Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nói được một nửa, hắn bỗng khựng lại :

“Chị khóc sao ?”

Quả thật tôi đã khóc .

Ngay từ khoảnh khắc Tạ Ninh Yến cởi áo, nước mắt tôi đã không ngừng rơi xuống.

Trên người hắn có rất nhiều vết sẹo.

Chằng chịt đan xen, dữ tợn đến mức khiến người ta nhìn mà kinh hãi.

Thế nhưng trước khi tôi rời đi , trên cơ thể ấy vốn chẳng có lấy một vết nào.

Tạ Ninh Yến nhìn theo ánh mắt tôi , ánh nhìn dần trở nên trầm xuống:

“Chị à , chị ghét bỏ em rồi sao ?”

“Cũng phải thôi. Bây giờ em đã trải qua quá nhiều chuyện dơ bẩn, cơ thể cũng không còn đẹp nữa, chẳng còn sạch sẽ nguyên vẹn như trước . Chị không thích cũng là chuyện bình thường...”

“Không phải .”

Tôi đột ngột ngắt lời hắn , nghẹn ngào nói :

“Chị đang đau lòng cho em mà.”

“Mấy năm nay em đã sống thế nào vậy ? Sao lại có nhiều vết sẹo đến thế?”

“Dài như vậy , sâu như vậy ... Lúc đó em phải đau đến nhường nào chứ?”

“Xin lỗi , Tiểu Yến. Giá như lúc đó chị ở bên cạnh em thì tốt biết mấy. Cho dù không đ.á.n.h lại được những kẻ bắt nạt em, chị cũng có thể đỡ giúp em vài trận đòn mà... Hu hu...”

Quá đau lòng nên lời nói của tôi cũng trở nên lộn xộn, nghe có phần buồn cười .

Nhưng Tạ Ninh Yến không cười .

Đồng t.ử hắn khẽ run lên.

Cuối cùng hắn nhẹ nhàng thở dài, nằm xuống rồi kéo tôi vào lòng.

“Chị à , sao chị lúc nào cũng tốt như vậy ?”

“Đến mức em… Không nỡ xuống tay nữa.”

8

Tôi không nghe rõ Tạ Ninh Yến nói gì, chỉ lo khóc cho thỏa.

Trút hết nỗi nhớ nhung và đau lòng tích tụ suốt những năm qua.

Tạ Ninh Yến nhẹ nhàng vỗ lưng tôi , lặng lẽ ở bên cạnh tôi suốt cả đêm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, mắt tôi đỏ hoe, mà cổ cũng đỏ luôn.

Khoan đã .

Cái thứ hai là sao vậy ?

Nhìn những vết đỏ chi chít trên cổ mình trong gương, tôi chỉ cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Biệt thự của Tạ Ninh Yến nhiều muỗi đến thế sao ?

Đám bình luận lại xuất hiện:

[Nữ phụ hết cứu rồi . Bộ lọc dành cho nam chính của cô ấy còn dày hơn cả app làm đẹp của tôi .]

[Ê, các cậu nói xem, cô ấy tin nam chính đến vậy , nếu một ngày nào đó tới địa bàn của nam chính thì sẽ thế nào?]

[Chắc chắn sẽ vỡ nát niềm tin thôi, ha ha ha. Dù sao nơi đó cũng chẳng khác gì địa ngục trần gian. Chỉ cần nhìn một cái là biết nam chính đáng sợ đến mức nào, muốn tự lừa mình cũng không được .]

Tôi vẫn như thường lệ, trực tiếp bỏ ngoài tai những lời vu khống Tạ Ninh Yến.

Nhưng có một điểm trong đó lại nhắc nhở tôi .

Đúng thật.

Tôi nên đến địa bàn của Tạ Ninh Yến một chuyến.

Ngày nào hắn cũng bị thương, ngày nào cũng đổ m.á.u ở đó, sao tôi có thể yên tâm để hắn đi một mình được ?

Tôi đem ý nghĩ này nói với Tạ Ninh Yến.

Nhưng ngoài dự liệu, người luôn chiều theo tôi vô điều kiện lần này lại cứng người .

Một lúc lâu sau , hắn mới chần chừ nói :

“...

Chị à , chính chị cũng nói nơi đó rất nguy hiểm, sao em có thể để chị đi được ?”

Nhưng lần này tôi lại kiên quyết lắc đầu.

Rùa

“Không được .”

“Chị đã bỏ em lại một lần rồi , lần này có thế nào cũng sẽ không rời xa em nữa.”

“Cho dù bị cô lập, bị đ.á.n.h c.h.ử.i hay gặp phải chuyện nguy hiểm hơn nữa, chị cũng sẽ ở bên cạnh em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-bi-bo-roi-nam-chinh-thuan-tinh-tro-thanh-benh-kieu/chuong-4.html.]

Tạ Ninh Yến sững người .

Giây tiếp theo, hắn đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy tôi .

Sức lực lớn đến mức như muốn hòa tan tôi vào tận xương m.á.u.

Giọng nói hắn run rẩy.

“Thật sao ...”

“Dù xảy ra chuyện gì, chị cũng sẽ không rời bỏ em sao ?”

“Chị thề đi .”

Phản ứng dữ dội của Tạ Ninh Yến khiến tôi ngẩn người , nhưng vẫn theo bản năng dịu giọng dỗ dành:

“...Chị thề.”

Cuối cùng Tạ Ninh Yến đồng ý.

Nhưng trên đường tới địa bàn của hắn , sắc mặt hắn luôn nghiêm trọng, liên tục nhíu mày nhắn tin cho ai đó.

Nhìn đến mức tôi cũng bắt đầu căng thẳng theo.

Rốt cuộc nơi đó đáng sợ đến mức nào vậy ?

Bất kể là đám bình luận hay Tạ Ninh Yến, dường như đều xem nó như mãnh thú hồng thủy.

Vì thế, sau khi tới nơi, tôi vừa lo lắng vừa dè dặt quan sát xung quanh.

Nhưng rất nhanh, sự căng thẳng ấy đã bị nghi hoặc thay thế.

Nơi này tuy được trang trí sang trọng, rộng rãi và đẳng cấp...

Nhưng nhìn thế nào cũng chỉ là một công ty lớn bình thường thôi mà?

Hoàn toàn chẳng có gì khác thường.

Nếu nhất định phải nói thì...

Nhân viên ở đây ai nấy đều cao lớn, cường tráng hơn người bình thường rất nhiều.

Tôi không khỏi liếc nhìn thêm vài lần .

Nhưng ngay giây tiếp theo, Tạ Ninh Yến đã chắn ngang tầm mắt tôi .

Hắn mỉm cười hỏi:

“Chị à , họ đẹp trai lắm sao ?”

Mùi giấm chua nồng nặc.

Tôi vội vàng thu hồi ánh mắt, liên tục lắc đầu.

... Nhưng cuối cùng vẫn không thoát được .

Tạ Ninh Yến kéo tôi vào văn phòng, ép tôi lên bàn rồi hôn đến mức đầu óc quay cuồng. Hắn còn nắm tay tôi đặt lên n.g.ự.c mình , nhất quyết không chịu buông.

Mãi đến khi bị ép phải nói ra câu:

“Anh đẹp trai hơn.”

Hắn mới chịu dừng lại .

Tạ Ninh Yến lưu luyến hôn lên vành tai tôi , khàn giọng nói :

“Chị à , em phải đi làm việc trước .”

“Chị cứ ở đây, đừng chạy lung tung, được không ?”

Tai tôi tê dại đến mức chẳng nghe rõ hắn nói gì.

Nhưng vẫn cuống quýt gật đầu.

Sợ lỡ chọc giận Tạ Ninh Yến, lại bị hắn hôn đến sưng cả môi.

Theo tiếng “cạch” vang lên.

Cánh cửa khép lại .

Trong phòng chỉ còn lại một mình tôi .

Tôi bắt đầu chán chường đi dạo khắp nơi, tò mò ngắm nghía nơi làm việc của Tạ Ninh Yến.

Đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng nức nở rất khẽ.

Tôi sững lại .

Hình như phía bên kia bức tường có tiếng khóc ?

Tôi cẩn thận áp tai lên tường, muốn nghe cho rõ hơn.

Nhưng vừa chạm vào , bức tường đã lõm xuống phía trong, để lộ một cánh cửa bí mật.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...