Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

7.1

Trọng điểm là... ta thường xuyên phát điên.

Nhưng mẫu thân đang lo lắng nên không hề chú ý tới, chỉ đầm đìa nước mắt.

"Đứa con tội nghiệp, những kẻ hại con, chúng ta nhất định không bỏ qua cho một ai. Hầu gia, mau đưa bách thiếp , xin mời thái y đến xem cho con bé."

Phụ thân cũng gật đầu đồng ý.

"Con là nữ nhi của Hầu phủ ta , đợi khi con xuất các, Hầu phủ sẽ chuẩn bị mười dặm hồng trang, để con vẻ vang gả đi ."

Khóe mắt ta rơi xuống một giọt lệ, dĩ nhiên là giả vờ.

Mà Tô Lãng Hàn ở một bên liền bất mãn, chỉ tay vào ta nổi giận.

"Ngươi đã sống ở nhà người khác mười lăm năm, định là tham lam phú quý của Hầu phủ nên mới tìm tới cửa! Ta nói cho ngươi biết , Tô Tinh Thần mới là muội muội của ta , còn ngươi ta không nhận!"

Tô Lãng Hàn nói xong liền tông cửa xông ra , Tô Tinh Thần khẽ nhếch môi, nhưng nụ cười ấy liền vụt tắt.

Nàng ta chạy nhanh theo sau .

"Ca ca, đừng tức giận!"

Đám hạ nhân ngơ ngác nhìn nhau .

Rõ ràng hành động biểu lộ lập trường của Tô Lãng Hàn đã khiến họ khó xử.

Còn ta có xấu hổ không ?

Một chút cũng không .

Một kẻ sắp c.h.ế.t có nhảy nhót thế nào, ta cũng chẳng thèm để tâm.

Thời cơ báo thù chưa chín muồi, ta liền nói với mẫu thân một chuyện khác.

Ta bảo, ta muốn đọc sách.

Mẫu thân mừng rỡ khôn xiết, lập tức tìm tư thục cho ta .

Dưới sự ám thị như có như như không của ta , bà vì muốn bù đắp tình mẫu t.ử nên mỗi tối đều mang một bát tổ yến đến cho ta , bảo là tự tay mình nấu.

Điều này đã chọc điên Tô Tinh Thần.

Chạng vạng hôm đó, mẫu thân đang ở trong phòng nhìn ta luyện chữ, một gã sai vặt hớt hải chạy vào bẩm báo.

"Phu nhân, phu nhân! Lớn chuyện rồi , nhị tiểu thư trúng độc!"

Ta khẽ rũ mắt.

Tô Tinh Thần vẫn tàn nhẫn với chính mình như ngày nào.

Vì tranh sủng mà không tiếc tự hại bản thân .

Dẫu sao cũng nuôi nấng mười lăm năm, mẫu thân nghe xong liền vội vàng chạy đi .

Ta cũng không nhanh không chậm đi theo phía sau .

Phủ y chẩn đoán Tô Tinh Thần ăn nhầm độc d.ư.ợ.c, lại thêm lo nghĩ quá độ nên độc tính mới phát tác nhanh như vậy .

Sau khi châm cứu được một canh giờ, Tô Tinh Thần tỉnh lại .

"Tinh nhi, con trúng độc rồi , mau nghỉ ngơi đi , nương ở bên cạnh con đây."

Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Tinh Thần, không ngừng an ủi.

Tô Lãng Hàn bên cạnh phụ họa.

"Tinh nhi, ca ca cũng ở đây với con."

Bầu không khí vô cùng hòa thuận ấm áp.

Ta lại mỉm cười phá vỡ nó.

"Cho nên, vì sao Hầu phủ lại có độc d.ư.ợ.c chứ?"

Ta ẩn ý nói tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-phu-dich-nu-nghich-tap/chuong-3.html.]

"Nếu không tra rõ, vạn nhất người khác ăn nhầm, e là không có được vận may như nhị muội muội đâu .

"

Phụ thân thấy có lý.

"Phu nhân, chuyện này phải tra cho rõ."

Sắc mặt Tô Tinh Thần khẽ biến đổi, lập tức mở miệng.

"Mẫu thân , con cũng không biết mình đã ăn phải thứ gì mà trúng độc... Có lẽ vì sự hiện diện của con trong phủ này quá chướng mắt, nên có người muốn dồn con vào chỗ c.h.ế.t."

Lời này vừa thốt ra liền hướng mũi dùi về phía ta .

Tô Lãng Hàn lập tức xông lên, định cho ta một tát.

Ta né được , nhưng vẫn đứng yên tại chỗ.

Tô Lãng Hàn nghiến răng nghiến lợi.

" Đúng vậy , chắc chắn là ả! Ngày nào ả cũng đến y quán, nhất định là như thế! Ả muốn hại c.h.ế.t Tinh muội muội !"

Mẫu thân nhìn ta đầy vẻ hoài nghi.

Ta đè nén nụ cười lạnh trong lòng, đôi mắt đẫm lệ.

"Vậy thì tra đi , nếu quả thật là do ta hạ độc, ta sẽ lập tức lên quan phủ tự thú!"

Lúc này , phủ y ở một bên lên tiếng.

"Độc d.ư.ợ.c trong người nhị tiểu thư khi phát hiện vẫn chưa phát tán hoàn toàn , chứng tỏ thời gian dùng t.h.u.ố.c chỉ mới nửa canh giờ trước ."

Mà Tô Tinh Thần trước đó chưa hề dùng qua trà bánh nào.

Nửa canh giờ trước , ta lại đang cùng mẫu thân ở trong phòng luyện chữ, lời buộc tội ta hạ độc tự khắc sụp đổ.

Mẫu thân lúc này càng thêm áy náy.

"Nhã Nhi, lại đây, đến bên cạnh nương."

Ta ngước mắt nhìn thẳng vào Tô Tinh Thần.

"Vậy thì, vào thời điểm đó, ai mới là người có cơ hội hạ độc?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Phụ thân cũng nhận ra manh mối, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

"Tinh nhi, độc này là tự con hạ đúng không ?"

Tô Tinh Thần c.ắ.n môi không nói lời nào.

Mẫu thân nhìn phụ thân rồi lại nhìn ta .

"Tinh nhi sẽ không làm vậy đâu , Tinh nhi không phải loại người như thế."

"Để tự nó nói ."

Giọng điệu nghiêm khắc của phụ thân khiến Tô Tinh Thần hoảng sợ.

"Phụ thân , mẫu thân , độc này quả thật là do Tinh nhi tự hạ."

Tô Tinh Thần khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng đó chỉ là những giọt nước mắt cá sấu.

"Mẫu thân , từ khi Tô Tinh Nhã trở về, trong lòng người không còn Tinh nhi nữa, tên của con có chữ 'Tinh', tên của tỷ ấy cũng có chữ 'Tinh', người rõ ràng là thiên vị..."

Nghe lời này , ta thấy mẫu thân có chút mủi lòng.

Ta liền không nhanh không chậm bồi thêm một câu.

" Nhưng cái tên 'Tô Tinh Thần' vốn dĩ thuộc về ta , ta mới là nữ nhi của cha nương. Chẳng phải bấy lâu nay ngươi luôn chiếm đoạt thân phận của ta sao ?"

Một câu nói khiến Tô Tinh Thần suýt nữa biến sắc.

Mẫu thân cũng thu lại nước mắt.

Ta biết , bà đã nhớ ra ai mới là cốt nhục ruột rà.

Tô Lãng Hàn bất bình.

"Dù Tinh nhi có tự hạ độc thì đã sao ? Trước đây Tinh nhi luôn được Hầu phủ sủng ái nhất, nay nương đối xử với muội ấy một trời một vực, muội ấy không được phép đau lòng sao ?"

"Vậy thì ta phải chịu ủy khuất sao ? Ca ca ruột của ta vừa rồi còn vì một dưỡng nữ mà không phân biệt trắng đen mà đòi đ.á.n.h ta ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...