Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Con nói là, người khác đều có người chăm sóc, chỉ riêng Thiên Dược thì không , vì không có bạc?” Liễu thị nhíu mày hỏi.
Kỷ Đào gật đầu:
“Chàng nói rồi , có bạc thì có cách sống của người có bạc, không có bạc thì cũng có cách sống không bạc. Còn có những nhà nghèo, cả nhà đều ở đó, chỉ là cuộc sống đạm bạc hơn thôi.”
Liễu thị trầm mặc hồi lâu: “Con có muốn đi không ?”
Muốn đi không à ?
Kỷ Đào cũng không biết . Nơi đó nàng không quen thuộc, đối mặt với điều chưa biết , ai cũng sẽ có chút sợ hãi.
Đúng lúc này cửa bị đẩy ra , Kỷ Duy bước vào . Liễu thị lựa lời kể lại sự việc cho ông nghe .
Kỷ Duy suy nghĩ một lúc lâu: “Thiên Dược đâu ? Gọi nó tới nói chuyện với ta .”
“Cha, không đi cũng không sao , Thiên Dược không ép con ạ.” Kỷ Đào cảm thấy Kỷ Duy hình như có chút tức giận, vội vàng biện giải.
Kỷ Duy liếc nàng một cái.
Chỉ một ánh nhìn ấy đã khiến Kỷ Đào chột dạ .
“Chuyện đi hay không đi , không đơn giản như vậy . Đi rồi các con ở đâu ? Chi tiêu thế nào? Nó có nghĩ tới chưa ? Đại khái cần bao nhiêu bạc?”
“Thiên Dược đang thu xếp hành lý ạ.” Kỷ Đào giải thích.
“Ta chờ nó.” Giọng Kỷ Duy trầm xuống.
Kỷ Đào trở về nhà họ Lâm, Lâm Thiên Dược đang thu dọn hành lý. Nàng chậm rãi bước vào : “Thiên Dược, ta đã nói với cha nương rồi , cha nói muốn chàng đích thân qua nói chuyện.”
Lâm Thiên Dược không hề bất ngờ, kéo Kỷ Đào ôm lấy, cười nói : “Đi thôi.”
Kỷ Duy và Lâm Thiên Dược nói với nhau những gì, Kỷ Đào không vào nghe . Chỉ biết rằng Lâm Thiên Dược đã thuyết phục được Kỷ Duy, lần sau trở về sẽ đưa Kỷ Đào đi cùng.
Hai người cùng nhau trở về nhà họ Lâm, Kỷ Đào tò mò nhìn hắn : “Cha ta thật sự đồng ý rồi à ?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu.
“Sao lại có thể đồng ý nhỉ?” Kỷ Đào có chút nghi hoặc, bộ dạng vừa rồi của Kỷ Duy không giống người sẽ gật đầu.
Lâm Thiên Dược nắm tay nàng: “Cha rất thương nàng.”
Điều này thì không cần nghi ngờ.
“Đào Nhi, ta rất vui. Đợi lần sau ta trở về, sẽ không phải rời xa nàng nữa.”
Niềm vui của Lâm Thiên Dược hiện rõ trên nét mặt, cánh tay ôm lấy người Kỷ Đào cũng siết rất c.h.ặ.t.
Trong lòng Kỷ Đào có chút rối. Một là Lâm Thiên Dược sắp phải đi , hai là nàng cũng sắp rời khỏi thôn Đào Nguyên. Từ khi sinh ra nàng đã ở đây, ký ức kiếp trước đã mơ hồ, tất cả những gì còn lại đều là người và việc ở thôn Đào Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-99.html.]
“Đào Nhi, có ta ở đây, đừng sợ.” Lâm Thiên Dược hôn nhẹ lên nàng.
Lâm Thiên Dược rời
đi
, Kỷ Đào tiễn
hắn
ở đầu thôn. Điền thị dường như
đã
quen: “Đào Nhi,
lần
sau
là con
có
thể
đi
cùng Thiên Dược
rồi
.
”
Trong lòng Kỷ Đào khẽ động, nhìn về phía Điền thị: “Nương, nương có muốn đi không ?”
Điền thị lắc đầu, mỉm cười :
“Ta ở trong thôn bao nhiêu năm như vậy mà vẫn còn rất nhiều người không quen. Nếu chuyển đến quận Phong An, e là ngay cả ra ngoài mua rau cũng không dám, chẳng phải sẽ làm Thiên Dược thêm phiền sao ?”
Kỷ Đào không nói gì, đỡ Điền thị đi về.
Điền thị vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, thở dài:
“Đào Nhi, các con là phu thê, là người phải nương tựa nhau đi hết một đời. Tâm ý của Thiên Dược dành cho con, thật ra ta đã sớm nhìn ra đôi chút. Sau này , Thiên Dược ta giao lại cho con.”
Kỷ Đào định mở miệng, lại bị ánh mắt của Điền thị ngăn lại .
“Ta không đi đâu , ở đây rất tốt . Giờ còn có nương con bầu bạn trò chuyện, người trong thôn vì nể mặt nhà con mà đối xử với ta cũng không tệ. Ít nhất sẽ không có ai bắt nạt ta , những chuyện như lần trước con thấy, hẳn sẽ không xảy ra nữa.”
Nhắc đến lần trước , Kỷ Đào liền nhớ tới chuyện Điền thị từng tìm cái c.h.ế.t, được Lâm Thiên Dược cứu lại , không nhịn được nói :
“Nương, chuyện gì cũng nên nghĩ thoáng một chút, sống thật tốt biết bao. Nương xem hoa cỏ kia kìa, nhìn đã thấy dễ chịu rồi .”
Điền thị cười khổ:
“Lần đó à , ban đầu ta cũng không phải nghĩ không thông, chẳng qua chỉ là có người không vừa mắt Thiên Dược thôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại , ta lại cảm thấy mình sống có lỗi với cha nó, có lỗi với Thiên Dược quá, hết lần này đến lần khác kéo chân sau …”
“ Nhưng bây giờ ta đã nghĩ thông rồi , cuộc sống đang dần khá lên. Từ khi Thiên Dược đính hôn với con, nương con cũng thường xuyên khuyên nhủ ta , cả công khai lẫn kín đáo. Đào Nhi, gặp được con, là phúc khí của cả nhà chúng ta .”
“Nương, nương đừng nói như vậy .” Kỷ Đào có chút ngượng ngùng.
Điền thị thấy dáng vẻ ấy của nàng, nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Đợi các con có con rồi , ta sẽ càng vui hơn.”
Lần này Kỷ Đào thật sự xấu hổ.
Kỷ Đào muốn đi quận Phong An, đương nhiên không phải vỗ tay là đi ngay được . Rất nhiều thứ cần phải chuẩn bị , chẳng hạn như d.ư.ợ.c liệu của nàng, cũng có thể thu xếp mang theo một ít, ít nhất những thứ nàng dùng thường ngày nhất định phải mang đi .
Đã biết chi tiêu ở quận Phong An quận không rẻ, vậy nên Dương ma ma tạm thời sẽ không đi cùng. Hơn nữa, đột nhiên để Điền thị ở nhà một mình , Kỷ Đào cũng không yên tâm.
Bây giờ, Điền thị không còn là người hàng xóm có cũng được , không có cũng chẳng sao nữa, mà là bà mẫu của nàng, mối quan hệ này không phải muốn bỏ qua là bỏ qua được .
Dương ma ma không đi , ít nhất Kỷ Đào cũng phải tự học nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa.
Vì thế, những ngày tiếp theo, Điền thị, Liễu thị và cả Dương ma ma đều dạy nàng nấu ăn. Trước kia Kỷ Đào chỉ biết làm vài món đơn giản, nhưng nàng học rất nhanh, dù sao thì cơm nước nhà nông cũng không quá khó.
Có một ngày, Kỷ Đào lại đang xào rau trong bếp nhà họ Kỷ, Liễu thị ngồi bên thêm củi, thỉnh thoảng còn chỉ bảo vài câu.
Chaporia
Bình Luận (0)