20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thấy Kỷ Đào dần thành thạo, Liễu thị có chút buồn buồn: “Trước kia cha con không nỡ để con phải làm việc, vậy mà bây giờ cuối cùng vẫn phải học.”

Kỷ Đào không nhịn được cười : “Trước sau gì cũng phải học thôi ạ, chẳng lẽ con lại bắt người nấu cơm cho con cả đời sao ?”

Cũng đúng. Dù Kỷ Đào có chiêu rể thành công, sau này Liễu thị không còn nữa, nàng vẫn phải tự học. Còn Dương ma ma, Kỷ Đào chưa từng nghĩ rằng nếu mình cả đời ở lại thôn này , Dương ma ma cũng sẽ ở lại theo.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, chớp mắt đã sắp hết một tháng. Ban đầu Kỷ Đào còn có chút không nỡ rời đi , hay đúng hơn là đối với tương lai đầy điều chưa biết , nàng có phần sợ hãi. Nhưng sau một tháng này , nàng đã dần chấp nhận sự thật sắp rời khỏi nơi đây.

Lâm Thiên Dược lại trở về, lần này là ngồi xe ngựa, xe trực tiếp dừng trước cửa nhà họ Kỷ và họ Lâm.

Lâm Thiên Dược nhảy xuống xe. Kỷ Đào đang ngồi trò chuyện cùng Điền thị trong sân nhà họ Lâm, nhìn thấy hắn , hai người vui mừng đứng dậy: “Thiên Dược về rồi .”

“Nương, Đào Nhi, con về rồi .” Lâm Thiên Dược bước vào sân, phu xe cũng theo vào .

“Nương, đây là Hứa thúc, còn đây là xe ngựa con mượn. Ngày mai ông ấy sẽ đưa chúng con đi quận Phong An ạ.”

“Ngày mai đi luôn sao ? Không phải mọi lần vẫn cách một ngày mới đi à ?” Điền thị nghi hoặc hỏi.

“Đào Nhi vừa mới đến, nhà thuê còn chưa dọn dẹp xong, đi sớm một chút thì tốt hơn. Con còn phải đưa nàng làm quen hoàn cảnh.” Lâm Thiên Dược kiên nhẫn giải thích.

Điền thị hiểu ra , không hỏi thêm nữa.

Đêm đó, Điền thị kéo Kỷ Đào vào phòng mình , lấy ra một bọc vải, mở từng lớp một. Bên trong có hai thỏi bạc vụn, chừng hai lạng, bên cạnh còn hơn mười đồng tiền đồng. Bà đưa bọc vải cho Kỷ Đào, cười nói :

“Đào Nhi, ta chỉ có chừng này thôi. Ta biết chút bạc này chắc chắn không đủ, nhưng cũng không thể chỉ trông cậy vào của hồi môn của con. Con cất đi .”

Kỷ Đào nhìn bọc bạc, lắc đầu từ chối:

“Nương, bạc con có rồi . Chỗ này nương cứ giữ lấy ạ. Bạc của con không phải của hồi môn cha nương con cho, mà là tiền chẩn bệnh con kiếm được trước kia , hẳn là đủ dùng. Nương đừng lo ạ.”

Nụ cười trên mặt Điền thị càng rạng rỡ hơn:

“Thế cũng là của hồi môn. Cô nương ở nhà mẹ đẻ kiếm được thứ gì, dù chỉ là một cọng cỏ, cũng là của nhà mẹ đẻ. Đã không thu thì chính là của hồi môn của con. Cha nương con đều là người tốt , đối với con cũng tốt , Thiên Dược có phúc mới gặp được cả nhà các con. Nhưng số bạc này , con cứ nhận đi , ta mới yên tâm, coi như tấm lòng của người làm nương này .”

Thấy bà kiên quyết, Kỷ Đào nghĩ một chút, đưa tay lấy một thỏi bạc vụn, cười nói : “Nương giữ lại một ít đi ạ, như vậy chúng con mới yên tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-5/chuong-100.html.]

Điền thị nhìn thỏi bạc trong tay, ánh mắt thoáng buồn:

“Ta là người cả đời chẳng kiếm được bạc, cũng chưa từng nghĩ đến việc đi kiếm. Thiên Dược đọc sách, số bạc ta đưa cho nó nếu mà đủ, e rằng trong thôn này nhà nhà đều có thể nuôi người đọc sách rồi . Trước kia ta chỉ nghĩ, nếu không được nữa, Thiên Dược ắt sẽ tự quay về.”

“ Nhưng nó lại có chí tiến thủ, vậy mà còn thi đỗ tú tài, ta không thể cứ vô dụng mãi được . Chỉ là ta thật sự… thật sự rất sợ. Thiên Dược nói muốn đến nhà con cầu thân , như vậy thì bạc chắc chắn sẽ phải cần đến, nhưng ta không thể từ chối ý nó. Nhưng nhà con rõ ràng là muốn chiêu rể, nếu Thiên Dược ở rể, ta có lỗi với cha nó; còn nếu không ở rể, ta lại có lỗi với Thiên Dược… Thật sự là khó.”

Trên mặt Điền thị hiện lên ý cười :

“May mà cha con chịu nhượng bộ. Đào Nhi, sau này dù thế nào, ta tuyệt đối cũng sẽ không làm khó con. Từ ngày con bước vào cửa nhà họ Lâm, con chính là người của nhà họ Lâm. Số bạc này , ta nghe con, tự giữ lấy để các con yên tâm vậy .”

Kỷ Đào cầm một thỏi bạc trở về phòng. Lâm Thiên Dược đang dựa trên giường đọc sách, thấy nàng vào liền ngồi thẳng dậy, cười hỏi: “Sao thế?”

Kỷ Đào đưa bạc cho hắn : “Nương cho đấy, ta chỉ lấy từng này .”

Lâm Thiên Dược liếc nhìn , cười lắc đầu: “Nàng giữ đi .”

Kỷ Duy cũng đưa bạc, đựng trong hộp gỗ. Kỷ Đào không nhận, Liễu thị cứng rắn nhét vào tay nàng, nói :

“Cho con đó. Dù con đã gả đi , cũng không thể để con sống chật vật. Không có nhiều đâu chỉ hai mươi lạng thôi.”

Kỷ Đào cạn lời. Hai mươi lạng mà còn gọi là không nhiều. Tất nhiên, với Kỷ Duy thì có lẽ không tính là nhiều, nhưng cũng tuyệt đối chẳng phải ít. Thật ra nàng cũng không biết Kỷ Duy có bao nhiêu bạc.

Lâm Thiên Dược tìm xe ngựa chở Kỷ Đào đi quận Phong An, Kỷ Duy rất vui, ít nhất cũng chứng tỏ Lâm Thiên Dược là người đáng tin cậy. Kỷ Đào đi chuyến này đương nhiên không thể tay không . Giá cả ở Phong An quận cao, có thể mang theo được gì thì mang nhiều chút là tốt nhất.

Thế là Kỷ Đào lại mang thêm chăn nệm và vải vóc, Liễu thị còn bảo nàng mang theo một ít rau khô.

Sáng sớm ngày hôm sau , xe ngựa chậm rãi lăn bánh rời khỏi cửa nhà họ Lâm và họ Kỷ. Kỷ Đào vén rèm, nhìn Kỷ Duy và Liễu thị đứng ở cửa, còn có Điền thị đứng bên cạnh, vành mắt đỏ hoe. Dần dần, ngay cả cây đại thụ ở đầu thôn cũng không còn nhìn thấy nữa.

Trong lòng Kỷ Đào chua xót. Lâm Thiên Dược đỡ lấy nàng, thấp giọng nói : “Đào Nhi, đừng buồn, một tháng nữa chúng ta lại về.”

Kỷ Đào gật đầu. Cảnh quen thuộc dần khuất xa. Qua cổ trấn Cổ Kỳ, mọi thứ trở nên xa lạ. Trên quan đạo, người qua lại và xe ngựa ngày càng nhiều, nhà cửa hai bên đường ngày một phồn hoa, náo nhiệt ồn ào hơn.

Họ không vào huyện Đại Viễn, mà đi thẳng đến quận Phong An.

[Còn tiếp]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...