Tôi là một nữ phụ độc ác.

 

Theo cốt truyện gốc, đáng lẽ tôi phải b.a.o n.u.ô.i Chu Dư An lúc anh sa cơ lỡ vận, rồi ra sức nh.ụ.c m.ạ anh .

 

Sau đó Chu Dư An sẽ hắc hóa, tự mình gây dựng sự nghiệp rồi quay lại nuốt chửng công ty của tôi , sau đó mới sỉ nhục tôi tới bến.

 

Thế nhưng bây giờ, tôi lại phá sản trước rồi .

 

Cái hệ thống đến muộn này không chịu tin vào sự thật trước mắt.

 

[Còn chưa diễn cốt truyện mà sao cô đã phá sản rồi ?! Thế này thì b.a.o n.u.ô.i Chu Dư An kiểu gì nữa?]

 

Tôi phủi phủi bộ đồng phục shipper màu vàng trên người : " Tôi bây giờ còn phải sống nhờ vào mấy suất cơm gom đơn giá rẻ, mà cậu còn bắt tôi nuôi chim hoàng yến à ?"

 

Đã vậy còn là một con chim hoàng yến dát vàng toàn thân nữa chứ.

 

Chu Dư An, nhân vật quyền thế bậc nhất thành phố A, chỉ tính riêng chuỗi công ty thôi đã hơn một trăm cái, bình thường đi đâu cũng toàn dùng máy bay riêng.

 

Bắt tôi b.a.o n.u.ô.i anh ?

 

Đúng là l.o.ạ.n l.u.â.n thường đạo lý mà.

 

Hệ thống chẳng thèm quan tâm, cứ bắt tôi phải tiếp tục thực hiện cốt truyện.

 

[Đừng lo nhiều thế, hoàn thành cốt truyện là quan trọng nhất, mau gọi điện cho Chu Dư An đi , bảo là cô muốn b.a.o n.u.ô.i anh ta .]

 

Tôi chỉ vào mình đầy vẻ không tin nổi: [ Tôi ? Bao nuôi Chu Dư An? Tôi lấy cái gì mà bao?]

 

Hệ thống hỏi: [Trong túi cô có bao nhiêu tiền?]

 

Tôi đáp: [Một nghìn tệ.]

 

Hệ thống gật đầu: [Đủ rồi , gọi đi .]

 

Tôi kinh ngạc đến mức nói chẳng nên lời: [Một nghìn tệ này của tôi cùng lắm chỉ bằng một bữa trà chiều của người ta , mà mày bắt tôi dùng số tiền này để sỉ nhục anh ấy á?]

 

Hệ thống gật gù: [Dùng tiền sỉ nhục thì sao không được tính là sỉ nhục chứ? Bảo gọi thì cứ gọi đi !]

 

Tôi vẫn muốn cãi lý thêm vài câu.

 

Ai dè cái hệ thống này chẳng phải con người , nó bồi cho tôi ba cú điện giật liên tiếp.

 

Giật đến mức tôi tỉnh cả người , vội vàng móc điện thoại ra gọi cho Chu Dư An.

 

May mà hồi chưa phá sản, chúng tôi có trao đổi số điện thoại.

 

2

 

Tôi và Chu Dư An từng gặp nhau một lần .

 

Đó là trong một bữa tiệc xã giao lúc tôi chưa phá sản.

 

Khi đó, tôi chỉ có hai ấn tượng về anh .

 

Mặt mũi cực kỳ đẹp trai.

 

Và rất có năng lực.

 

Một mình anh đã vực dậy cả một công ty đang trên đà sụp đổ.

 

Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia vang lên một tiếng "alo" hững hờ.

 

Tôi vội vàng lên tiếng.

 

"Alo, xin hỏi có phải anh Chu Dư An không ạ?"

 

Giọng điệu đối phương rất xa cách: "Cô là ai?"

 

Tôi ấp úng, chẳng biết phải mở lời thế nào.

 

Vừa quay đầu lại đã thấy hệ thống đang phát ra những tia điện xẹt xẹt.

 

Tôi dõng dạc tuyên bố: " Tôi muốn b.a.o n.u.ô.i anh ."

 

Đầu dây bên kia im lặng gần nửa phút.

 

Tôi thừa thắng xông lên: " Tôi là Cao Thư Vũ, tôi muốn b.a.o n.u.ô.i anh ."

 

Chu Dư An cười lạnh mấy tiếng, nghe cứ như mấy vị phi tần phát điên trong lãnh cung: "Bao nuôi tôi ? Cô có bao nhiêu tiền?"

 

Tôi nuốt nước bọt, thốt ra hai chữ ngắn gọn: "Hai trăm?"

 

Chu Dư An cười , nụ cười khiến người ta lạnh cả sống lưng: "Cô gan to bằng trời hay sao mà dám nói chuyện với tôi kiểu đó?"

 

Giây tiếp theo, cuộc gọi bị ngắt.

 

Nói thật thì Chu Dư An vẫn còn t.ử tế chán.

 

Nếu là tôi mà bỗng dưng có kẻ đòi b.a.o n.u.ô.i mình ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/dung-com-gia-re-bao-nuoi-ong-trum-quyen-quy/chuong-1.html.]

Thì tôi chắc chắn sẽ lấy cha mẹ làm tâm, họ hàng làm bán kính mà "hỏi thăm" cả tông ty họ hàng nhà kẻ đó một trận rồi .

 

Đằng này người ta dù có giận lắm thì cũng chỉ cúp máy mà thôi.

 

Qua đó có thể thấy, tính tình anh khá là tốt .

 

Tôi bất lực nhún vai với hệ thống: [Cậu thấy rồi đấy, người ta không chịu…]

 

Lời còn chưa dứt.

 

Hệ thống đưa tay ngăn lại : [Đừng hoảng, cứ để tôi lo.]

 

Tôi : "?"

 

3

 

Một phút sau , Chu Dư An gọi lại .

 

Giọng anh nghe vô cùng yếu ớt: "... Tôi có thể để cô b.a.o n.u.ô.i nhưng cô phải hứa với tôi một chuyện, đừng để cái hệ thống của cô giật điện tôi nữa."

 

Đúng là cái hệ thống bất lương.

 

Tôi cười khổ: "Thật ra tôi cũng là nạn nhân thôi."

 

Chu Dư An im lặng, dường như đã chấp nhận số phận.

 

Anh thở dài: "Nói đi , cô muốn b.a.o n.u.ô.i tôi thế nào?"

 

Tôi quay đầu nhìn sang hệ thống.

 

Hệ thống bắt đầu thuyết giáo: [Theo đúng cốt truyện gốc, nữ phụ độc ác là cô - Cao Thư Vũ, vì mê mẩn nhan sắc và gia cảnh nghèo khó của nam chính - Chu Dư An, nên đã vung tay hào phóng, dùng một căn biệt thự nhỏ và số tiền kếch xù để trói c.h.ặ.t anh ta . Còn Chu Dư An tội nghiệp, vì nhà nghèo không có tiền chữa bệnh cho mẹ , đành phải khuất phục trước sự uy h.i.ế.p của cô.]

 

Tôi há hốc mồm kinh ngạc.

 

Chu Dư An im lặng không nói gì.

 

Biệt thự nhỏ á? Bị tịch thu sung công quỹ từ tám đời rồi .

 

Tiền ư? Đến tôi còn chẳng có lấy một xu đây này !

 

Hơn nữa, mẹ người ta đã khỏi bệnh từ ba năm trước rồi !

 

Hệ thống hắng giọng giải thích: [Nhiệm vụ chỉ có hai cái thôi, đưa cho anh ta một căn nhà rồi phát ít tiền là xong.]

 

Nói thì dễ lắm, tôi đào đâu ra nhà bây giờ.

 

Suy nghĩ một lát, tôi dứt khoát gọi điện cho một người .

 

"Alo, dì Chu ạ? Vâng, cháu là Tiểu Cao đây, dạo trước cháu có thuê phòng của dì đấy ạ, bây giờ dì còn phòng trống không ? Hả? Còn một cái nhà tắm cải tạo lại ạ? Cũng được , tối tí cũng không sao , tiền thuê bao nhiêu thế dì, hai trăm rưỡi ạ? Hơi đắt đấy dì ơi..."

 

4

 

Tôi cưỡi chiếc xe điện nhỏ của mình , chở theo Chu Dư An.

 

Thân hình chiếc xe điện vốn nhỏ thon, nay thồ hai người nên đã quá tải từ lâu.

 

Nó chạy cứ lắc la lắc lư, phát ra những tiếng kêu cọc cạch đầy phản kháng.

 

Tôi đèo anh rẽ trái quẹo phải , xuyên qua những con hẻm nhỏ hẹp.

 

Mặt đường gồ ghề nhấp nhô, đã mấy bận Chu Dư An suýt nữa thì bị hất văng xuống.

 

Phải nói là tính tình anh tốt thật, nhẫn nhịn lâu như vậy mà cũng chỉ hỏi đúng một câu.

 

"Sắp đến chưa ?"

 

Cũng may, không xa lắm, đi xe điện nửa tiếng là tới.

 

Thế nhưng khi vừa tới nơi, sắc mặt Chu Dư An sa sầm xuống thấy rõ.

 

Đấy xem, đến rồi anh lại chẳng vui.

 

Căn phòng rất nhỏ, chỉ có một cái giường và một cái ghế.

 

Hết rồi , vì không còn chỗ để kê thêm cái gì nữa.

 

Tôi bắt đầu đọc lời thoại theo gợi ý của hệ thống: "Từ bây giờ, viện phí của mẹ anh cứ để tôi lo. Anh cũng không cần ở ký túc xá công ty nữa, cứ ở trong căn... biệt thự nhỏ mà tôi tặng anh đi . Đừng cảm thấy bản thân không xứng đáng, hãy nghĩ xem anh có thể mang lại gì cho tôi , tôi không bao giờ làm ăn thua lỗ đâu ."

 

Chu Dư An vẫn im lặng.

 

Trên mặt là biểu cảm chẳng còn thiết sống trên đời.

 

Cảm giác như cả thế giới quan lẫn ngũ quan của anh đều đang bị đả kích dữ dội.

 

Mà lời thoại của tôi vẫn còn đang phát huy công lực: "Anh chưa bao giờ thấy cái ghế sofa cao cấp thế này đúng không , lại ngồi thử đi , cảm nhận xem người giàu hưởng thụ cuộc sống như thế nào."

 

Vừa nói xong câu này , chính tôi cũng đờ người ra .

 

Sofa? Sofa ở đâu ra ?

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...