Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

4

Vẫn là những lời giống hệt kiếp trước .

Kiếp trước ta vì tự ti mà rụt tay lại , dù họ hỏi thế nào cũng không chịu nói ra .

Còn hiện tại, ta chỉ thản nhiên mỉm cười .

"Phải làm việc chứ, có rất nhiều việc phải làm ."

Ta thuận tay kéo tay áo lên, trực tiếp phơi bày những vết thương mới cũ chồng chất trên cánh tay cho họ thấy.

"Không làm việc liền bị đ.á.n.h, họ không đ.á.n.h vào mặt, vì bảo nếu mặt mũi bầm dập sẽ không bán được giá tốt .

"Thế này còn tính là may mắn, dẫu sao vết thương ở chỗ này còn lộ ra ngoài, họ không dám quá tay.

"Trên người ta còn nghiêm trọng hơn nhiều."

Giọng điệu ta vô cùng bình thản.

"Á! Trông đáng sợ quá, làn da biến thành thế này , thật là xấu xí."

Tô Tinh Thần nhịn không được thốt lên.

Mà mẫu thân ta rốt cuộc không kìm được nữa, nước mắt lã chã rơi xuống, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vết thương của ta , cuối cùng khóc nghẹn ngào:

"Hài t.ử, theo nương về phủ đi !

"Con là đích nữ của Hầu phủ, sao có thể phải chịu những tội tình này ...

"Việc này chẳng khác nào đ.â.m d.a.o vào lòng nương..."

Phụ thân cũng tiến lên hai bước, mím c.h.ặ.t môi không nói , nhưng ánh mắt nhìn ta đã hoàn toàn thay đổi.

Ta biết , đó là sự áy náy.

Nhưng ta không lập tức đồng ý.

Ta giả vờ sợ hãi liếc nhìn Tô Tinh Thần đang đầy vẻ địch ý, rồi cụp mắt lắc đầu.

"Nàng... là dưỡng nữ của người đúng không ... Người đã nuôi nấng nàng mười lăm năm.”

"Ta tuy không biết chữ, cũng chẳng hiểu đạo lý lớn lao gì. Nhưng ta biết , mười lăm năm yêu thương chăm sóc không thể là giả.”

"Nếu ta trở về, người vì nuông chiều nàng ta mà lại bán ta đi , thì biết làm sao ?”

"Dù sao ... người cũng chưa từng nuôi nấng ta ngày nào."

Một chiêu lấy lùi làm tiến, phụ thân nghe xong liền đỏ hoe mắt.

Mà ta thì âm thầm nhếch môi.

Kiếp trước ta không tranh, không đoạt, không cầu, cuối cùng lại c.h.ế.t không có chỗ chôn.

Kiếp này , ta sẽ từng bước một, đoạt lại tất cả!

5

Mặc cho phụ mẫu ra sức cam đoan, ta vẫn không đồng ý cùng họ trở về Hầu phủ.

Bởi lẽ, thứ không có được mới là thứ tốt nhất.

Nếu không đẩy sự áy náy của họ lên đến đỉnh điểm, sao mọi chuyện có thể diễn ra theo đúng kế hoạch của ta ?

Ta ở trước mặt họ, khẩn khoản xin y quán nhận vào làm học đồ.

Đại phu vốn là người tinh ý, thấy phụ mẫu ta là quyền quý trong kinh, vả lại y quán quả thật đang thiếu người chạy vặt, liền nhận ta vào .

Thỉnh thoảng Hầu phủ lại phái quản gia hoặc ma ma thân cận của mẫu thân đến khuyên ta hồi phủ, ta đều nhất mực từ chối.

"Tô quản gia xin hãy về đi , sư phụ đối xử với ta rất tốt .”

"Cũng xin đừng trừng phạt dưỡng phụ dưỡng mẫu, dẫu sao họ vẫn cho ta một miếng cơm ăn.”

"Ngân phiếu này ta không thể nhận, ngày thường ta toàn phải làm việc nặng, cũng không cần dùng đến son phấn."

Lâu dần, họ đến ngày một thường xuyên hơn, ngay cả đại phu của y quán cũng khuyên ta nên nhận lại người thân .

Nhưng ta vẫn không hề lay chuyển.

Bởi vì ta hiểu rõ, nếu bây giờ ta lập tức trở về.

Họ sẽ nghĩ ta là kẻ tham phú phụ bần, chứ chẳng phải thật lòng muốn nhận lại người thân .

Dù sao họ tuy sinh ra ta , nhưng cũng đã nuôi dưỡng Tô Tinh Thần suốt mười lăm năm.

Ơn nuôi dưỡng lớn hơn ơn sinh thành.

Muốn một bước trở nên thân thiết với họ là điều không thực tế.

Công việc ở y quán không nhiều, ngoài việc phân loại d.ư.ợ.c liệu, phần lớn thời gian ta đều rảnh rỗi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-phu-dich-nu-nghich-tap/chuong-2.html.]

Điều này rất hợp ý ta .

Ta có dư dả thời gian để chuẩn bị cho bước tiếp theo.

Hôm sau , ta dậy thật sớm, mượn công cụ của nhà hàng xóm để xay đậu làm đậu hũ, rồi đẩy chiếc xe gỗ ra chợ bán.

"Đậu hũ non mới làm đây! Đậu hũ chính tông đây!"

Ta vừa cất tiếng rao lớn, liền nghe thấy mấy vị tiểu nương t.ử đứng gần đó xầm xì bàn tán:

"Thấy người bán đậu hũ kia không , chính là con gái ruột của Vĩnh An Hầu phu nhân đấy, có phụ thân làm quan lớn mà vẫn phải ra ngoài bán buôn, thật đáng thương!"

"Ai bảo không phải chứ! Nghe nói đứa nhỏ này suýt nữa bị phụ mẫu nuôi bán vào thanh lâu, may mà Vĩnh An Hầu và Hầu phu nhân đến kịp, bằng không lớn chuyện rồi ."

"Chao ôi, đứa trẻ này số khổ thật, Vĩnh An Hầu phu nhân trước đây hết mực nuông chiều vị dưỡng nữ kia , giờ con gái ruột trở về, hai người họ biết chung sống thế nào đây?"

Ta mỉm cười , mục đích đã đạt được rồi .

Vậy thì hãy để tin đồn thổi bùng lên mạnh mẽ hơn nữa đi .

Ta liên tục bày hàng suốt bảy ngày, Vĩnh An Hầu rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa.

Hôm đó, ông chặn ta ngay khi ta vừa chuẩn bị đẩy xe ra cửa.

"Hài nhi ngoan, theo ta về nhà thôi."

Ta sớm đã chuẩn bị tâm lý, vừa nghe thấy lời này liền lập tức đỏ hoe mắt.

"Nếu Hầu gia vì lời ra tiếng vào của thiên hạ mới bắt ta trở về, thì không cần đâu ...”

"Người ta nói đúng, các người đã nuôi dưỡng Tô Tinh Thần mười lăm năm, định sẵn là sẽ thiên vị nàng ta ...”

"Ta sợ..."

6

Sau khi chắc chắn đã củng cố vững chắc vị trí của mình trong lòng họ, ta mới bước lên kiệu trở về Hầu phủ.

Khác hẳn với sự ghẻ lạnh, cô quạnh khi về nhà ở kiếp trước .

Lần này , vì sự trở lại của ta , phụ thân thậm chí còn thuê người đến múa lân và đốt pháo vang trời.

Dân chúng vây kín trước cửa Hầu phủ để xem náo nhiệt.

Ta vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tô Tinh Thần và Tô Lãng Hàn đang đứng trên bậc thềm.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Tô Lãng Hàn vẫn vẻ chán ghét ta như trước , hắn hừ lạnh một tiếng rồi kéo Tô Tinh Thần đi thẳng vào trong.

Mẫu thân ở bên cạnh dịu giọng an ủi ta :

"Họ có lẽ là chưa quen..."

"Vâng, vô luận ta và Tô Lãng Hàn có phải huynh muội ruột thịt hay không , ta làm sao sánh được với Tô Tinh Thần đã sớm tối ở cùng nhau ..."

"Đó là do con và Hàn nhi chưa thân thiết thôi, Hàn nhi nghe nói có thêm muội muội cũng vui mừng lắm..."

Ta giả vờ tủi thân gật đầu, trong lòng lại cười khẩy.

Toàn bộ người trong Hầu phủ đều đã tụ họp đông đủ ở chính sảnh, phụ thân dõng dạc giới thiệu ta trước mặt mọi người :

"Đây là nữ nhi của bổn hầu, từ nay về sau là đích tiểu thư của Hầu phủ, kẻ nào dám bất kính với con bé, đừng trách bổn hầu trực tiếp bán đi !"

Uy nghiêm của phụ thân khiến đám gia nhân trong phủ đều cung kính hành lễ với ta .

Mẫu thân lúc này cũng cầm một chiếc tráp nạm ngọc nhét vào tay ta .

"Nữ nhi, trong chiếc tráp này toàn bộ là của hồi môn của nương. Hôm nay nương cho con hết, thích mua gì thì cứ mua, những năm qua đã để con phải chịu ủy khuất rồi ."

Ta thừa biết giá trị của chiếc tráp này .

Bên trong là của cải tích cóp năm xưa của mẫu thân , có thể nói là giá trị liên thành, không một ai là không động tâm.

Thế nhưng ta vẫn lộ ra vẻ hoảng hốt:

"Ta... ta chỉ là một người nữ nhi vô dụng, hai người chịu cho ta ở lại Hầu phủ đã là tình sâu nghĩa nặng lắm rồi ... Sao ta dám nhận thứ này ..."

Nghe thấy lời ta nói , mẫu thân càng thêm đau lòng, dứt khoát ấn món đồ vào tay ta .

Bà lại nói :

"Cha nương đã bàn với nhau , đặt cho con một cái tên mới, gọi là Tô Tinh Nhã, con xem có thích không ?"

Ta mỉm cười gật đầu tạ ơn, đồng thời dùng khóe mắt liếc thấy Tô Tinh Thần đang nhìn chằm chằm vào chiếc tráp với ánh mắt hằn học.

Ta biết ngay mà, ả ta quả nhiên đang ghen tị đến phát điên.

Như vậy thì tốt .

Ta vờ thở dài một tiếng.

"Mẫu thân , những năm qua ta phải chịu quá nhiều đả kích, đại phu nói ta thỉnh thoảng có thể sẽ phát điên... Nếu như có lỡ làm tổn thương mọi người , thì biết phải làm sao đây?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...