20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trời dần về tối, Liễu thị giục nàng đi ngủ. Kỷ Đào nghe tiếng gió thổi qua ngọn cây ngoài kia , thỉnh thoảng xa xa vọng lại vài tiếng ch.ó sủa, vốn tưởng mình sẽ mất ngủ, nào ngờ rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Nàng bị tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức. Mơ mơ màng màng đứng dậy mở cửa, liền thấy Liễu thị, Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên đều đứng ngoài, ngay cả hỉ nương cũng có mặt.

Hỉ nương bước vào trước , Liễu thị thắp nến, trong phòng sáng bừng lên. Đến lúc này , Kỷ Đào nhìn thấy rõ hỉ nương mới chợt ý thức được sự đặc biệt của hôm nay.

Chưa kịp nghĩ nhiều, nàng đã bị hỉ nương ấn ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu sửa soạn dung nhan.

Tay nghề của hỉ nương rất khéo, chưa đầy nửa canh giờ, trong gương đã hiện ra một mỹ nhân kiều diễm. Kỷ Đào ngày thường hầu như không trang điểm, lúc này gần như không nhận ra chính mình .

Nàng đưa tay sờ lên mặt, còn chưa chạm tới đã bị hỉ nương giữ lại , “Cô nương, không được chạm vào đâu .”

Trời dần sáng, bên ngoài cũng bắt đầu náo nhiệt. Kỷ Đào đã thay bộ giá y đỏ rực, phượng quan là do Kỷ Vận mang tới.

Hỉ nương dẫn Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên ra ngoài. Liễu thị nắm tay Kỷ Đào, ánh mắt tràn đầy lưu luyến, không nỡ rời xa.

“Ta vẫn muốn con chiêu tế.” Liễu thị thở dài nói .

“Cha con nói , sợ con không tìm được người thật lòng đối đãi với con. Ông ấy cả đời không có tiền đồ, không giống bá phụ con, có thể cho con cái địa vị cao sang và cuộc sống sung túc. Ông ấy chỉ có thể giúp con tìm một người thật lòng với con, mong con cả đời bình an, thuận lợi.”

“Nương…”

Liễu thị nghe một tiếng nghẹn ngào ấy , mắt cũng đỏ lên, vội ngẩng đầu hồi lâu mới nói : “Đào Nhi, con chỉ cần sống cho tốt . Chúng ta cũng mãn nguyện rồi .”

Đúng lúc ấy , bên ngoài vang lên tiếng nhạc hỷ. Kỷ Đào chỉ thấy một mảng đỏ phủ xuống đầu, trước mắt chỉ còn lại một màu đỏ rực.

“Nương, ân tình của người và cha dành cho con, con đều hiểu ạ.” Kỷ Đào khẽ nói .

Tiếng nhạc hỷ như ở ngay bên tai, nhưng nghe những âm thanh ấy , mắt Kỷ Đào lại cay xè.

Nàng nghe tiếng cửa bị đẩy ra , rồi hỉ nương tiến lại , nắm tay kéo nàng đứng dậy.

Khi hoàn hồn, tay nàng đã được một bàn tay quen thuộc nắm lấy. Bàn tay ấy thon dài, trắng trong, mơ hồ thấy những mạch m.á.u xanh dưới da. Cái nắm rất nhẹ, nhưng Kỷ Đào lại có cảm giác, một khi đã bị nắm lấy như vậy , dường như sẽ không thể thoát ra nữa.

Xung quanh là tiếng cười đùa, reo hò. Trong những âm thanh ấy , hai người làm lễ bái đường. Sau đó Kỷ Đào được đưa vào phòng.

Trước mắt sáng lên, người hiện ra trước mặt nàng là Lâm Thiên Dược với đôi mắt mang ý cười , “Đào Nhi.”

Trong giọng nói tràn đầy vui mừng, không hề che giấu.

Hắn mặc toàn thân y phục đỏ thẫm, khiến sắc mặt vốn hơi nhợt nhạt thường ngày trở nên hồng hào hơn, hàng mày  đôi mắt đều là ý cười .

Bên ngoài còn có người thúc giục, Lâm Thiên Dược bất đắc dĩ, hạ giọng nói : “Đó là các đồng môn của ta , ta phải ra xem một chút. Nàng đợi ta .”

Kỷ Đào gật đầu.

Lâm Thiên Dược lập tức hài lòng, cười nói : “Ta sẽ quay lại rất nhanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-91.html.]

Hắn ra ngoài, Kỷ Đào mới cẩn thận quan sát căn phòng. Nhà họ Lâm vẫn như cũ, chỉ riêng căn phòng này được quét sửa lại , trên tường còn hơi ẩm. Trong tầm mắt toàn là màu đỏ. Bên cửa sổ đầu giường đặt một cặp b.úp bê tựa sát vào nhau , chính là cái mà lần trước Lâm Thiên Dược đã mua.

Cửa lại mở ra , Dương ma ma bưng khay bước vào , cười nói : “Cô nương, dùng cơm đi .”

Kỷ Đào ngồi xuống bên bàn. Dương ma ma ghé lại cười nói : “Là Lâm công t.ử đặc biệt dặn dò đấy.”

Kỷ Đào không thấy lạ. Nàng nhanh ch.óng dùng xong, rửa mặt, rồi tẩy đi lớp trang dung.

Cửa bị đẩy từ bên ngoài. Kỷ Đào không quay đầu, chỉ nói : “Ma ma cứ đi thu xếp phòng của mình đi . Ban đầu có lẽ sẽ chưa quen, chỗ ta hiện cũng không cần ma ma.”

“Ma ma đã đi rồi .”

Giọng nam trầm thấp đột ngột vang lên. Kỷ Đào quay người , liền thấy Lâm Thiên Dược có chút men say, “Lâm đại ca, chàng về rồi sao ?”

“Không, không phải Lâm đại ca. Từ hôm nay, phải gọi ta là phu quân.” Lâm Thiên Dược tiến lại gần, cúi người ghé bên tai nàng, khẽ nói .

Hơi thở ấm áp phả bên tai khiến Kỷ Đào không được tự nhiên. Nàng vừa định lùi lại , đã bị hắn ôm vào lòng.

“Đào Nhi, ta đã cưới được nàng rồi .”

“Cưới được nàng rồi , cưới được nàng rồi .”

Liền nói ba lần , mỗi lần giọng càng thêm kích động, như thể đến lúc này hắn mới thật sự tiếp nhận sự thật ấy .

Kỷ Đào khẽ “ừ” một tiếng. Trong hơi thở toàn là mùi hương mát lạnh đặc trưng của Lâm Thiên Dược.

“Đào Nhi, nàng yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với nàng.” Lâm Thiên Dược khẽ nói .

“Hiện tại là ta để nàng chịu thiệt. Căn phòng như thế này , nhưng về sau … về sau chúng ta còn cả một đời.”

“Chàng uống say rồi .” Kỷ Đào hơi cau mày, đẩy nhẹ một cái.

Lâm Thiên Dược thuận thế buông nàng ra , nhìn vào mắt nàng. Lúc này Kỷ Đào mới phát hiện ánh mắt hắn trong veo, hoàn toàn không có vẻ bị say.

“ chàng không say à ?”

Kỷ Đào kinh ngạc.

“Hôm nay nếu ta say, e rằng sẽ hối hận cả đời.” Lâm Thiên Dược nói đầy thâm ý.

Nghe vậy , Kỷ Đào chỉ cảm thấy mặt nóng lên. Bàn tay bị hắn nắm lấy cũng hơi nóng. Chuyện này … hẳn là không đến nỗi ấy chứ.

Tối qua Liễu thị đã đuổi Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên đi , định nói chuyện với nàng. Kỷ Đào nghĩ, với những gì mình biết , thế nào cũng… sẽ ổn thôi? Hơn nữa, chẳng phải còn có Lâm Thiên Dược sao .

Nhưng khi mọi chuyện thật sự tới gần, Kỷ Đào mới có chút hối hận, lẽ ra nên nghe kỹ hơn.

Đang nghĩ ngợi, thân thể đã được bế lên, rồi nhẹ nhàng đặt xuống giường mềm. Môi bị chặn lại . Kỷ Đào còn đang kinh ngạc vì sự mềm mại của môi hắn , thì trên người đã thấy hơi lạnh.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...