Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi giật mình , theo bản năng túm c.h.ặ.t lấy cổ áo anh .

 

"Tạ An Yến, anh làm gì vậy ?"

 

Chưa kịp nói hết câu, tôi đã bị đưa vào phòng ngủ, ném thẳng xuống giường.

 

Tạ An Yến đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống tôi .

 

Ánh sáng từ phía sau lưng hắt tới, khiến gương mặt anh nửa sáng nửa tối, thần thái lạnh lùng đến lạ lẫm.

 

"Anh... anh muốn làm gì?"

 

Tôi hơi rụt người lại .

 

Những ngón tay hơi lành lạnh của anh lướt qua bên tai tôi , dọc theo gò má trượt xuống cằm, rồi dừng lại trên bàn tay tôi .

 

Anh nắm lấy tay tôi .

 

Không dùng lực, nhưng lại giống như đang vân vê món đồ chơi, anh chậm rãi nghịch từng ngón tay của tôi .

 

Động tác chậm chạp mang theo một áp lực khó tả.

 

Tôi thấy da đầu mình tê rần.

 

Một Tạ An Yến như thế này , tôi chưa bao giờ thấy qua.

 

"Đồ Đồ, chơi đủ chưa ?"

 

"Anh ta là ai?"

 

Anh ta ?

 

Anh ta nào cơ?

 

Sự ngập ngừng suy nghĩ của tôi , trong mắt anh dường như lại mang một ý nghĩa khác.

 

"Vẫn còn muốn bao che cho anh ta ?"

 

Ánh mắt anh hoàn toàn lạnh lẽo: "Đồ Đồ, em không ngoan."

 

Tạ An Yến bất ngờ cúi người , nụ hôn mãnh liệt ập xuống.

 

Giây phút đôi môi chạm nhau , não tôi trống rỗng.

 

Tôi đáp lại theo thói quen.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi bừng tỉnh.

 

Không, không được !

 

Tôi không thể thân mật với Tạ An Yến được nữa.

 

Tôi dùng sức đẩy mạnh anh ra .

 

Tạ An Yến bị tôi đẩy lùi lại nửa bước, nét mặt đanh lại .

 

Anh nhìn tôi , giọng nói trầm thấp mang theo sự nguy hiểm không thể kìm nén: "Giờ ngay cả hôn em cũng không được nữa rồi sao ?"

 

"Vì anh ta ?"

 

Tôi bị ánh mắt của Tạ An Yến làm cho phát hoảng.

 

[Trời ơi, sao màn hình lại tối thui rồi ?]

 

[ Tôi thấy nam chính ghen nổ mắt rồi , không lẽ là vì cái anh Chu Lam bên cạnh nữ phụ sao ?]

 

Người mà Tạ An Yến nhắc tới chẳng lẽ là Chu Lam?

 

[Nam chính cáu là vì đi tìm nữ phụ nên mới mất thời gian bên cạnh nữ chính bảo bối thôi.]

 

[ Đúng vậy , làm hại đôi chính của chúng ta chẳng nói chuyện được mấy câu.]

 

Hóa ra là vậy , cũng phải thôi.

 

Dựa vào cái gì mà anh thích trò chuyện với nữ chính thì trò chuyện, còn tôi chỉ nói thêm với người khác vài câu đã bị chất vấn thế này ?

 

Hoa nhỏ bỗng thấy thật chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

 

Tôi nhìn thẳng vào Tạ An Yến, gằn từng chữ: "Chúng ta chia tay đi ."

 

Sắc mặt Tạ An Yến lập tức đông cứng lại .

 

9

 

"Em nói cái gì?"

 

Đối diện với ánh mắt lạnh như băng của anh , tôi rụt cổ lại nhưng vẫn kiên trì nhắc lại : "Chia tay."

 

Hai ngày nay thực ra tôi đã tính kỹ trong lòng rồi .

 

Nếu lén lút chuồn về núi, thì liệu việc cắm rễ ở thành phố A này có bị coi là sinh vật ngoại lai xâm hại không , nhỡ bị bắt đi thì tính sao ?

 

Đầu óc tôi đang bay bổng tận phương nào, hoàn toàn không nhận ra người trước mặt sắc mặt đã đen như nhọ nồi.

 

"Vì gã đàn ông ngày hôm nay sao ?"

 

"Muốn chia tay với anh à ?"

 

Tôi nhíu mày, không hiểu tại sao anh lại lôi Chu Lam vào chuyện này .

 

"Không liên quan gì đến Chu Lam hết."

 

Ánh mắt của Tạ An Yến dừng lại trên mặt tôi .

 

"Không liên quan?"

 

Anh nhẹ giọng nói : "Chẳng phải hôm nay em đã muốn về nhà cùng anh ta rồi sao ?"

 

"Hay là Đồ Đồ định đi nơi nào khác?"

 

Tim tôi hẫng một nhịp, trong lòng hoảng hốt: "Nói, nói bậy, em không có ."

 

Cổ chân bỗng cảm thấy mát lạnh, tôi cúi đầu nhìn xuống.

 

Một chiếc lắc chân đã được khóa vào chân tôi từ lúc nào không hay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/hoa-tra-tinh-duoc-ban-trai-benh-kieu-kieu-sung/chuong-4.html.]

Ánh kim loại dưới ánh đèn lạnh lẽo đến ch.ói mắt.

 

"!"

 

Tim tôi đập thình thịch: "Tạ An Yến, anh mở ra cho em!"

 

Trước đây những gì tôi nói anh chưa bao giờ không nghe theo, nhưng lần này anh đã lờ đi .

 

Anh nửa quỳ bên mép giường.

 

Giống như đang nhìn ngắm thứ bảo bối trân quý nhất thế gian, ngón tay anh lần theo sợi dây xích, khẽ vuốt ve cổ chân tôi .

 

Động tác cực kỳ kiên nhẫn, nhưng nụ cười trên môi lại không chạm tới đáy mắt.

 

"Ngoan, như thế này thì em sẽ không chạy thoát được nữa."

 

Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên nơi tiếp giáp giữa cổ chân và sợi dây xích.

 

Nụ hôn ấy rất ngắn, nhưng cả người tôi như bị điện giật, cảm giác tê dại lan từ cổ chân lên đến tận tim.

 

[Trời đất, đúng là một tên đàn ông âm u biến thái!]

 

10

 

Cha mẹ Tạ An Yến mất sớm, giữa những nghi kỵ bên ngoài và đấu đá nội bộ, một mình anh đã gánh vác cả trọng trách của gia tộc họ Tạ.

 

Điều này dẫn đến tính cách của anh rất thâm trầm.

 

Nhưng quen biết anh lâu như vậy , Tạ An Yến chưa bao giờ mất lý trí như thế này .

 

Tạ An Yến đưa nước cho tôi , tôi quay mặt đi chỗ khác.

 

"Tạ An Yến, anh mà còn như vậy nữa là em sẽ ghét anh luôn đấy."

 

[Cứ nói mấy lời con nít này thì sức sát thương gần như bằng không .]

 

[Khoan đã , hình như không phải bằng không đâu , sắc mặt nam chính không ổn rồi , sao tay còn run lên thế kia .]

 

Tôi nhìn sang, quả nhiên sắc mặt anh còn âm trầm hơn cả lúc nãy.

 

"Đồ Đồ, đừng chọc anh giận."

 

Giận? Ai mà chẳng biết giận?

 

Rõ ràng là anh có ý đồ xấu với tôi trước , giờ chân mệnh thiên nữ đã xuất hiện rồi mà anh vẫn không chịu thả tôi đi !

 

Hoa cỏ vốn sinh ra đã tự do, sao có thể bị trói buộc được ?

 

Anh đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.

 

Tôi túm lấy cổ áo Tạ An Yến, cúi đầu c.ắ.n thật mạnh vào cổ anh .

 

Không hề nương tay chút nào.

 

Răng đ.â.m sâu vào da thịt, rất nhanh vị tanh ngọt của m.á.u đã lan tỏa trong miệng.

 

Lần này cho Tạ An Yến biết tay tôi .

 

Dám trói tôi lại , sau này cứ cẩn thận kẻo tôi c.ắ.n c.h.ế.t anh .

 

Tôi buông miệng ra , ngẩng cao đầu, mong đợi nhìn thấy vẻ mặt đau đớn hoặc tức giận của anh .

 

Thế nhưng, không có .

 

Anh chỉ giơ tay lên, dùng đầu ngón tay lướt qua vết thương trên cổ, nhìn những giọt m.á.u dính trên đó.

 

Sau đó,

 

Tạ An Yến bỗng nhiên mỉm cười .

 

Anh lau đi vết m.á.u vương trên khóe miệng tôi : "Đã hả giận chưa ?"

 

"Bên này có muốn c.ắ.n thêm một cái nữa không ?"

 

Anh để lộ ra phần cổ còn lại vẫn nguyên vẹn.

 

Đầu óc tôi trống rỗng trong một giây, khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ: "Biến thái."

 

Anh khẽ cười thành tiếng.

 

Giống như vừa nghe được một lời nhận xét vô cùng thú vị.

 

Lúc này , điện thoại của anh vang lên.

 

Tiếng chuông đột ngột phá vỡ bầu không khí trong phòng, chân mày anh khẽ nhíu lại .

 

"Ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi ."

 

Sau khi Tạ An Yến rời đi , sợi dây thần kinh căng thẳng trong đầu tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.

 

Bình luận lại bắt đầu náo nhiệt.

 

[Mọi người ơi, phải công nhận là nam chính cuốn thật đấy!]

 

[Đủ biến thái, tôi thích!]

 

[ Nhưng mà chẳng phải đây là thuộc tính dành cho nữ chính sao ? Sao nam chính lại trói nữ phụ thế này ?]

 

[Trời ạ, lẽ nào cốt truyện bắt đầu sớm rồi , nam chính chắc chắn là thấy nữ phụ phiền phức nên định giải quyết cô ấy rồi .]

 

Nước hoa!

 

Người tôi run lên một cái, ý thức lập tức bừng tỉnh.

 

Không được , tôi không thể ngồi chờ c.h.ế.t, phải nhanh ch.óng chạy trốn thôi.

 

Tôi đưa tay kéo kéo sợi xích chân.

 

Không có phản ứng gì.

 

Tôi nhíu mày, lại dùng sức kéo thêm một cái.

 

Nó vẫn không hề nhúc nhích.

 

"Không lẽ nào..."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...