Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Không cần..."

 

"Chờ đã !" Tôi ngắt lời Tạ An Yến, hào phóng xua tay: "Người ta tìm anh kìa, mau đi đi thôi."

 

[Uầy, nữ phụ bị sao thế nhỉ? Trước đây chỉ cần có người phụ nữ khác lại gần nam chính là cô ta khó chịu ra mặt, sao hôm nay lại đổi tính rồi ?]

 

Tạ An Yến nhìn tôi , giọng nói trầm xuống vài phần: "Em bảo anh không cần ở bên em, mà đi tìm cô ta sao ?"

 

Tôi nhếch môi, vội vàng bịa ra một lời nói dối: "Không cần bồi em đâu , em cũng đang có việc bận đây."

 

Đôi lông mày của anh khẽ cử động một cách khó nhận ra .

 

"Việc gì?"

 

Ầy, thật ra tôi đã nghĩ ra việc gì đâu .

 

Nhưng lời đã nói ra rồi , tôi chỉ đành đ.â.m lao phải theo lao mà bịa tiếp.

 

"Thời tiết hôm nay... ầy, tốt thật đấy." Tôi nói bừa, "Em muốn ra ngoài đi dạo một chút."

 

Tôi nhanh ch.óng gọi tài xế, mở cửa rồi chạy biến ngay trước mặt Lâm Thư Song và Tạ An Yến.

 

Tôi đã không nhìn thấy, ngay khoảnh khắc tôi quay người đi .

 

Tạ An Yến đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt tối sầm lại từng chút một.

 

6

 

Giây phút bước ra khỏi cửa, cả người tôi nhẹ bẫng.

 

"Tìm chỗ nào có nước rồi để tôi xuống."

 

Dù là mùa xuân, nhưng ánh nắng buổi chiều vẫn rất khắc nghiệt đối với loài hoa.

 

Tài xế hiểu ý, đưa tôi thẳng đến cửa hàng đồ hiệu trong trung tâm thương mại.

 

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta .

 

Tài xế giải thích: "Chủ tịch Tạ nói nước bên ngoài không sạch, ở đây đã được dặn dò kỹ rồi ạ."

 

Quả nhiên, bên trong cửa hàng bày sẵn mấy dãy đồ uống, từ nóng đến lạnh, từ rượu vang đến nước trái cây, đủ loại chua ngọt.

 

Trông chẳng khác gì một gian hàng triển lãm.

 

Cái tên Tạ An Yến này , ngay cả khi tôi ra ngoài rồi mà vẫn muốn kiểm soát tôi sao ?

 

Tôi bảo tài xế cứ đi làm việc riêng, còn mình thì vừa nhâm nhi cốc nước ngọt vừa thong dong dạo phố.

 

[Chậc, nữ phụ đang làm cái gì thế? Không chịu về gây chuyện mà lại chạy ra đây đi shopping à ?]

 

[Nhìn sang bên nữ chính kìa, bé con đứng cạnh nam chính đúng là đôi lứa xứng đôi mà.]

 

[Bé con đang chăm sóc chậu lan quý giá nhất của nam chính nhỉ. Đó là di vật của mẹ anh ấy đấy, suýt thì héo rồi mà lại được nữ chính nuôi sống. Sau này cô ấy còn tặng nó cho nam chính vào ngày sinh nhật, khiến tảng băng trong lòng anh ấy tan chảy và hoàn toàn mở lòng với cô ấy .]

 

Lòng tôi bỗng thấy trĩu nặng. Trước đó tôi còn mua mấy bộ đồ lót quyến rũ ở đây, định bụng để mặc cho Tạ An Yến xem vào dịp sinh nhật anh .

 

Nhìn người ta mà xem, cái món quà sinh nhật này của tôi đúng là chẳng ra làm sao cả.

 

Chỉ hy vọng Tạ An Yến sớm nhận ra sự đặc biệt của Lâm Thư Song, để tôi có thể âm thầm chuồn lẹ.

 

Cũng may là tôi vẫn chưa kết hôn với Tạ An Yến, nên có thể rút lui bất cứ lúc nào.

 

Là một đóa hoa đã đọc kỹ Luật Hôn nhân, tuyệt đối không được phép bỏ trốn khi đang trong quan hệ hợp đồng.

 

Đang đi dạo thì tôi dừng chân trước một tiệm hoa rất lớn bên ngoài trung tâm thương mại.

 

Bên trong bày biện vô số các loài hoa.

 

Tôi liền ghé vào để "thăm thú" môi trường sống của đồng loại mình .

 

Đất trong hầu hết các chậu hoa đều tơi xốp, độ ẩm vừa phải , nghĩ thôi đã thấy sống ở đó chắc chắn rất thoải mái rồi .

 

"Tiểu thư có hứng thú với chậu lan này sao ?"

 

Một người đàn ông ăn mặc đơn giản, toát lên khí chất sạch sẽ bước ra .

 

7

 

"Đất trong chậu này là...?"

 

Đất trong chậu lan đó là loại tốt nhất, kết cấu đồng đều, độ ẩm được kiểm soát rất chuẩn xác, chỉ kém một chút so với loại đất thượng hạng trong vườn của Tạ An Yến.

 

Thèm thuồng quá đi mất.

 

Chu Lam mỉm cười nói : "Đất này được đào từ vùng núi ngoại ô thành phố A về đấy ạ."

 

Thấy tôi nhìn không chớp mắt, nụ cười của anh ta càng sâu hơn: "Nếu cô thích, có thể mang nó đi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-tra-tinh-duoc-ban-trai-benh-kieu-kieu-sung/chuong-3.html.]

Tôi ngẩn người một lát, rồi vội vàng lắc đầu.

 

Hoa thì làm gì có tiền cơ chứ.

 

Tuy là có thẻ đen không giới hạn của Tạ An Yến, nhưng tôi là một đóa hoa nghèo mà có chí.

 

Hơn nữa tôi đã tính kỹ rồi , sau khi rời bỏ Tạ An Yến, tôi sẽ về vùng núi thành phố A mà định cư.

 

Đất ở đó tốt , tôi có thể làm một đóa hoa sơn trà rực rỡ, tự do tự tại.

 

Chu Lam dường như nhìn thấu tâm tư của tôi , anh ta xua tay: "Lan quý tặng người có duyên."

 

"Chậu hoa này tôi tặng cô đó."

 

Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã bưng chậu hoa lên và đưa cho tôi .

 

"Cảm ơn anh , nhưng thật sự không cần đâu ạ."

 

Tôi cũng chẳng có chỗ mà nuôi, đến lúc bỏ trốn chẳng lẽ lại còn đùm đề theo cả gia đình nữa hay sao .

 

"Đừng khách sáo, cứ coi như chúng ta kết bạn thôi." Chu Lam vô cùng nhiệt tình, nhất quyết muốn tặng hoa cho tôi .

 

Chúng tôi cứ đẩy qua đẩy lại chậu hoa, không để ý rằng khoảng cách giữa hai người đang ngày càng gần hơn.

 

Những hạt phấn hoa li ti bất ngờ xộc thẳng vào mũi.

 

"Át xì!"

 

Tôi khó chịu hắt hơi một cái rõ to.

 

"Xin lỗi nhé!" Nước mắt sinh lý đột ngột trào ra làm tầm nhìn nhòe đi , tôi vội đưa tay lau loạn một hồi.

 

Vừa vặn lúc đó Chu Lam đưa một chiếc khăn tay tới, tôi theo bản năng định đưa tay ra nhận, nhưng ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào thì cả người tôi bỗng khựng lại .

 

Một chiếc Cadillac màu đen quen thuộc đang đỗ ngay trước cửa.

 

Thân xe mang vẻ sang trọng kín đáo, cửa sổ ghế sau đang hạ xuống một nửa.

 

Một gương mặt cực kỳ điển trai lộ ra từ trong bóng tối.

 

Là Tạ An Yến.

 

Anh tựa lưng vào ghế, thần thái không rõ là đang vui hay giận.

 

Người phụ trách trung tâm thương mại đang đứng cạnh xe, hơi khom lưng, vẻ mặt ân cần nói gì đó, tay còn không ngừng khua khoang minh họa.

 

Nhưng Tạ An Yến chẳng thèm bố thí cho ông ta lấy một ánh nhìn .

 

Ánh mắt anh xuyên qua đám đông, nhìn chằm chằm vào tôi .

 

[Trời đất ơi, cái mùi 'nam quỷ âm trầmsâm' này sắp tràn ra khỏi màn hình luôn rồi !]

 

8

 

"Thưa sếp, chậu lan này đặt ở đâu ạ?"

 

Về đến nhà, trợ lý Khương ôm chậu lan mua từ tiệm của Chu Lam, khép nép đứng một bên, đến tiếng nói cũng cố ý hạ thấp xuống.

 

Tạ An Yến chỉ tay về phía góc khuất nhất trong vườn hoa.

 

"Vâng ạ."

 

Trợ lý Khương đáp một tiếng rồi lập tức ôm chậu hoa đi thẳng về phía đó.

 

Suốt cả quá trình tôi chẳng có cơ hội chen lời, lại càng không được ngắm nghía chậu hoa lấy một lần .

 

Thật là khó hiểu.

 

Anh chỉ để lại một câu cảm ơn ý tốt của Chu Lam, bảo trợ lý Khương trả tiền rồi đưa thẳng tôi về nhà.

 

Tạ An Yến hình như đang giận.

 

Nhưng tại sao anh lại giận nhỉ?

 

[Sao nam chính lại lôi nữ phụ về rồi .]

 

[ Đúng vậy , còn chưa kịp nói với nữ chính câu nào đã đi mất, giờ nữ chính bảo bối cũng tan làm luôn rồi .]

 

Tôi nhìn quanh quất, quả nhiên không thấy Lâm Thư Song đâu .

 

Chẳng trách lại bực bội, xem ra chuyện tương tác với nữ chính không được suôn sẻ rồi .

 

Sự phân tâm của tôi bị Tạ An Yến bắt thóp.

 

Sắc mặt anh trầm xuống vài phần, đột ngột bế bổng tôi lên.

 

"A!"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...