơn, đã làm phiền các người nhiều rồi .”

Nha hoàn gõ cửa ban nãy, Tri Đông, lập tức đứng dậy, theo Dương ma ma ra ngoài.

“Không ngờ cô nương chính là Kỷ đại phu. Lúc nãy có người chỉ đường cho ta , nói trong thôn Đào Nguyên có một Kỷ đại phu, bảo ta tới tìm, còn đặc biệt nói Kỷ đại phu là một cô nương trẻ tuổi. Ta vốn còn nghi ngờ, nhưng vừa rồi tận mắt thấy cô nương bắt mạch, kê t.h.u.ố.c rất thuần thục, hôm nay thật sự đa tạ cô nương.” Vị tiểu thư ấy dịu dàng nói bằng giọng chân thành.

“Không cần đa tạ.” Kỷ Đào hờ hững đáp.

Dù sao thì cũng sẽ thu bạc mà, Kỷ Đào thầm nghĩ trong lòng.

Rất nhanh, t.h.u.ố.c được Dương ma ma mang lên, Tri Đông đút cho người bệnh uống.

Một lát sau , vị tiểu thư dịu dàng đứng dậy cáo từ. Tri Đông đúng lúc đưa cho Dương ma ma một thỏi bạc: “Số bạc này xin Kỷ đại phu đừng từ chối. Phần dư ra là một chút tâm ý cảm tạ của tiểu thư nhà ta .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-86.html.]

Kỷ Đào cũng không chối từ, đứng dậy tiễn họ ra ngoài. Nhìn xe ngựa dần dần đi xa, Dương ma ma cười nói : “Cô nương, danh tiếng của người ngày càng lớn rồi .”

Kỷ Đào khẽ mỉm cười : “Ma ma, ta chỉ biết sơ sơ thôi, chữa mấy chứng đau đầu sổ mũi thì còn tạm được .”

Chuyện cô nương kia tới nhà họ Kỷ, ban đầu trong thôn đều tưởng là thân thích bên phía Kỷ Quân, sau mới biết là người qua đường tìm đại phu.

Nói ra thì, Kỷ Đào chưa từng gặp đại bá Kỷ Quân, chỉ gặp qua vị đường tỷ - Kỷ Vận.

Tính tình Kỷ Vận có phần nóng nảy, có lẽ do trong nhà quá cưng chiều. Tuy vậy , Kỷ Đào đối với Kỷ Quân vẫn rất kính trọng, bởi vì Dương ma ma nhiều năm qua chăm sóc nhà họ Kỷ, đều là do Kỷ Quân dặn dò.

Cuộc sống bận rộn thoáng chốc đã tới ngày hai mươi lăm. Kỷ Đào nhìn bộ hỷ phục đỏ thẫm trước mặt, đưa tay chạm vào , cảm giác mát lạnh, trơn mịn truyền tới đầu ngón tay.

Lúc này Liễu thị đẩy cửa bước vào , nói : “Đào Nhi, Thiên Dược vừa mới về rồi đấy.”

Về rồi ?

Trong lòng Kỷ Đào bỗng dâng lên một cảm giác rộn ràng mà chính nàng cũng không ngờ tới.

“Lát nữa chắc sẽ qua đây.” Liễu thị cười nói .

Đang nói chuyện, bên ngoài vang lên giọng Dương ma ma: “Lâm công t.ử tới rồi à ?”

Nụ cười trên môi Kỷ Đào càng đậm, nàng đứng dậy đi ra cửa, nhìn Lâm Thiên Dược đang tiến lại gần, nói : “Chàng về rồi à ?”

“Phải, ta về rồi .” Lâm Thiên Dược nhìn nàng, nghiêm túc đáp.

Hôn kỳ cận kề, người trong thôn đều biết Kỷ Đào sắp xuất giá, thậm chí mấy thôn bên cạnh cũng đã nghe tin.

Thật ra danh tiếng của hai người đều truyền rất xa. Lâm Thiên Dược thì không cần nói , từ khi hắn thi đỗ tú tài, mấy thôn lân cận cũng hiếm có ai không biết thôn Đào Nguyên lại có thêm một tú tài.

Còn Kỷ Đào, trước tiên là con gái duy nhất của Kỷ Duy, lại còn là đại phu của thôn Đào Nguyên. Nhất là sau khi Phó đại phu rời đi , Kỷ Đào dần dần cũng có danh tiếng riêng, thỉnh thoảng còn có người ở thôn bên tới cầu y.

Ngày cuối cùng trước Tết, trước cổng nhà họ Kỷ dừng lại hai cỗ xe ngựa.

Lần này , thật sự là thân thích nhà họ Kỷ. Kỷ Quân cho con trai và con gái trở về, tới tiễn Kỷ Đào xuất giá.

Con trai duy nhất của Kỷ Quân tên là Kỷ Ngọc, năm nay hai mươi. Kỷ Đào chưa từng gặp vị đường ca này , chỉ nghe nói ba năm trước đã qua được kì thi phủ.

Hắn mặc một thân áo xanh lam có hoa văn chìm, đai lưng khảm một viên bảo thạch cùng màu, bên dưới treo ngọc bội xanh biếc, nhìn là biết không phải đồ thường.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...