Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi quan sát kỹ sợi xích chân, cảm thấy quen mắt một cách kỳ lạ.

 

Sợi xích rất thanh mảnh, nhưng gia công rất tinh xảo, chất liệu hơi mềm, trọng lượng lại rất nhẹ.

 

Trông không giống một chiếc khóa thật sự, mà giống như...

 

Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ vô cùng phi lý.

 

Ngón tay tôi chạm vào chỗ móc khóa, khẽ gẩy một cái.

 

"Cạch."

 

Mở được rồi .

 

Tôi câm nín hoàn toàn .

 

Bình luận cũng im bặt.

 

"..."

 

Nhìn vào trong tủ, tôi nhớ mang máng bên trong có để một đống đồ chơi tình thú.

 

Trong đó đúng là có một sợi xích chân như thế này .

 

[Chẳng lẽ không phải là trò giam cầm play sao ?]

 

[Tui bắt đầu thấy khó hiểu rồi đó, không lẽ nam chính không nỡ nhốt nữ phụ sao ?]

 

[Làm gì có chuyện đó! Chắc là thấy nữ phụ ngốc quá nên không thèm dùng hàng thật thôi.]

 

Ngốc sao ?

 

Hoa không có ngốc nhé!

 

Tôi đứng dậy, đưa mắt nhìn ra cửa sổ.

 

Bên ngoài trời đã tối, ánh đèn thưa thớt. Chỉ cần cẩn thận một chút là hoàn toàn có thể lặng lẽ lẻn ra ngoài.

 

Núi rừng ơi, ta tới đây!

 

Bàn về độ nhạy bén với đường sá của một đóa hoa.

 

Tôi chỉ tìm được đến cái trung tâm thương mại đã đi lúc ban ngày.

 

Chu Lam đang chuẩn bị dọn hàng, khi nhìn thấy tôi thì rõ ràng là sững người ra một lúc.

 

"Cô Hoa, sao cô lại quay lại đây?"

 

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bình tưới cây: "Trong này có nước không ?"

 

"Nước này không uống được đâu ." Anh ấy đi vào trong rót một ly nước khác đưa cho tôi : "Uống cái này đi , sạch sẽ hơn."

 

"Cảm ơn anh ."

 

Biết thế lúc nãy tôi đã chẳng cố chấp từ chối khi Tạ An Yến đưa nước cho rồi .

 

Tôi uống nước ừng ực.

 

Chu Lam thấy vậy , vẻ mặt có chút kỳ quái: "Hôm nay cô bị chồng đưa đi , không sao chứ?"

 

"Không sao ."

 

"Anh ấy không phải chồng tôi , anh ấy chỉ là người nuôi tôi thôi."

 

Mà bây giờ tôi sắp bỏ anh rồi , Hoa cũng có thể tự nuôi sống bản thân mình mà.

 

Chu Lam hít một hơi lạnh, đây là cái tình tiết gì thế này ?

 

Chẳng lẽ...

 

Anh ta cẩn thận quan sát tôi một lượt, rồi như chợt bừng tỉnh: "Không lẽ cô chính là... cô vợ nhỏ bỏ trốn trong truyền thuyết sao ?"

 

Nói xong, anh ta lại lẩm bẩm một mình : "Cũng có khả năng lắm, người đàn ông kia đẹp trai như vậy , cô lại xinh đẹp thế này , hai người đang diễn kịch bản bá tổng truy thê à ?"

 

"Không không không !" Tôi vội vàng xua tay: "Không phải như anh nghĩ đâu , á!"

 

Tay tôi bất ngờ va phải cái giá kim loại trong cửa hàng, ngay lập tức bị rạch một đường dài, m.á.u nhanh ch.óng rỉ ra từ vết thương.

 

"Cô không sao chứ!"

 

Chu Lam vội lấy băng gạc đè lên vết thương cho tôi , nhưng m.á.u vẫn chảy không ngừng.

 

"Sao lại không cầm được m.á.u thế này ."

 

"Cô có ngửi thấy mùi gì không ?"

 

"... Thơm quá."

 

Là mùi hương của tôi !

 

Tôi lập tức dùng bàn tay còn lại bịt c.h.ặ.t vết thương, không để mùi thơm phát tán ra ngoài.

 

"Đi bệnh viện, tôi phải đi bệnh viện."

 

Chu Lam phản ứng lại : "Được, để tôi tìm đường trên bản đồ."

 

"Đến bệnh viện gần nhất đi ."

 

Đến khi tôi kịp định thần lại thì bản thân đã đứng trước cửa bệnh viện rồi .

 

Sau đó là đăng ký, xếp hàng, lấy t.h.u.ố.c và chờ băng bó.

 

Cả quá trình vừa dài vừa đông đúc.

 

"Bác sĩ nói cô còn phải đi tiêm phòng uốn ván nữa, cô cứ đi băng bó trước đi , để tôi đi xếp hàng lấy t.h.u.ố.c cho."

 

"Không cần phiền phức vậy đâu , hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé. Cũng muộn rồi , anh về nghỉ ngơi trước đi .

"

 

Chu Lam xua tay: "Có gì mà khách sáo, cô bị thương ở cửa hàng của tôi , tôi phải có trách nhiệm chứ. Tôi đi đây!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-tra-tinh-duoc-ban-trai-benh-kieu-kieu-sung/chuong-5.html.]

Nói xong, tôi còn chưa kịp ngăn lại thì anh ta đã nhanh chân chạy xuống lầu xếp hàng rồi .

 

Bệnh viện ban đêm cũng rất đông, có không ít bệnh nhân nặng, tôi vừa tránh được một chiếc xe cáng thì lại bị đám đông xô đẩy.

 

Cơ thể tôi chao đảo, mất thăng bằng ngã về phía sau .

 

Trong lúc hoảng loạn, có người từ phía sau đã đỡ lấy tôi .

 

Vòng tay này rất quen thuộc.

 

Là Tạ An Yến.

 

 

Ánh mắt của Tạ An Yến ngay lập tức dán c.h.ặ.t vào bàn tay bị thương của tôi .

 

Anh xuyên qua lớp băng gạc đè c.h.ặ.t lên vết thương đang chảy m.á.u, nhíu mày hỏi: "Sao lại bị thương?"

 

Không hiểu sao khi nhìn thấy Tạ An Yến, cả người tôi lại thả lỏng hẳn xuống.

 

Một nỗi uỷ khuất không tên bỗng chốc dâng trào trong lòng.

 

Tạ An Yến thực sự là một người nuôi hoa rất tốt , anh chưa bao giờ để tôi phải chịu khổ, chứ đừng nói đến chuyện bị thương.

 

Mắt tôi đỏ hoe: "Sao anh lại ở đây..."

 

[Đến rồi , đến rồi !]

 

[Nhớ không lầm thì trong nguyên tác, hình như nam chính ngửi thấy mùi thơm từ vết thương của nữ phụ mới bắt đầu nghi ngờ thân phận của cô ấy đúng không ?]

 

Cơ thể tôi cứng đờ, tiêu rồi , Tạ An Yến chắc chắn là đ.á.n.h hơi thấy mùi mà tìm tới đây.

 

Đúng là mũi ch.ó mà!

 

Tôi phản xạ có điều kiện liền đứng bật dậy.

 

" Tôi ... tôi đi băng bó đây."

 

Cổ tay bị Tạ An Yến nắm c.h.ặ.t, anh kéo tôi đến trước mặt bác sĩ.

 

Tôi run bần bật nhìn bác sĩ mở lớp băng gạc trên vết thương của mình ra .

 

Quả nhiên thấy mắt Tạ An Yến đã đỏ bừng lên rồi !

 

Đã ngửi thấy mùi thơm rồi sao ?

 

Không lẽ anh thực sự phát hiện ra tôi là một đóa hoa tinh rồi ?

 

Càng nghĩ tôi càng thấy sợ hãi.

 

Bác sĩ nói : "Hơi đau một chút, đừng có run."

 

Và tôi lại thấy mắt Tạ An Yến càng đỏ hơn.

 

Xong đời tôi rồi .

 

May mà việc xử lý vết thương không kéo dài quá lâu.

 

Sau khi băng bó xong, cuối cùng m.á.u cũng ngừng chảy.

 

Vừa bước ra khỏi phòng khám, chúng tôi tình cờ gặp Chu Lam.

 

Vừa nhìn thấy tôi , mắt anh ta sáng lên.

 

"Ơ, chồng cô đến rồi à ."

 

Tôi : "..."

 

Còn chưa kịp lên tiếng phủ nhận, anh ta đã đưa túi t.h.u.ố.c trong tay cho Tạ An Yến.

 

"Đây là t.h.u.ố.c tôi vừa mới lấy xong..."

 

Đang nói dở chừng, anh ta bỗng khựng lại .

 

Như thể chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta gãi đầu có chút ngại ngùng:

 

"À, tôi quên mất, hai người không phải là vợ chồng."

 

Bầu không khí bỗng chốc im lặng như tờ.

 

Ánh mắt Tạ An Yến đứng bên cạnh lạnh lùng hẳn đi .

 

Chu Lam lại như hoàn toàn chẳng nhận ra điều gì, vẫn tiếp tục nói : "Hình như hai người vẫn đang cãi nhau , hay là để tôi đưa cô đi nhé?"

 

Câu này vừa thốt ra , không khí càng trở nên vi diệu.

 

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt nguy hiểm từ người bên cạnh.

 

"Anh đi trước đi ."

 

Da đầu tôi tê rần.

 

Tôi vội vàng tiến lên một bước, chắn giữa hai người bọn họ, điên cuồng nháy mắt với Chu Lam.

 

"Hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé!" Tôi nói với tốc độ cực nhanh: "Hôm khác tôi sẽ đến tận nơi cảm ơn sau !"

 

Chu Lam ngẩn ra , vẫn định nói thêm gì đó.

 

Mắt tôi sắp nháy đến mức chuột rút luôn rồi , cuối cùng anh ta cũng hiểu ra .

 

"Được rồi ."

 

Tôi quay đầu lại , nặn ra một nụ cười với Tạ An Yến.

 

"Hì hì..."

 

Nụ cười có chút chột dạ .

 

Tạ An Yến không nói gì, chỉ xoa đầu tôi .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...