20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn đứng trước cỗ xe đầu tiên, đợi Kỷ Vận xuống xe.

Kỷ Đào vừa ra tới cửa, đã thấy Kỷ Vận mặc áo màu vàng ngỗng, được nha hoàn đỡ xuống xe.

Nói ra thì, Kỷ Vận sắp mười chín tuổi, sớm đã có hôn ước. Vị hôn phu là con trai thứ của một quan gia, cũng coi như môn đăng hộ đối. Chỉ là sau khi đính thân không lâu, mẫu thân của đối phương qua đời nên phải để tang ba năm, tới giờ mới sắp thành thân .

“Vận tỷ.” Kỷ Đào tiến lên, cười dịu dàng.

Dù thế nào thì người ta cũng là tới chúc mừng nàng.

So với trước kia , Kỷ Vận dường như ôn hòa hơn đôi chút, thở dài nói : “Đào Nhi muội muội đã lớn thế này rồi , ta suýt nữa không nhận ra .”

Rèm xe lại được vén lên, lộ ra khuôn mặt một cô nương xinh xắn. Nàng mặc áo màu nhạt, nụ cười rạng rỡ, nhìn Kỷ Đào nói : “Muội chính là Đào Nhi muội muội sao ?”

Kỷ Vận kéo tay Kỷ Đào, chỉ về phía Kỷ Ngọc, nói : “Đây là đại ca.”

Kỷ Đào khẽ mỉm cười : “Đại ca.”

Kỷ Ngọc mỉm cười gật đầu, vẻ mặt không lộ rõ tâm tư.

“Đây là Huyên Huyên tỷ tỷ của muội .”

Kỷ Vận chỉ về phía Kỷ Huyên Huyên, người vừa xuống xe, đang nhìn cổng nhà họ Kỷ.

“Huyên Huyên tỷ tỷ.” Kỷ Đào thuận theo mà gọi.

Sau khi lần lượt chào hỏi, trong lòng Kỷ Đào có chút kinh ngạc trước sự thay đổi của Kỷ Vận. Khi xưa, Kỷ Vận đâu có hiểu những lễ nghi này . Ở nhà họ Kỷ mấy tháng, tuy không nói thẳng ra , nhưng từ hành động thường ngày cũng nhìn ra được sự khinh thường của nàng ta đối với nhà họ Kỷ.

Liễu thị đứng một bên tiếp lời: “Mau vào trong nhà, bên ngoài lạnh lắm.”

Ba người đều hành lễ với Liễu thị. Kỷ Ngọc thì nghiêm chỉnh đoan trang, Kỷ Vận cúi người rất tao nhã. Riêng Kỷ Huyên Huyên, chỉ phúc thân qua loa rồi đứng thẳng dậy, cười tươi tiến lên khoác tay Liễu thị: “Người chính là nhị thẩm ạ?”

Ánh mắt Kỷ Đào khẽ liếc nhìn một cái.

So với Kỷ Vận từng chê bai nhà họ Kỷ, Liễu thị hiển nhiên càng thích Kỷ Huyên Huyên, người tỏ ra gần gũi với bà.

Kỷ Đào dẫn họ vào trong. Trong lúc đi , Kỷ Huyên Huyên quay đầu nhìn sang căn nhà họ Lâm đang sửa sang ở đối diện, ánh mắt lướt qua hàng rào, khẽ mím môi.

Kỷ Duy đối với việc bọn họ tới rất vui mừng. Liễu thị cùng Dương ma ma bận rộn trong bếp. Kỷ Đào định vào giúp thì bị Kỷ Vận kéo lại , gọi: “Xuân Hỉ.”

Nha hoàn phía sau nàng lập tức bước ra , hành lễ rồi đi về phía nhà bếp.

“Muội sắp thành thân rồi , đừng vào bếp nữa.” Kỷ Vận hạ giọng nói .

“Đào Nhi muội muội , đối diện chính là nhà phu quân tương lai của muội à ?” Kỷ Huyên Huyên thản nhiên hỏi, vẻ mặt hiếu kỳ.

“Huyên Huyên.” Kỷ Vận gọi, giọng có phần nghiêm khắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-87.html.]

Kỷ Huyên Huyên lè lưỡi, quay sang Kỷ Đào nói : “Ta nói cho muội nghe , tỷ ấy rất nghiêm, ngày thường ta sợ tỷ ấy lắm.

Kỷ Đào chỉ mỉm cười , không tiếp lời.

Bọn họ tới khiến Kỷ Duy vui mừng khôn xiết. Kỷ Quân không tự mình trở về, ông tự nhiên hiểu, trong lòng cũng có chút hụt hẫng. Nhưng lần này Kỷ Quân lại cho tất cả con cái về, ý nghĩa đã khác hẳn. Đặc biệt là sự xuất hiện của Kỷ Ngọc khiến ông vô cùng cao hứng. Ông kéo Kỷ Ngọc trò chuyện suốt nửa đêm. Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên được Liễu thị sắp xếp nghỉ ở phòng bên.

Kỷ Đào cũng không chịu nổi cơn buồn ngủ, trở về phòng nghỉ ngơi.

Kỷ Đào bị đ.á.n.h thức bởi tiếng sột soạt khe khẽ bên tai.

Nàng mở mắt ra liền thấy Kỷ Huyên Huyên đang ngồi trước bàn trang điểm của nàng, cầm đồ của nàng lên ngắm nghía. Kỷ Đào vừa nhìn đã nhận ra , trong tay nàng ta là một cây trâm ngọc kiểu dáng đơn giản, trên đó chạm khắc một quả đào tròn trịa đáng yêu.

“Huyên Huyên tỷ, sao tỷ lại vào đây?” Kỷ Đào ngồi dậy, ánh mắt lướt qua cây trâm đào trong tay nàng ta .

“Đào Nhi muội muội , cây trâm này của muội đẹp quá. Tuy chất ngọc không được tốt , nhưng thắng ở tay nghề chạm khắc, rất có linh khí. Ta thích lắm.”

Kỷ Đào khoác áo xuống giường, đi tới bàn trang điểm, không nói hai lời liền rút cây trâm về, trên mặt vẫn cười : “Những thứ thô tục này , sao xứng vào mắt tỷ tỷ được .”

Kỷ Huyên Huyên bĩu môi, rồi lại cười nói : “Đào Nhi muội muội , có thể dẫn ta đi dạo trong làng một chút không ?”

“Huyên Huyên.” Không biết từ lúc nào, Kỷ Vận đã xuất hiện ở cửa, giọng nói mang theo ý cảnh cáo.

“Đào Nhi muội muội , muội không cần để ý tới nàng.” Kỷ Vận nghiêm mặt nói .

Đột nhiên, Kỷ Đào cảm thấy có người chọc nhẹ vào eo mình . Quay đầu lại , nàng liền thấy Kỷ Huyên Huyên ở chỗ Kỷ Vận không nhìn thấy, chớp chớp mắt ra hiệu, ý tứ vô cùng rõ ràng.

“Dữ quá.” Nàng thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, trên mặt còn mang vẻ tinh nghịch.

Kỷ Đào lập tức nói : “Vận tỷ tỷ, Huyên Huyên tỷ nói tỷ dữ lắm.”

Kỷ Huyên Huyên khẽ ngẩn ra .

Kỷ Vận nhìn Kỷ Đào một cách đầy ẩn ý, rồi quay sang Kỷ Huyên Huyên đang quay mặt đi chỗ khác, nghiêm giọng nói :

“Huyên Huyên, lần này là muội nhất quyết đòi theo tới. Trước khi đi , mẫu thân đã dặn muội phải nghe lời ta . Muội làm vậy sao gọi là nghe lời? Tự ý chạy vào phòng của Đào Nhi muội muội , quấy rầy nàng nghỉ ngơi, mẫu thân dạy muội phép tắc như thế sao ?”

Kỷ Huyên Huyên tỏ vẻ ngoan ngoãn, cúi đầu, có chút uể oải, nhỏ giọng nói : “Muội chỉ muốn thân thiết với Đào Nhi muội muội chút thôi mà.”

Kỷ Đào nhìn hết vào trong mắt, cười nói : “Vận tỷ tỷ, không sao đâu , đều là tỷ muội . với nhau ”

Sắc mặt Kỷ Vận dịu đi đôi chút, lại cảnh cáo Kỷ Huyên Huyên thêm vài câu, rồi mới quay sang Kỷ Đào, giọng hòa hoãn hơn: “Đào Nhi muội muội , hôm nay là ngày Tết, muội nên mặc đồ tươi tắn một chút.”

“Mẫu thân ta tự tay làm cho muội mấy bộ y phục, muội thử xem có vừa không ?”

Lúc này Kỷ Đào mới để ý phía sau Kỷ Vận, Xuân Hỉ đang bưng một khay đồ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...