Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi ngây người .

Đây là...

Một mật thất sao ?

Tôi chỉ từng thấy trong phim ảnh, đây là lần đầu tiên được nhìn thấy ngoài đời.

Vừa kinh ngạc, tôi vừa tiện tay nhập ngày sinh của mình vào ổ khóa điện t.ử.

Ban đầu chỉ là nhập thử cho vui, muốn trải nghiệm cảm giác dùng loại khóa mới lạ này .

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là...

Cánh cửa bí mật thật sự mở ra .

Một lối đi ngầm dẫn xuống phía dưới hiện ra trước mắt.

Khoảnh khắc ấy , trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Trong văn phòng của Tạ Ninh Yến lại giấu một mật thất có mật mã là ngày sinh của tôi .

Vậy những thứ bên trong...

Có liên quan đến tôi không ?

Có phải là bất ngờ hắn chuẩn bị cho tôi không ?

Càng nghĩ tôi càng kích động.

Bất giác bước vào lối đi ngầm, trong lòng tràn ngập mong chờ và vui sướng.

Rùa

Thế nhưng mới đi được vài bước, tôi đã đột nhiên vấp ngã.

“Á... đau quá, cái gì vậy ?”

Tôi cau mày nhìn xuống chân mình .

Giây tiếp theo, tim như ngừng đập.

Thứ làm tôi vấp ngã...

Là một người toàn thân đẫm m.á.u.

Không chỉ mình người đó.

Trên mặt đất và trên tường xung quanh cũng trói đầy người .

Ai nấy đều m.á.u thịt bê bết, thoi thóp hấp hối.

Vừa nhìn thấy tôi , tất cả đồng loạt bật khóc t.h.ả.m thiết.

“Cứu mạng.”

“Xin hãy cứu chúng tôi .”

“Tạ Ninh Yến là đồ điên. Mau cứu chúng tôi với.”

9

Khung cảnh trước mắt chẳng khác nào địa ngục.

Tôi lập tức mềm nhũn chân, ngồi phịch xuống đất, không thể tin nổi những gì mình đang nhìn thấy.

Chỉ có thể lẩm bẩm lặp lại lời họ:

“...Tạ Ninh Yến?”

Cái tên ấy giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi.

Trong mắt những người vốn đã thoi thóp lập tức bùng lên sự căm hận.

Tiếng c.h.ử.i rủa ập tới như sóng dữ.

“Thằng súc sinh Tạ Ninh Yến c.h.ế.t tiệt, chính hắn nhốt chúng tôi ở cái nơi q.u.ỷ q.u.á.i này .”

“Ngày nào hắn cũng dùng cực hình t.r.a t.ấ.n chúng tôi , còn cố tình giữ lại một hơi thở để chúng tôi sống không bằng c.h.ế.t.”

“Hắn căn bản không phải người , mà là một con q.u.ỷ khoác da người .”

“Nhìn mặt tôi đi . Mặt tôi thối rữa rồi .Đau lắm... đau lắm...”

Đầu óc tôi bị cảnh tượng ấy đ.á.n.h cho trống rỗng.

Cơ thể theo bản năng lùi lại mấy bước.

Rồi quay đầu bỏ chạy.

Lúc này , tôi chỉ muốn nhanh ch.óng chạy khỏi mật thất, chạy khỏi công ty, tránh xa nơi đáng sợ này thật xa.

Bỗng nhiên, bước chân tôi khựng lại .

Tôi không dám tin nhìn về phía trước .

Chỉ thấy vị quản gia trong biệt thự của Tạ Ninh Yến đang lạnh lùng ra lệnh:

“Các người nhẹ tay thôi. Tổng giám đốc Tạ đã dặn không được để vị kia nghe thấy.”

Những nhân viên cao lớn kia lập tức gật đầu.

Ngay sau đó, họ dứt khoát đ.á.n.h ngất một người rồi ném thẳng vào hồ cá mập.

Bầy cá mập lao tới.

Mặt nước trong nháy mắt bị nhuộm đỏ bởi m.á.u tươi.

Tôi bịt c.h.ặ.t miệng, suýt chút nữa bật thành tiếng hét.

Thì ra ...

Đây mới là bộ mặt thật của họ.

Thì ra ...

Nơi này chính là hang ổ của giới xã hội đen.

Thì ra ...

Tạ Ninh Yến thật sự đã thay đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-bi-bo-roi-nam-chinh-thuan-tinh-tro-thanh-benh-kieu/chuong-5.html.]

Hắn không còn là chàng thiếu niên dịu dàng năm nào nữa.

Mà đã biến thành một con q.u.ỷ xa lạ và tàn nhẫn.

Tôi xoay người định bỏ chạy.

Nhưng vừa quay đầu lại đã đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c của một người đàn ông.

Là Tạ Ninh Yến.

Không biết từ lúc nào hắn đã đứng phía sau tôi .

Lúc này hắn chỉ lặng lẽ nhìn tôi rồi mỉm cười :

“Chị à , chị đã nhìn thấy gì rồi ?”

Da đầu tôi như muốn nổ tung.

Khác gì giữa ban ngày ban mặt lại gặp ma đâu chứ???

Hoảng loạn đến mức nói năng lắp bắp, tôi vội vàng nói dối:

“Cái... cái gì cơ? Em nói gì vậy ? Chị chẳng thấy gì cả...”

Tạ Ninh Yến không nói gì.

Nhưng đột nhiên lại cúi sát mặt tôi .

Khoảnh khắc ấy , cơ thể tôi phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc.

Theo bản năng lùi liền mấy bước.

Nụ cười trên môi Tạ Ninh Yến nhạt dần.

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt u ám khó đoán.

“Nếu không nhìn thấy gì… Vậy tại sao chị lại tránh em?”

Xong rồi .

Bị lộ rồi .

Tôi cuống cuồng nghĩ cách chữa cháy.

Nhưng Tạ Ninh Yến không cho tôi cơ hội ấy .

Hắn đẩy mạnh tôi vào tường.

Cảm xúc trong mắt cuồn cuộn dâng trào như muốn phát điên.

“Chị lúc nào cũng vậy .”

“Rõ ràng đã hứa vô số lần rằng sẽ không rời xa em.”

“ Nhưng người 5 năm trước không nói một lời rồi bỏ rơi em là chị.”

“Người bây giờ tránh em như tránh rắn rết cũng là chị.”

“Chị mãi mãi... mãi mãi đều đang lừa em.”

Bộ dạng đau đớn ấy khiến tim tôi cũng nhói lên.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng.

Tạ Ninh Yến đã cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn ấy dữ dội và nóng bỏng.

Tựa như cơn bão quét qua, cướp sạch hô hấp của tôi .

Tôi gần như không thở nổi.

Theo bản năng đưa tay đẩy n.g.ự.c hắn ra , muốn kéo giãn khoảng cách.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Hai tay tôi đã bị hắn tách ra rồi cưỡng ép đan c.h.ặ.t mười ngón.

Cùng lúc đó.

Trước mắt tôi dần trắng xóa.

Ý thức nhanh ch.óng trở nên mơ hồ.

Lúc này tôi mới nhớ ra .

Đám bình luận từng nói rằng trên người Tạ Ninh Yến luôn có t.h.u.ố.c mê, phải tránh xa hắn .

Nhưng bây giờ nghĩ tới thì đã muộn rồi .

Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân mềm nhũn ngã vào lòng hắn .

Nhìn khóe môi hắn từ từ cong lên thành một nụ cười b.ệ.n.h h.o.ạ.n:

“Chị à , đây là hình phạt dành cho việc thất hứa.”

“Chị cứ ở lại đây mãi mãi đi .”

10

Khi mở mắt ra lần nữa, trên cổ chân tôi đã có thêm một sợi xích sắt.

Tạ Ninh Yến đang ngồi bên mép giường.

Thấy tôi tỉnh lại , khóe mắt chân mày hắn cong lên, nở nụ cười dịu dàng như gió xuân.

“Chị tỉnh rồi à ? Ngủ lâu như vậy chắc đói rồi nhỉ?”

“Em làm bánh phô mai mật ong mà chị thích nhất đấy. Mất tận ba tiếng đồng hồ. Chị có muốn nếm thử không ?”

Sắc mặt tôi trở nên vô cùng phức tạp.

Nếu tôi nhớ không nhầm...

Trước khi ngất đi , hai người còn cãi nhau rất căng mà.

Thế nhưng bây giờ hắn lại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra ...

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...