Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cả hai đều biết điều đó là không thể. Cho dù Kỷ Vận không trở về, nàng vẫn là đích nữ của Kỷ Quân, ngoại tổ phụ lại là quan nhị phẩm, thế nào cũng không thể sống một cuộc đời bình lặng, đơn thuần được .
“Ngày tháng là do chính mình sống, sao tỷ biết mình không thể sống tốt ?” Kỷ Đào cười khuyên nhủ.
“Có lẽ vậy .” Kỷ Vận trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm cười nói : “Dù thế nào, ta cũng sẽ để bản thân mình sống cho tốt . Người khác đều là thứ yếu, cho dù có ích kỷ một chút, chỉ cần ta sống tốt rồi , cũng chẳng còn tâm sức đâu mà bận lòng đến người khác.”
Kỷ Đào kinh ngạc trước sự thẳng thắn của nàng, “Tỷ sống thật thản nhiên.”
Kỷ Vận bước đến bên cửa sổ, nhìn cảnh náo nhiệt bên ngoài. Từng tốp người ngồi lại với nhau trò chuyện, thỉnh thoảng vang lên những tràng cười .
“Có lẽ vì ở thôn Đào Nguyên, không cần phải che che giấu giấu. Đợi ta quay về, ta lại là đại tiểu thư nhà họ Kỷ thôi.”
Kỷ Đào khẽ sững lại một chút. Ngoài cửa lớn truyền đến một trận xôn xao khe khẽ, nàng thò đầu nhìn ra ngoài, cười nói : “Vận tỷ, chuyện đó thì chưa chắc đâu .”
Kỷ Vận quay đầu, có phần nghi hoặc. Cửa phòng Kỷ Đào đã bị gõ, “Kỷ Vận tỷ tỷ, tỷ có ở trong đó không ?”
Giọng nói của Phùng Uyển Phù vang lên, mang theo vài phần vui mừng.
“Có.” Sau thoáng kinh ngạc, Kỷ Vận lại khôi phục vẻ tao nhã ban đầu, nhưng Kỷ Đào nghe ra sự xa cách. So với Kỷ Vận năm xưa từng vô điều kiện giúp đỡ Phùng Uyển Phù, bây giờ nàng đã thêm vài phần thế tục, từng trải.
“Đào Nhi, ta có thể vào không ? Ta tìm Kỷ Vận tỷ tỷ.” Giọng Phùng Uyển Phù lại vang lên.
Kỷ Vận bước tới mở cửa, nhưng chỉ đứng ngay ở cửa, “Có chuyện gì?”
Phùng Uyển Phù không để ý sự lạnh nhạt của nàng, “Kỷ Vận tỷ tỷ, mấy năm không gặp, tỷ vậy mà chẳng thay đổi chút nào.”
Kỷ Vận không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
Phùng Uyển Phù thấy Kỷ Vận thật sự lạnh nhạt, liếc nhìn Kỷ Đào trong phòng, “Đào Nhi, ta có thể vào không ?”
Vừa nói , nàng vừa lén chen qua Kỷ Vận, mạnh mẽ bước vào phòng. “Đào Nhi, ngày mai muội làm tân nương rồi , có sợ không ?”
Kỷ Đào không nói gì, chỉ nhìn nàng.
Phùng Uyển Phù không còn cách nào, đành quay sang nhìn Kỷ Vận, cười nói : “Hôm nay ta tới, chỉ là muốn cảm ơn Kỷ Vận tỷ tỷ năm đó đã ra tay giúp đỡ.”
Kỷ Vận vốn đã không vui vì nàng tự tiện xông vào phòng, trong khi nàng và Kỷ Đào đang tâm sự.
“Nói đến đây,” Kỷ Vận chậm rãi mở miệng, đi về bên bàn ngồi xuống, cười nói : “Năm đó hình như ngươi có mượn ta một ít bạc. Nếu không phải hôm nay gặp được ngươi, ta cũng quên mất rồi .”
Sắc mặt Phùng Uyển Phù thoáng cứng đờ, “Năm đó chẳng phải tỷ thích ăn điểm tâm do ta làm sao ? Hay là hôm nào ta xuống bếp làm cho tỷ nhé?”
Kỷ Vận
cười
xua tay, “Thôi, nếu ngươi đang túng thiếu,
vậy
để
sau
rồi
nói
.
”
Ý tứ chính là nhất định phải trả bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-90.html.]
Phùng Uyển Phù hôm nay tới vốn là có việc nhờ vả, vội nói : “Đừng mà, lát nữa ta sẽ tự mình mang bạc tới cho tỷ. Chỉ là… ta muốn hỏi tỷ, khi nào tỷ trở về? Có thể dẫn theo phu thê chúng ta không ?”
“Ngươi muốn về nhà?” Lần này Kỷ Vận thật sự kinh ngạc.
Kỷ Đào sớm đã biết đôi chút nên không thấy lạ, chỉ là việc đi cùng bọn họ, quả là tính toán không nhỏ.
Mấy người Kỷ Vận hiện tại chính là toàn bộ con cái của Kỷ Quân, đi cùng họ thì chắc chắn an toàn , không cần lo.
Phùng Uyển Phù có chút cay đắng, “ Đúng , ta phải trở về. Ta không thể để những kẻ hãm hại ta cứ như vậy mà đạt được mục đích. Cho dù phụ thân ta không giúp, ta cũng phải vạch trần bộ mặt thật của mẫu t.ử đó họ trước mặt mọi người .”
“Kỷ Vận tỷ tỷ, tỷ phải giúp ta .” Mắt Phùng Uyển Phù đỏ hoe.
“ Nhưng bọn ta không đi kinh thành.” Kỷ Vận khó xử nói .
“Không cần. Chúng ta chỉ đi cùng các tỷ một đoạn, đến khi không tiện thì sẽ tách ra .” Phùng Uyển Phù thở phào, nói .
Kỷ Vận không trả lời.
Phùng Uyển Phù có chút sốt ruột, “Chúng ta không cần các tỷ chăm sóc, chỉ cần cho cả nhà chúng ta đi theo là được . Nếu có người ngoài hỏi, cứ nói là đồng hương gì đó, vậy là xong.”
“Ta phải hỏi ý kiến ca ca ta .” Kỷ Vận không lập tức từ chối.
Phùng Uyển Phù hài lòng. Trước khi ra khỏi cửa, nàng nhìn Kỷ Đào, “Còn chưa chúc mừng hỷ sự của Đào Nhi.”
Kỷ Đào mỉm cười coi như đáp lại .
Đợi nàng đi rồi , Kỷ Vận lắc đầu, “Không biết nàng ta nghĩ thế nào.”
“Năm đó không chịu về, bây giờ đã gả cho người ta rồi thì lại quay về. Hơn nữa người nàng gả cho… thật sự là… Ở Đào Nguyên thôn thì còn được , nhưng rơi vào mắt người kinh thành, chỉ sợ Phùng đại nhân càng không chịu giúp nàng.”
Kỷ Vận thở dài, “Thôn Đào Nguyên có gì không tốt ? Nhà họ hiện giờ sống đã rất khá rồi , cần gì phải tự chui vào vũng bùn lớn đó.”
Kỷ Đào rót một chén trà đưa qua, cười nói : “Có lẽ đúng như nàng nói , là không cam tâm để kẻ hãm hại mình sống thuận lợi, như ý?”
Tiếng gõ cửa lại vang lên. Kỷ Đào đứng dậy ra mở cửa. Khi thấy Kỷ Huyên Huyên đứng ngoài, Kỷ Đào quay đầu bất lực nhìn Kỷ Vận một cái, khiến nàng khẽ bật cười .
“Đào Nhi muội muội , ta tới bầu bạn nói chuyện với muội .” Kỷ Huyên Huyên tươi cười rạng rỡ, hoàn toàn không có vẻ xa cách, như thể các nàng thật sự là tỷ muội ruột thịt.
Kỷ Huyên Huyên vừa vào liền nói không ngừng, dáng vẻ vô cùng phấn khởi.
Kỷ Đào và Kỷ Vận tự nhiên cũng không nói nhiều nữa.
Nghe nói Kỷ Huyên Huyên cũng đã đính thân , đối phương tuy chỉ là thứ t.ử trong nhà, nhưng lại không có đích t.ử. Nếu không có gì bất ngờ, thì vị thứ t.ử ấy chính là người thừa kế trong tương lai.
Chaporia
Bình Luận (0)