20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Đại cữu mẫu, vừa rồi người cũng nói rồi đấy ạ, con đã gả đi , trà nước trong nhà này cũng không phải việc con nên động tay ạ.” Kỷ Đào thuận miệng đáp.

Tiền thị cười gượng, cũng không dám hỏi Liễu thị, lại nhìn sang Điền thị: “Đào Nhi vẫn còn giận ta đây mà.”

“Cữu mẫu là trưởng bối, con nào dám ạ.” Kỷ Đào lập tức đáp.

Miệng thì nói là trưởng bối, nhưng giọng điệu và thần sắc lại chẳng có chút tôn kính nào.

Liễu thị mất kiên nhẫn, nói : “Đại tẩu, nếu không có gì cần nói , vậy mời về cho.”

Nói xong liền làm ra bộ dáng tiễn khách.

Tiền thị vội vàng nói : “Cô nó ơi, đừng… ta … là thế này , Hương Hương có t.h.a.i rồi , T.ử Uyên lại đang đi học ở quan học, ta không yên tâm để Hương Hương ở nhà họ Viên, cho nên ta muốn …”

Liễu thị nghe mà nhíu c.h.ặ.t mày, nghe nửa ngày vẫn không hiểu rốt cuộc Tiền thị muốn nói gì.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Liễu thị càng thêm bực, trong giọng đã lộ ra sự khó chịu.

Từ sau chuyện Tiền thị cấu kết với nhà họ Tiền muốn tính kế nhà họ Kỷ, lại thêm lần trước Liên Hoa cố ý nhắc đến hôn sự của Tiền Tiến ở nhà họ Liễu mà Tiền thị không hề ngăn cản, Liễu thị đã hoàn toàn mất kiên nhẫn với Tiền thị.

Người ta đã không coi bà ra gì, Liễu thị ở thôn Đào Nguyên bao năm, người người đều khách khí với bà, tự nhiên cũng không việc gì phải tự hạ mình đi dán vào mặt lạnh của người khác.

Tiền thị nhìn Điền thị, thấy bà không có ý rời đi , mà Liễu thị cũng chẳng định tránh mặt Điền thị, đành hạ giọng nói :

“Bạc cho T.ử Uyên đi quan học không đủ, Hương Hương đã đem cả bạc trong của hồi môn cho nó rồi . Ta lo cho Hương Hương, muốn để lại cho nó một ít bạc. Nhưng bạc trong nhà hầu như đều đã cho Hương Hương làm của hồi môn rồi , nghĩ tới nghĩ lui hiện giờ cũng chỉ có muội là có thể giúp được thôi.”

Thật ra đâu phải là bạc không đủ, mà là căn bản không còn bạc. Toàn bộ chi tiêu đều lấy từ của hồi môn của Liễu Hương Hương bù vào . Nhưng chuyện này Tiền thị không thể nói ra ngoài được , dù sao Viên T.ử Uyên cũng là tú tài, vẫn cần thể diện.

Liễu thị gần như không tin vào tai mình . Thật sự không ngờ Tiền thị lại còn dám đến tìm bà vay bạc.

“Không có .” Liễu thị một lời từ chối.

Tiền thị sốt ruột, giọng cao lên:

“Muội phu là trưởng thôn, ruộng đất nhà họ Kỷ chỉ riêng tiền thu tô cũng ăn không hết, sao lại không có ? Ta chỉ là mượn, đâu phải không trả. Mà muội còn là cô mẫu của nó, tất nhiên phải nâng đỡ cháu gái chút chứ. Sau này nếu T.ử Uyên thi đỗ cử nhân, lại quyên tiền mua chức quan, thì Hương Hương chính là phu nhân quan gia rồi chẳng lẽ lại quên cô mẫu này hay sao ?”

Tiền thị nói ra vẻ chân tình tha thiết.

Đoạn đầu Kỷ Đào nghe không rõ lắm, nhưng đoạn sau thì nghe rõ ràng.

Không nói đến việc thi cử nhân khó cỡ nào, chỉ riêng chuyện quyên tiền mua chức quan thôi, không chỉ cần quan hệ, mà còn cần rất nhiều bạc, trong khi nhà họ Viên thứ gì cũng không có .

Cho dù thật sự có đủ cả, Viên T.ử Uyên làm quan rồi , trước mặt họ hàng Viên gia, thậm chí thêm cả họ hàng Tiền gia, làm sao mà đến lượt Liễu thị được ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-97.html.]

Kỷ Đào vỗ nhẹ tay Điền thị, cười nói : “Đại cữu mẫu, con muốn hỏi một câu, người đến nhà con vay bạc như vậy , ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ có biết không ạ?”

//////////////

Tiền thị nghẹn lời, hồi lâu mới nói : “Nếu ngoại tổ mẫu con biết , chắc chắn cũng sẽ đồng ý. Hôn sự của Hương Hương là do chính bà ấy định ra mà.”

“Không cần nói nữa.” Liễu thị cắt lời Tiền thị, “Không có bạc.”

Tiền thị thấy Liễu thị quả quá kiên quyết, vành mắt lập tức đỏ lên: “Ngày trước khi muội còn chưa xuất giá, quan hệ giữa hai chúng ta rất tốt . Từ sau lần muội giận ta , ta thường xuyên nhớ lại những ngày xưa ấy , chúng ta thân thiết như tỷ muội ruột. Không ngờ bây giờ chỉ còn mình ta nhớ đến thôi.”

Nói đến đây, bà ta còn nghẹn ngào.

Khóe miệng Liễu thị nở một nụ cười lạnh: “Đại tẩu, hôm nay dù tẩu có nói gì cũng vô ích. Ta không có bạc, chẳng lẽ tẩu bảo ta biến bạc ra cho tẩu hay sao ?”

Tiền thị cũng không khóc nổi nữa, nhưng vẫn chưa cam tâm, quay đầu nhìn về phía Kỷ Đào, đột nhiên nói : “Đào Nhi, con có bạc không ? Hương Hương và con từ nhỏ đã thân thiết, con có thể giúp nó chút không ?”

“Con cũng không có .” Kỷ Đào thuận miệng đáp.

Tiền thị không tin: “Nhà con chỉ có mỗi con, chẳng lẽ lại không cho con bạc làm của hồi môn sao ?”

Kỷ Đào tức đến mức muốn bật cười , nói : “Biểu tỷ phu phải đi quan học, Thiên Dược cũng vậy , bạc của con đều đưa cho chàng rồi , trong nhà cũng khó khăn lắm.”

“Vậy mấy hôm nữa ta lại tới.” Tiền thị thấy thật sự không được , quay đầu liền đi .

Bà ta đi rất dứt khoát, Liễu thị và Kỷ Đào đều sững lại một chút mới kịp phản ứng. Đây mới đúng là trở mặt không nhận người , vừa nãy vẫn còn cùng Liễu thị ôn lại chuyện cũ cơ đấy.

Hai người nhìn nhau một cái, đều không nhịn được mà bật cười .

Điền thị cũng cười , cười xong nhìn Kỷ Đào nói : “Khổ cho con rồi , chẳng lẽ bạc của con đều đưa cho Thiên Dược hết rồi sao ?”

Kỷ Đào đột nhiên cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Liễu thị dừng trên người mình .

“Không có ạ, chỉ đưa một ít thôi, Thiên Dược còn không muốn nhận nữa cơ ạ. Nhưng con sợ chàng tiết kiệm quá, đến lúc đó lại sinh bệnh.” Lời này của Kỷ Đào vừa là nói cho Điền thị nghe , cũng là nói cho Liễu thị nghe .

Liễu thị âm thầm trừng mắt nhìn nàng một cái, nhưng sắc mặt Điền thị lại càng vui vẻ hơn.

Đợi Điền thị đi rồi , Liễu thị kéo Kỷ Đào vào trong phòng, hỏi: “Bạc của con, thật sự không đều đưa cho Thiên Dược rồi chứ?”

“Dĩ nhiên là không , con đâu có giống Hương Hương biểu tỷ ạ.” Kỷ Đào nói một cách đương nhiên.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...