20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sáng sớm hôm sau , Lâm Thiên Dược đã rời đi . Điền thị đã dậy từ sớm, chuẩn bị cho hắn chút lương khô. Kỷ Đào và Điền thị tiễn hắn ra đến đầu thôn.

Mắt thấy đã không còn nhìn thấy bóng người , Kỷ Đào đỡ lấy Điền thị đang đỏ hoe mắt: “Nương, chúng ta về thôi.”

Điền thị gật đầu, vỗ nhẹ mu bàn tay Kỷ Đào: “Về đi , chẳng bao lâu nữa Thiên Dược sẽ trở về thôi.”

Lâm Thiên Dược đi rồi , cuộc sống của Kỷ Đào dường như không có gì thay đổi. Người trong thôn thỉnh thoảng vẫn đến mời nàng đi xem bệnh, nàng cũng không lên núi hái t.h.u.ố.c nữa.

Gần như ngày nào nàng cũng về nhà họ Kỷ để sắp xếp d.ư.ợ.c liệu, có lúc Điền thị cũng đến giúp. Với nàng mà nói , dường như chỉ là từ nhà họ Kỷ chuyển sang nhà họ Lâm đối diện, lại thêm Điền thị thường xuyên giúp đỡ mà thôi.

Chỉ là thỉnh thoảng, nàng lại nhớ đến dáng vẻ nói cười của người ấy .

“Ta sẽ nhớ nàng, nàng cũng phải nhớ ta .” Giọng điệu mang theo sự không cho phép từ chối.

Không lên núi, d.ư.ợ.c liệu trong nhà dần được sắp xếp xong.

Kỷ Đào rảnh rỗi, vụ xuân cày cấy cũng đã qua, người trong thôn cũng nhàn hơn. Nàng bắt đầu cầm kim chỉ may áo. Bộ y phục trước kia nàng làm cho Lâm Thiên Dược thật sự không vừa ý. Mới nhìn thì còn được , nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đường kim mũi chỉ rất kém.

Vì vậy , mỗi ngày nàng đều mang kim chỉ về nhà họ Kỷ để Liễu thị chỉ bảo, Điền thị có lúc cũng ngồi bên cạnh cùng nàng.

Ngày nọ, cửa nhà họ Kỷ bị gõ. Liễu thị còn cảm thấy kỳ lạ, cuối cùng vẫn ra mở cửa. Kỷ Đào vừa nhìn đã thấy ngoài cửa là Tiền thị.

“Cô nó ơi, ta có việc muốn tìm muội .” Tiền thị thấy Liễu thị không có ý mời mình vào , liền cười gượng nói .

Bà ta thò đầu nhìn vào sân, thấy Kỷ Đào đang ngồi dưới gốc cây. Đối với Kỷ Đào, bà ta vẫn có chút sợ. Từ sau lần trước , trong mắt bà ta , Kỷ Đào là kiểu người lạnh lùng, bất chấp tình thân , chẳng nể nang ai.

Điền thị ngồi bên cạnh Kỷ Đào, thấy Tiền thị liền hạ giọng hỏi: “Đào Nhi, đây là cữu mẫu của con à ?”

Kỷ Đào gật đầu: “Nương, nương đừng để ý, bà ta ấy mà, không có việc thì tuyệt đối không lên cửa đâu ạ.”

Ngay cả lần này Kỷ Đào thành thân , phía nhà ngoại họ Liễu đến cũng chỉ có Đại Hà thị.

Đại Hà thị đến, Liễu thị đương nhiên không từ chối ngoài cửa.

Liễu thị đứng chắn ngay cửa, hoàn toàn không nể mặt, chỉ nói : “Có việc thì nói luôn, trong nhà ta còn có khách.”

Khách, đương nhiên là chỉ Điền thị.

Tiền thị dĩ nhiên cũng nhìn thấy Điền thị, cười nói : “Hai nhà ở gần thế này , tính là khách gì chứ. Đào Nhi gả gần như vậy , cũng chẳng khác nào chiêu rể về nhà là bao.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-96.html.]

Vừa nghe câu đó, sắc mặt Liễu thị lập tức lạnh hẳn, đưa tay định đóng cửa lại .

Trong lòng Kỷ Đào khẽ giật thót.

Thật ra nàng ngày nào cũng về nhà mẹ đẻ, trong lòng vẫn có chút chột dạ , dù sao nàng đã gả đi rồi . Không ai nói thì còn đỡ, giờ Tiền thị nói thẳng ra như vậy , nàng chỉ sợ Điền thị sẽ nghĩ ngợi lung tung.

Thế nhưng tay nàng lại bị Điền thị nắm lấy. Kỷ Đào ngẩng lên, liền thấy ánh mắt bà mang theo ý cười , Điền thị lắc đầu, nói : “Cứ để bà ta nói . Ta không để bụng gì cả. Trái lại , ta còn phải cảm ơn mọi người mới đúng.”

Kỷ Đào liếc nhìn ra cửa, thấy Tiền thị vẫn còn dây dưa, liền mặc kệ.

Điền thị thu tay về, tiếp tục làm việc trong tay, vừa nhẹ giọng nói :

“Trước kia ta không thích ra ngoài, con cũng biết rồi đấy. Dù hai nhà gần như vậy , ta cũng chưa từng sang nhà con chơi. Khó có được nhà con không vì chuyện đó mà từ chối hôn sự.”

“Đào Nhi, thật ra là ta sợ.” Giọng Điền thị chân thành.

“Ta thật sự sợ. Năm đó cha của Thiên Dược còn sống, trong lòng ta thấy yên ổn , chuyện gì cũng không sợ. Nhưng sau đó ông ấy ngày một bệnh nặng, chỉ nửa năm đã qua đời, để lại ta một mình . Khi đó ta thật sự từng nghĩ sẽ đi theo ông ấy , nhưng ta không thể. Ta còn có Thiên Dược, nó còn nhỏ như vậy , nếu ta cũng đi , nó sẽ càng đáng thương hơn.”

“ Nhưng ta thấy người lạ là sợ, chỉ có thể ở trong nhà, ít ra ngoài, cũng ít gặp người .” Điền thị mỉm cười nhạt.

“Thế nhưng từ năm ngoái, ta không còn sợ nhiều như trước nữa, bởi vì có nhà con rồi . Cha nương con đều là người tốt , không chê ta tính tình mềm yếu. Ta không phải không biết con người nên mạnh mẽ đứng lên, nhưng ta thật sự làm không được . Chỉ tội cho Thiên Dược, còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như vậy .”

Nói đến đây, giọng bà đã có phần nghẹn lại , rõ ràng đã chạm đến chỗ đau trong lòng.

“Thiên Dược từ nhỏ thân thể đã yếu, ban đầu ta còn nghĩ nó…” Điền thị cười khẽ, rồi lại nói : “Nếu thật sự đến ngày đó, ta sẽ đi theo nó.”

Kỷ Đào lặng im, hồi lâu mới nói : “Nương, trên đời này , con người không nhất thiết phải sống vì người khác. Cũng có thể sống vì chính mình . Nương sống, không phải vì ai cả, mà là vì bản thân nương.”

Điền thị lại cười : “Ta biết con là đứa trẻ tốt . Tính tình ta vốn như vậy , đã sống hơn nửa đời rồi , e rằng cũng chẳng thay đổi được nữa. Năm đó khó khăn như vậy , ta vẫn sợ đến không chịu nổi, bây giờ cũng sẽ không khá hơn đâu .”

Kỷ Đào không biết phải khuyên thế nào. Đúng như Điền thị nói , bà đã sống như vậy hơn nửa đời, muốn thay đổi trong chốc lát căn bản là không thể.

Bên phía Liễu thị, cuối cùng vẫn để Tiền thị vào nhà. Hai người cứ dây dưa ngoài cửa cũng thật sự quá khó coi.

Huống hồ nhà họ Kỷ thường có người để ý, người trong thôn qua lại đều sẽ nhìn , cứ đứng lâu nhỡ bị người ta trông thấy, lại thêm một phen đàm tiếu.

“Có chuyện gì thì nói ở đây đi .” Sắc mặt Liễu thị không mấy tốt , đi tới bàn ngồi xuống, nhàn nhạt nói .

Tiền thị nhìn Kỷ Đào, cười nói : “Đào Nhi, có nước không ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...