Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi tiêm xong, tôi lại bị đưa đến bệnh viện của nhà họ Tạ để bổ sung nhân tố đông m.á.u.
Loay hoay suốt cả đêm, tôi bị giữ lại bệnh viện để theo dõi.
Mãi cho đến khi viện trưởng cam đoan lần nữa là không có gì đáng ngại, chỉ là vết thương ngoài da, sắc mặt căng thẳng của Tạ An Yến mới dịu lại .
Khi về đến nhà, đêm đã về khuya.
Anh rót cho tôi một cốc nước.
Nước lần này không giống trước kia , vị ngọt thanh nhẹ, lại mang theo một cảm giác thanh mát khó tả, dường như là được pha chế riêng.
"Ngon quá."
Tôi mỉm cười với anh , cố gắng làm dịu bớt bầu không khí nghiêm trọng kéo dài suốt cả ngày qua.
"Ừm."
Tạ An Yến chỉ đáp một tiếng, rồi bắt đầu cởi áo.
Tôi giật nảy mình : "Anh... anh làm gì vậy ? Em muốn đi tắm!"
"Tay em không được dính nước."
Chưa kịp để tôi phản ứng.
Cả người tôi đã bị anh bế bổng lên, đưa thẳng vào phòng tắm.
"Tạ An Yến, không được động vào em!"
"Ưm..."
Khi được đặt vào bồn tắm rộng lớn, nhiệt độ nước vừa vặn nhưng lại khiến tôi càng thấy không tự nhiên.
Tạ An Yến nhìn tôi cứ như nhìn một con cừu non tội nghiệp đang vùng vẫy.
Anh khẽ c.ắ.n tôi một cái, rồi lại hôn tới.
Giọng Tạ An Yến khàn đục: "Ngoan ngoãn đừng cử động linh tinh, nếu vết thương bị dính nước một lần thì hôm nay sẽ làm thêm hiệp nữa."
Ánh mắt tôi mờ mịt, định mắng đồ biến thái nhưng đã bị môi lưỡi anh chặn lại , đôi tay vẫn theo bản năng giơ cao lên.
Tạ An Yến c.ắ.n nhẹ lên cổ tôi , khẽ cười : "Ngoan lắm."
Sức nóng trong phòng tắm dần tăng lên.
Nước b.ắ.n tung tóe, lần này tôi đã được tắm một cái thật lâu và thật "sạch sẽ".
Tạ An Yến bế tôi ra ngoài, quấn vào trong chiếc chăn bông khô ráo mềm mại.
Cả người tôi nhũn ra như b.ún.
Tạ An Yến với vẻ mặt thỏa mãn đút nước cho tôi , vừa sấy tóc vừa hỏi: "Cục cưng, còn sức để chạy nữa không ?"
Tôi nhấp từng ngụm nước nhỏ, không thèm trả lời anh .
Hừ, sức mạnh của loài hoa anh căn bản không hiểu đâu , chắc chắn sẽ có ngày tôi chạy thoát cho xem.
[Màn hình cuối cùng cũng trắng trở lại rồi , suýt thì nghẹt thở c.h.ế.t mất.]
[Mọi người ơi có thấy lạ không , nữ chính xuất hiện rồi mà sao nam chính với nữ phụ cứ bị cắt cảnh mãi thế.]
[ Đúng vậy , cứ tưởng nam chính sẽ đem nữ chính làm nước hoa, ai ngờ anh ta lại ôm người ta trước .]
[Không đời nào, nam chính chỉ thích mùi hương trên người nữ phụ thôi, chẳng mấy chốc sẽ chia tay cô ta cho mà xem.]
Ánh mắt tôi hơi tối sầm lại .
Không ai nói gì, bầu không khí bỗng lặng xuống.
Chẳng biết bao lâu trôi qua.
Tiếng gió ngừng lại .
Tạ An Yến ôm lấy tôi từ phía sau .
"Đồ Đồ, đừng giận nữa có được không ?" Cằm anh khẽ tựa lên vai tôi , giọng nói có chút ủy khuất kỳ lạ.
"Chúng ta không chia tay."
14
[Đệch! Nam chính chơi thật à !]
[Không thể nào! Để xem đã .]
Lông mi tôi khẽ run rẩy, ngoảnh mặt đi : "Anh có thích em đâu , không chia tay thì làm cái gì?"
Câu vừa nói ra , động tác của Tạ An Yến khựng lại .
Một lúc lâu sau , anh mới lên tiếng: "Ai nói vậy ?"
Bình luận nói đấy.
Tôi tựa vào gối, ngẩng cao đầu nhìn anh , chờ đợi câu trả lời một cách đầy khí thế.
"Nếu đúng là như vậy ,"
Ánh mắt Tạ An Yến sâu thẳm: "Tại sao anh phải đưa em từ trong núi ra ngoài?"
"Lại còn tại sao phải nuôi em lớn chừng này ?"
Đầu óc tôi "oanh" một tiếng.
Tôi lập tức ngồi bật dậy.
"Cái gì?"
Bình luận cũng bùng nổ ngay khoảnh khắc này .
[Cái gì!]
[Nam chính biết thân phận của nữ chính!]
Trong đầu tôi chỉ còn vang vọng câu nói vừa rồi của anh .
"Anh mang em ra ngoài sao ?"
Anh giơ tay, nhẹ nhàng gõ lên đầu tôi một cái.
"Nếu không thì sao ?"
"Tại sao em lại chẳng nhớ chút nào nhỉ?"
Tạ An Yến đặt tay lên tóc tôi xoa xoa: "Em vừa mới hóa thành người , không nhớ rõ cũng là chuyện bình thường."
Tôi chớp chớp mắt, đầu óc vẫn chưa kịp tiêu hóa hết: " Nhưng mà... anh không thấy sợ sao ?"
Anh khẽ cười một tiếng: "Dù là tuổi thọ hay sinh hoạt thường ngày, hiện giờ em chẳng khác gì con người cả."
Tôi gật gật đầu, thấy cũng có lý.
" Nhưng mà không đúng, sao em cứ bị chảy m.á.u suốt thế?"
"Vừa mới thành
người
không
lâu, cần
phải
bồi bổ thêm.
"
"Anh đã cho người pha chế dung dịch dinh dưỡng cho em rồi ."
Tôi tựa vào thành giường, hớp một ngụm nước, lại là vị ngọt lịm quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoa-tra-tinh-duoc-ban-trai-benh-kieu-kieu-sung/chuong-6.html.]
Dung dịch dinh dưỡng?
Đầu óc tôi bỗng "tạch" một phát, các dây thần kinh cuối cùng cũng đã kết nối được với nhau .
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.
"Vậy nên Lâm Thư Song đến đây là để pha dung dịch dinh dưỡng cho em sao ?"
Sắc mặt Tạ An Yến tối sầm lại , anh nghiến răng nghiến lợi nói : "Thế em tưởng là cái gì? Còn cố đ.ấ.m ăn xôi gán ghép bọn anh với nhau nữa chứ."
Tôi : "..."
Tôi che mặt, gục xuống gối.
Tất cả là tại bình luận, tôi bị lừa rồi .
[ Tôi bị lừa rồi ! Đây hoàn toàn không giống cốt truyện gốc chút nào!]
[Khônggg! Bé cưng của tôi ơi!]
[ Tôi xin tuyên bố CP An - Song chính thức BE tại chỗ.]
[Khoan đã , có phải CP Yến - Đồ của chúng ta sắp lên ngôi rồi không ? Hú hú!]
Tôi chớp chớp mắt, phồng má nũng nịu: "Em đâu có cố ý đâu mà."
Nói xong, tôi xán lại gần, khẽ hôn lên má anh một cái.
Ánh mắt Tạ An Yến tối lại trong chốc lát, anh định hôn trả lại tôi .
"Đợi đã !"
"Thế tại sao anh không cho em vào vườn hoa!"
Tôi giơ tay chặn anh lại .
Tạ An Yến khựng lại thấy rõ.
Tôi bắt thóp được ngay, lập tức ghé sát vào mặt anh : "Anh có vấn đề nha."
Anh vậy mà lại lảng tránh ánh mắt của tôi .
Có tật giật mình đúng không ?
"Hừm, rõ ràng là anh có chuyện giấu em."
"Không có ..."
Tôi nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.
Vẻ mặt Tạ An Yến có chút không tự nhiên, thậm chí vành tai còn hơi ửng đỏ.
"Không phải người ta bảo, hoa chính là cơ quan sinh sản của thực vật sao ..."
Tôi từ từ trợn tròn mắt.
Không đời nào, Tạ An Yến, đến cả giấm của mấy bông hoa mà anh cũng ăn cho được !
15
Đến khi tỉnh lại lần nữa thì đã là trưa ngày hôm sau .
Tạ An Yến không thấy đâu , trái lại tôi thấy trợ lý Khương và Lâm Thư Song đang ngồi sát rạt nhau ở phòng khách, dường như đang thì thầm chuyện gì đó.
[Ai đây? Trong cốt truyện có đoạn này không ? Sao trông như sắp ôm lấy nữ chính luôn rồi ?]
[ Tôi tuyệt vọng với cái cốt truyện bay xa tận chân trời này rồi .]
Trợ lý Khương nhận ra tôi , lập tức giãn khoảng cách với Lâm Thư Song.
Anh ta ho nhẹ một tiếng: "Cô Hoa."
Anh ta lấy ra một xấp tài liệu từ túi hồ sơ, đưa tới trước mặt tôi .
"Tạ tổng vẫn đang họp ở công ty, đây là giấy tờ anh ấy dặn tôi mang đến cho cô ký tên."
Tôi liếc nhìn một cái, là thỏa thuận tiền hôn nhân.
"Tạ An Yến muốn chuyển một nửa tài sản sang tên tôi sao ?"
" Đúng vậy , thưa cô Hoa. Nguyên văn lời của Tạ tổng là..."
Gương mặt trợ lý Khương lập tức đanh lại , anh ta bắt chước điệu bộ của Tạ An Yến: "Hoa Đồ, em không còn cơ hội để hối hận nữa đâu , ký đi ."
Nói xong còn phụ họa thêm hai tiếng "ha ha" đầy máy móc.
[Thật luôn, nam chính sắp kết hôn với nữ phụ kìa!]
[Lại còn ngay trước mặt nữ chính nữa chứ.]
Trong khi tôi còn chưa kịp hoàn hồn, Lâm Thư Song đã bước tới, đưa cho tôi một cái bao lì xì.
"Chúc mừng nhé, đây là chút lòng thành của tôi và anh Khương."
Anh Khương?
Tôi quay sang nhìn trợ lý Khương.
Trợ lý Khương khẽ tằng hắng, lỗ tai hơi đỏ lên.
"Cô ấy tốt nghiệp Thạc sĩ Môi trường, nhưng hiện giờ thị trường việc làm khó khăn nên mãi chẳng tìm được chỗ nào ưng ý."
"Vừa hay Tạ tổng lại cần người biết pha chế dung dịch dinh dưỡng."
"Nên tôi đã sắp xếp cho bạn gái mình vào làm luôn."
Không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.
Tôi : "..."
[Sốc tận óc, hóa ra nữ chính cũng là hoa đã có chủ rồi à ?]
[Cái thế giới này vận hành kiểu gì thế? Cốt truyện sai lệch hoàn toàn luôn rồi .]
Đi đến Cục Dân chính, đăng ký kết hôn, chụp ảnh.
Cho đến khi ngồi trên khoang hạng nhất bay đến Iceland, tôi mới sực tỉnh khỏi cơn mơ.
"Anh đưa cho em nhiều tiền quá."
"Ừm."
"Lâm Thư Song và trợ lý Khương là một cặp."
"Ừm."
"Chúng ta đã nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi ."
Tạ An Yến đan c.h.ặ.t mười ngón tay với tôi : "Em không chạy thoát được nữa đâu ."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh rồi mỉm cười , gật đầu thật mạnh: "Vâng!"
Lúc này , bình luận đã phủ kín màn hình:
[ Tôi cạn lời luôn rồi .]
[Đến nước này rồi , thấy đôi trẻ hạnh phúc thì nên nói gì đây?]
[Chúc hai người mãi mãi hạnh phúc!]
Chaporia
Bình Luận (0)