20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Không ngờ, Lâm Thiên Dược lại ghé sát nàng, cười khẽ nói : “Ta mang về, đặt ở đầu giường của chúng ta .”

Lần này , mặt Kỷ Đào thật sự đỏ bừng lên.

Hai người dạo tới tận xế chiều mới về. Vừa hay gặp Ngưu thúc ở cổng trấn, xe bò của thúc chất đầy đồ, thím Ngưu cũng ở đó.

Kỷ Đào bước tới chào hỏi. Ngưu thúc cười nói : “Đào Nhi, lên xe đi , chen chúc chút là được .”

Rồi lại nhìn Lâm Thiên Dược: “Cử nhân công t.ử đừng chê nhé.”

Lâm Thiên Dược mỉm cười nói : “Hoàn cảnh nhà con, người ngoài không biết , chẳng lẽ thúc còn không rõ hay sao ? Chê cái gì chứ ạ?”

Bác Ngưu đương nhiên rất vui, cười ha hả rồi đ.á.n.h xe đi .

Thím Ngưu ngồi đối diện hai người , thỉnh thoảng đưa tay sờ vào mấy món đồ mới mua trên xe, cười nói : “Hôn kỳ của Tiểu Quyên nhà ta ấy , chỉ muộn hơn các con ba ngày thôi. Đến lúc đó, các con cũng sang xem cho vui nhé.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Thím Ngưu càng vui hơn: “Nếu cử nhân công t.ử và cử nhân phu nhân tới, nhà chúng ta sẽ nở mặt nở mày lắm.”

Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào tới tận cổng nhà rồi mới quay về. Kỷ Đào cầm một đống đồ nhỏ lặt vặt trong tay, vừa quay đầu liền thấy Kỷ Huyên Huyên. Nàng nhìn sang nhà họ Lâm đối diện, cười nói : “Đào Nhi, người vừa rồi , chính là muội phu tương lai hả?”

Kỷ Đào cũng không che giấu, chỉ nói : “ Đúng là chàng ấy .”

“Nhà hắn , điều kiện hình như không được tốt lắm đúng không ?” Kỷ Huyên Huyên nhìn đống đồ rẻ tiền trong tay Kỷ Đào, có chút thở dài.

Kỷ Đào không để ý, chậm rãi đi vào trong nhà: “Chúng ta như vậy , mới gọi là môn đăng hộ đối.”

Kỷ Huyên Huyên bước lên, muốn khoác tay Kỷ Đào, nhưng thấy tay nàng đầy đồ, không có chỗ để nắm nên thôi, chỉ đành nói :

“Muội thì khác mà. Đại bá muội hiện giờ đã là quan tứ phẩm, đại bá mẫu lại là thiên kim nhà quan nhị phẩm. Nếu gia gia và nãi nãi còn sống, nhà mình chưa phân gia, thì muội cũng là quý nữ quan gia, tam tiểu thư nhà họ Kỷ rồi .”

Kỷ Đào không nhịn được cười : “Huyên Huyên tỷ thật biết nói đùa.”

“Ta nói là sự thật mà!” Kỷ Huyên Huyên đuổi theo, lại hạ giọng nói : “Ta còn nghe di nương ta nói , cha ta từng muốn đón cả nhà muội về phủ Hoài An, nhưng nhị thúc không đồng ý.”

Kỷ Đào không phản ứng gì. Chuyện này thật hay giả còn chưa biết , cho dù là thật, Kỷ Duy không đồng ý cũng có lý do của ông.

Ngược lại , vị di nương của Kỷ Huyên Huyên biết cả chuyện này , xem ra cũng không phải người đơn giản.

“Đại bá chỉ có từng ấy con thôi sao ?” Kỷ Đào tò mò hỏi.

Nghe vậy , Kỷ Huyên Huyên bĩu môi: “Vốn là thế. Nhưng giờ trong nhà lại có Lan di nương, đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng rồi .”

Kỷ Đào vốn chỉ hỏi cho có , không ngờ lại hỏi ra chuyện này .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-89.html.

]

Chuyện của trưởng bối không tiện bàn luận. Ở nước Càn, đàn ông nạp thiếp vốn là chuyện thường.

Kỷ Đào không hỏi nữa, nhưng Kỷ Huyên Huyên vẫn nói không ngừng: “Lan di nương ấy , di nương ta nói là nâng lên từ hạ nhân, đúng kiểu hồ ly tinh bẩm sinh. Cha ta vì nàng ta mà sớm đã quên di nương ta rồi .”

Kỷ Đào khẽ cau mày. Những lời này , thật sự không phải điều một cô nương nên nói .

“Huyên Huyên tỷ, tỷ ăn cơm chưa ?” Kỷ Đào đổi đề tài.

“Ta không đói.” Kỷ Huyên Huyên thuận miệng đáp, còn muốn nói thêm. Lúc này đã đi tới cửa phòng Kỷ Đào, Kỷ Đào cười nói : “Ta hơi mệt, muốn nghỉ một chút.”

Kỷ Huyên Huyên không tiện theo vào nữa, đành xoay người đi vào phòng của Liễu thị.

Hôn kỳ càng gần, càng cảm thấy ngày tháng trôi qua rất nhanh. Chớp mắt đã tới mùng mười tháng Giêng. Ngày này , nhà họ Kỷ đã đông người hơn hẳn. Tiệc rượu trong thôn do một thím họ Dương nấu, rất hợp khẩu vị mọi người . Liễu thị cũng không làm to nên mấy ngày trước đã đích thân tới mời bà ấy .

Nhà họ Lâm thì mời muội muội của phụ nhận đó, đã gả sang thôn bên cạnh, tay nghề cũng không kém cạnh, được mọi người công nhận là nấu rất ngon.

Ngay ngày mùng mười, hai người đó đã tới, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu. Trong thôn, người quen thân tự nhiên cũng tới phụ giúp.

Nhà họ Kỷ và nhà họ Lâm mắt thường cũng thấy rõ là náo nhiệt hẳn lên. Kỷ Đào nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ, trong lòng có chút hốt hoảng.

Vậy là sắp gả rồi sao ?

Kỷ Vận ở trong phòng cùng nàng, thấy thần sắc của nàng, cười nói : “Đào Nhi muội muội , muội phu và muội là thanh mai trúc mã, nhất định sẽ thuận lợi, như ý thôi.”

Thanh mai trúc mã gì chứ, Kỷ Đào tự thấy không hẳn. Dù sao trước kia hai người chỉ quen biết , nếu không có hôn ước, trong ký ức của Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược chỉ là hàng xóm mà thôi.

“Bọn muội trước kia không thân .” Kỷ Đào vẫn giải thích.

Kỷ Vận không nhịn được cười : “Trước kia không thân hả, nhưng ta đã từng thấy hai người ở chung với nhau . Nhìn là biết hắn rất để tâm tới muội .”

“Như vậy cũng nhìn ra được sao ?” Kỷ Đào cười hỏi.

“Đương nhiên. Trong mắt trong lòng hắn đều là muội , người khác hắn nhìn cũng chẳng thèm nhìn .” Kỷ Vận trêu chọc.

Điều này đúng là sự thật. Nhà họ Kỷ hiện giờ đâu chỉ có mỗi Kỷ Đào, còn có Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên. Đối với hai người đó, Lâm Thiên Dược luôn giữ lễ, cái gì tránh thì tránh, tuyệt đối không tiếp xúc, tới gần.

“Vậy còn vị tỷ phu tương lai thì sao ?” Kỷ Đào tất nhiên không chịu thua, dù sao trong phòng chỉ có hai cô nương, nói đùa vài câu cũng không sao .

“Chàng ấy à …” Kỷ Vận dường như khẽ thở dài, “Đại khái có thể đối xử được với nhau kính trọng nhau như khách, vậy cũng đã đủ rồi .”

Kỷ Đào không nói thêm nữa. Nhìn dáng vẻ này , rõ ràng hôn sự của hai người là do phụ mẫu sắp đặt.

“Có lúc ta nghĩ, thôn Đào Nguyên cũng không tệ. Năm đó nếu ta không trở về, liệu bây giờ có thể giống như muội không ?” Kỷ Vận xoa đầu nàng, mỉm cười nói .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...