Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.2
Quả nhiên là tên của ta .
Ta bỗng nhiên cảm thấy hứng thú, rất muốn xem bộ dạng của họ khi nhìn thấy hai người ở trong phòng kia sẽ thế nào.
Vị nam t.ử bên cạnh đột nhiên thấp giọng hỏi:
"Ngươi tên là Tinh Nhã? Tô Tinh Nhã?"
Ta lườm hắn một cái.
Hắn khẽ cười .
"Thông minh hơn muội muội của ngươi nhiều."
Không đợi ta nhíu mày hỏi lại , đám quý phụ nhân kia đã chạy xồng xộc tới trước cửa phòng.
Mẫu thân ta ra lệnh:
"Mở cửa ra cho ta !"
Thật là náo nhiệt làm sao !
Ta kéo gã nam t.ử đi đường tắt, lặng lẽ xuất hiện ở phía cuối đoàn người .
Một nhóm người ùa vào trong phòng, mùi hoan lạc của nam nữ lập tức tràn ngập không gian.
Sắc mặt mấy vị phu nhân vô cùng khó coi:
"Mau mở cửa sổ cho thoáng khí!"
Trên mặt đất vương vãi đầy quần áo của nam nhân và nữ nhân.
"Đồi phong bại tục, thật là đồi phong bại tục."
Một vị phu nhân nào đó bên cạnh cứ lẩm bẩm không thôi.
"Chuyện này ... đây thật sự là đại tiểu thư của Vĩnh An Hầu phủ sao ?"
"Hư hỏng quá, sao có thể như vậy được ..."
Không đợi bọn họ bàn tán xong, ta đã vội vàng lớn tiếng gọi:
"Ta ở đây này ! Các vị phu nhân gọi ta có chuyện gì sao ?"
Nghe thấy giọng nói của ta , mọi người đều quay đầu lại nhìn , ngay cả mẫu thân ta cũng kinh ngạc khôn xiết.
"Nhã Nhi, con không sao chứ!"
"Ta... ta thì có chuyện gì được chứ?"
Mẫu thân ta lập tức nín khóc mỉm cười .
"Vừa rồi có người tới tìm ta , bảo nhìn thấy con... nương lo lắng cho con nên mới vội chạy tới đây."
Lo lắng sao ?
Lo lắng mà lại dẫn theo nhiều người đến xem thế này ư?
Nhưng thôi, người bị hủy hoại không phải là ta , ta cũng chẳng buồn vạch trần làm gì.
"Vậy người đang nằm trên giường kia là ai thế?"
Không cần ta phải dẫn dắt, đã có người lên tiếng nghi vấn, thậm chí có kẻ bạo gan còn tiến lên một bước.
Họ cẩn thận vén màn giường lên.
Hai gương mặt quen thuộc lập tức phơi bày trước mắt bàn dân thiên hạ.
"Đây không phải là... đây không phải là nhị tiểu thư Tô Tinh Thần của Vĩnh An Hầu phủ sao ? Còn gã nam nhân kia ... nam nhân kia thế mà lại là Tô Lãng Hàn!"
Chỉ một câu nói ngắn ngủi đã khiến tất cả những người có mặt ở đó đều hít một hơi khí lạnh.
Ta cũng phối hợp bày ra vẻ kinh hãi, có điều giọng của ta đặc biệt lớn.
Nếu không nghe thấy tiếng cười khẽ của gã nam t.ử bên cạnh thì mọi chuyện đã hoàn hảo rồi .
Tin tức này đối với mẫu thân ta mà nói chẳng khác nào một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Bà sải bước lao lên, trực tiếp lay mạnh hai người họ dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-phu-dich-nu-nghich-tap/chuong-6.html.]
"Hai đứa các ngươi mau tỉnh lại cho ta ! Tinh nhi, Tinh nhi, Tô Tinh Thần!"
Gọi vài tiếng mà họ vẫn không có phản ứng, ta liền giả vờ tốt bụng đưa ra ý kiến.
"Mẫu
thân
,
hay
là
người
tát cho tỉnh? Có khi
làm
vậy
muội
muội
sẽ mau tỉnh táo hơn đấy.
"
Mẫu thân ta còn chưa kịp phản ứng thì Thế t.ử phi của Trấn Quốc Công phủ đã sầm sập tiến lên:
"Để ta !"
Nhìn vẻ mặt đầy tức giận bất bình của nàng ta , ta liền hiểu ra nguyên do.
Nếu nhớ không lầm, nàng ta đang có ý định gả muội muội ruột của mình cho Tô Lãng Hàn.
Mấy cái tát giáng xuống vô cùng hung bạo, âm thanh vang dội khắp phòng.
Tô Tinh Thần bị đau liền tỉnh giấc.
Nàng ta khó chịu mở mắt ra , mơ màng hỏi:
"Mẫu thân , con đang ở đâu thế này ?"
Ngay sau đó... nàng ta nhận ra bản thân đang trần như nhộng, bên cạnh lại là Tô Lãng Hàn, nhìn ra xung quanh thì thấy bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào mình .
"Á! Đừng nhìn ! Tránh ra hết đi !"
Tô Tinh Thần sợ hãi co rúm người lại thành một cục.
Tô Lãng Hàn ở bên cạnh cũng bị đ.á.n.h thức, hắn còn chưa mở mắt đã mất kiên nhẫn cằn nhằn:
"Ồn ào cái gì chứ? Đây có phải là lần đầu..."
Lời còn chưa dứt, cái tát của Thế t.ử phi lại tiếp tục giáng xuống.
Chát chát hai tiếng, đối xứng hai bên má.
Nhìn cảnh tượng đó, ta suýt chút nữa đã không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng.
Lần này , Tô Lãng Hàn mới hoàn toàn tỉnh táo hẳn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hắn bật dậy, nhìn trân trân vào đám người đang vây quanh.
"Chuyện này , chuyện này là sao ... Sao lại thế này ..."
Ta vô cùng tốt tính mà lên tiếng giải thích giúp hắn :
"Ca ca, đây không phải ở nhà đâu , hai người ... vẫn đang ở trong cung đấy."
Hai chữ "trong cung" khiến sắc mặt của cả hai nháy mắt trắng bệch như tờ.
Tô Lãng Hàn còn chưa kịp phản ứng thì Tô Tinh Thần đã khóc rống lên trước .
"Mẫu thân , nữ nhi không muốn sống nữa!"
Nàng ta còn giơ tay chỉ thẳng vào mặt ta .
"Mẫu thân , chính là Tô Tinh Nhã đã lừa con tới đây, ả... ả còn hạ mị d.ư.ợ.c cho con và ca ca..."
Ta thong thả nhìn nàng ta .
"Muội muội chớ có ngậm m.á.u phun người , ta dám thề kẻ gọi muội tới đây tuyệt đối không phải ta , muội có dám thề không ?"
"Ta..."
"Thề kiểu mà nếu nói dối sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, sau khi c.h.ế.t cũng không thể đầu t.h.a.i chuyển thế ấy nha~"
Sắc mặt Tô Tinh Thần thoắt xanh thoắt tím, những người khác nhìn qua cũng tự khắc hiểu ra vấn đề.
Mấy vị phu nhân vốn thích xem náo nhiệt liền giả vờ giả vịt quay sang an ủi mẫu thân ta .
"Chao ôi, Tô phu nhân, người cũng đừng quá thương tâm, vị nhị tiểu thư này dẫu sao cũng không phải do người sinh ra , với Tô công t.ử lại chẳng có quan hệ huyết thống gì, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, hay là cứ để họ thành thân với nhau luôn đi ."
Những người khác cũng nhao nhao phụ họa theo, còn chúc cái gì mà sớm sinh quý t.ử.
Mà gã nam t.ử vừa được ta cứu lúc nãy cũng liếc nhìn Tô Lãng Hàn một cái.
"Chúc mừng Tô công t.ử, ta là Lý Thừa An của Chiến Vương phủ, rất vui được kết giao với ngươi."
Cả người Tô Lãng Hàn run b.ắ.n lên một cái, ánh mắt nhìn sang đầy vẻ sợ hãi.
À... ta hiểu rồi .
Xem ra , hắn lần này đã chọc phải nhân vật lớn không nên chọc rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)