Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.
Cung yến đương nhiên phải đi , dù sao đi cũng là để nở mày nở mặt.
Nhưng có một số việc, phải làm lớn chuyện ở cung yến thì mới có thể khiến người ta ... thân bại danh liệt!
Ta rất hiểu nàng ta .
Nàng ta nhất định... cũng có cùng ý nghĩ với ta .
...
Ngày diễn ra Vạn Thọ Tiết.
Sau khi vào cung, ta vờ như không có chuyện gì xảy ra , đến chào hỏi mấy vị tỷ muội thân thiết.
Nhưng trong bóng tối, ta luôn phái người nhìn chằm chằm Tô Tinh Thần.
"Bệ hạ giá lâm! Thái hậu nương nương giá lâm! Hoàng hậu nương nương giá lâm! Lệ Quý phi nương nương giá lâm! Thần phi nương nương giá lâm!..."
Trước khi tiệc mừng thọ bắt đầu, lễ quan trước tiên nói những lời cát tường, sau đó là người trong cung ngoài cung lần lượt dâng lễ chúc thọ.
Đến lượt Vĩnh An Hầu phủ, chúng ta đi theo phụ thân bước lên phía trước .
Cung kính hành lễ với Thái hậu, chúc Thái hậu phượng thể an khang, phúc thọ diên niên.
Sau khi yến tiệc kết thúc, Thái hậu nương nương mời các quý nữ đến Ngự Hoa Viên thưởng hoa, đây cũng là lần đầu tiên ta tiến cung.
Một lát sau , một cung nữ tìm đến ta .
"Tô tiểu thư, Thái hậu nương nương cho mời."
Thái hậu... cho mời sao ?
Ta cười như không cười nhìn vị cung nữ kia .
Ánh mắt nàng ta né tránh tầm nhìn của ta .
"Tô tiểu thư, mời đi theo nô tỳ."
Ta bất động thanh sắc chạm vào chiếc bình d.ư.ợ.c giấu bên hông, rồi mới nở nụ cười .
"Thái hậu triệu kiến, Tinh Nhã vô cùng vinh hạnh. Làm phiền dẫn đường."
Cung nữ đi phía trước dẫn đường, rẽ trái rẽ phải đưa ta hướng về phía một cung điện hẻo lánh.
Sắc mặt ta không lộ chút nghi ngờ, nhưng ánh mắt liên tục quan sát địa hình xung quanh, ghi nhớ lối ra tốt nhất.
Rất nhanh, ta đã bị cung nữ dẫn vào một căn phòng.
Ta nhìn căn phòng lờ mờ ánh đèn, nhịn không được muốn bật cười .
Tô Tinh Thần không biết rốt cuộc nghĩ cái gì.
Ta thật sự ngu ngốc đến mức bị dẫn tới nơi thế này mà còn không nghi ngờ sao ?
Ta quay đầu hỏi cung nữ dẫn đường:
"Thái hậu nương nương ở đây sao ?"
Cung nữ cúi đầu càng thấp.
"Xin Tô tiểu thư vào trong chờ một lát."
Ta cười lạnh một tiếng không chút tiếng động, nín thở rồi đẩy cửa bước vào .
Quả nhiên, trong phòng kê một chiếc giường lớn, trên giường đang nằm một nam t.ử.
Nhìn gương mặt ửng hồng của hắn , vở kịch kiểu này , kiếp trước ta cũng từng trải qua rồi .
Có điều kiếp trước ta sống t.h.ả.m hại hơn hiện tại nhiều, kẻ mà Tô Tinh Thần sắp xếp cho ta là một gã khất cái.
Còn kẻ đang nằm đây, xem chừng lại là vị quý công t.ử của đại thần trọng thần nào đó trong triều.
Hắn cũng thật xui xẻo khi bị Tô Tinh Thần chọn trúng để hãm hại ta .
Không thể nín thở quá lâu, ta nghĩ ngợi một lát, trước khi leo cửa sổ rời đi liền thuận tay kéo gã nam t.ử này theo cùng.
Đột nhiên, những giọng nói quen thuộc truyền vào tai.
"Tô Tinh Nhã đã trúng kế chưa ?"
"Chắc chắn rồi , ta vừa tận mắt nhìn thấy ả đi vào phòng."
Quả nhiên là giọng của Tô Tinh Thần và Tô Lãng Hàn.
Không hổ là hai huynh muội họ, dám dùng thủ đoạn ti tiện thế này ngay trong hoàng cung.
Nhưng như vậy cũng tốt .
Dù sao nếu bọn họ không động thủ, ta cũng định ra tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-phu-dich-nu-nghich-tap/chuong-5.html.]
Ta không phát ra một tiếng động nào, đem bản thân giấu kín vào góc tối.
Nhìn hai người họ chậm rãi tiến đến trước cửa, nghe bên trong không có động tĩnh gì liền bắt đầu bàn tán.
"Sao chẳng nghe thấy động tĩnh gì cả, gã ca bắt tới không dùng được việc à ?"
"Ta làm sao biết được , vừa vặn thấy hắn ra ngoài thì liền bắt tới thôi."
"Hay là chúng ta mở cửa ra xem thử xem sao ?"
Tô Tinh Thần thấp giọng đề nghị.
Tô Lãng Hàn lại có chút do dự.
" Nhưng ... hương đốt bên trong là mị d.ư.ợ.c, chúng ta vào có ổn không ?"
"Chỉ nhìn một cái thôi, xem xong liền lập tức đi ra ."
Tô Lãng Hàn gật đầu.
"Cũng được , tránh đêm dài lắm mộng."
Nghe đến đó, ta khẽ mỉm cười .
Ta lấy ra viên t.h.u.ố.c viên giấu sẵn bên hông, nhắm chuẩn ném thẳng vào lư hương trong phòng.
Hai loại mị d.ư.ợ.c hòa vào nhau , d.ư.ợ.c lực mạnh mẽ đến mức người bình thường tuyệt đối không thể kháng cự.
Ba, hai, một.
Hai người họ đẩy cửa bước vào , ban đầu còn chưa phát hiện ra điều gì bất thường nên cứ thế đi thẳng vào trong.
Nhưng thế này vẫn chưa đủ.
Ta nhẹ nhàng vòng ra phía sau , không chút do dự đóng sầm cửa lại , rồi dùng chính chiếc ổ khóa vốn dùng để bẫy ta mà hung hăng khóa c.h.ặ.t cửa từ bên ngoài.
"Kẻ nào?!"
"Ai đó? Sao lại khóa cửa rồi ? Mở cửa ra !"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hai người họ rất nhanh đã nhận ra vấn đề, ra sức vùng vẫy muốn chạy ra ngoài, nhưng đáng tiếc đã muộn.
Dược tính đã xông lên đại não của họ.
Ta vòng trở lại bên cửa sổ, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên trong.
Chậc chậc, huynh muội đồng lõa, thật khiến người ta cảm thấy nhục nhã thay .
"Này..."
Đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói .
Ta quay đầu nhìn lại , gã nam t.ử kia đã tỉnh.
"Ngươi tỉnh rồi à ? Là ta cứu ngươi đấy, không cần cảm tạ đâu ."
"Này."
"Ta đã bảo không cần cảm tạ rồi mà."
"Không phải , ngươi đang giẫm lên tay ta ."
Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên bàn tay của hắn đang nằm ngay dưới chân ta .
Ta vờ như không có chuyện gì xảy ra mà dịch chân ra chỗ khác.
"Chỉ là ngoài ý muốn ."
Nam t.ử không tỏ ý kiến gì.
Âm thanh vọng ra từ trong phòng thật sự khiến người ta phải đỏ mặt tía tai, nam t.ử nằm trên đất lười biếng hỏi ta :
"Không đi sao ?"
Ta lắc đầu.
Nam t.ử liền hiểu ý.
"Muốn xem kịch hay ? Kịch hay thì phải có khán giả chứ, ngươi đã mời khán giả tới chưa ?"
Ta cười đáp.
"Chắc là sắp tới rồi , dẫu sao vốn dĩ bọn họ muốn tính kế hai chúng ta , đương nhiên phải chuẩn bị sẵn người đến xem rồi ."
Vừa dứt lời, từ đằng xa đã thấp thoáng thấy một nhóm đông các quý phụ nhân đang vội vã đi về phía này .
Người đi đầu chính là mẫu thân ta .
Gió thổi qua, ta mơ hồ nghe thấy có người đang nói :
"Tinh Nhã... nam t.ử... tư thông..."
Chaporia
Bình Luận (0)