Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chẳng phải chỉ có mỗi cái ghế tựa thôi sao .

 

Hệ thống: [... Ghế tựa cũng được .]

 

Chu Dư An sải đôi chân dài tiến về phía cái ghế, dưới cái nhìn chằm chằm của hai chúng tôi , anh lẳng lặng ngồi xuống.

 

Anh rũ mắt xuống, chỉ hận không thể chôn mình xuống sàn nhà.

 

Thế nhưng giây tiếp theo, chiếc ghế cũ kỹ như sắp xuống lỗ phát ra một tiếng rắc cuối cùng.

 

Rầm, chân ghế gãy rồi .

 

Chu Dư An lồm cồm bò dậy từ dưới đất.

 

Trông anh như sắp khóc đến nơi.

 

Tôi ngoảnh mặt đi , không nỡ nhìn thẳng.

 

Tội nghiệp đứa nhỏ, hôm nào tôi sẽ mời anh ăn cơm gom đơn giá rẻ để bù đắp lại vậy .

 

5

 

Đến tối, tôi vừa kết thúc một ngày lao động hăng say, tắm rửa sạch sẽ xong thì nằm bò ra giường nghỉ ngơi.

 

Hệ thống lên tiếng: [Cô nên đưa tiền đi .]

 

Một câu nói khiến tôi tỉnh hẳn cả người .

 

Tôi trợn tròn mắt: [Đưa tiền gì, đưa tiền cho ai?]

 

Hệ thống kiểu chỉ hận rèn sắt không thành thép: [Ban ngày tôi chẳng bảo rồi sao ? Có hai nhiệm vụ, đưa nhà xong thì phải đưa thêm tiền nữa!]

 

Tôi c.ắ.n ngón tay: [Cứ nhất thiết phải đưa sao ? Bản thân tôi cũng đang túng quẫn lắm đây, ban ngày cậu không nhắc tôi , giờ người ta đi rồi .]

 

Hệ thống: [Cô đưa bao nhiêu cũng được , mà giờ chuyển khoản tiện thế này , công nghệ phục vụ đời sống mà.]

 

Tôi gật đầu, mở khung chat với Chu Dư An ra .

 

Đưa bao nhiêu thì hợp lý nhỉ? Hay là chọn một con số lãng mạn chút, dù sao Chu Dư An giờ cũng là chim hoàng yến của tôi , phải có chút cảm giác hình thức chứ.

 

Suy đi tính lại , khóe miệng tôi khẽ nhếch lên thành một nụ cười .

 

Tôi bấm vào phần bao lì xì, nhập vài con số rồi nhấn gửi.

 

Hệ thống chứng kiến toàn bộ quá trình, không thể tin nổi mà thốt lên: [2,1314 tệ????]

 

Gương mặt tôi tràn đầy nụ cười mãn nguyện: "Thế nào? Có phải rất lãng mạn không ? 2,1314, có nghĩa là yêu anh trọn đời trọn kiếp."

 

Hệ thống im lặng, chắc là bị đứng máy rồi .

 

Bao lì xì gửi đi không lâu thì Chu Dư An đã trả lời.

 

Anh không nhận lì xì mà hỏi: [Đây cũng là nhiệm vụ của hệ thống à ?]

 

Tôi gõ chữ trả lời: [ Đúng vậy , nhận đi , ngày mai không biết còn nhiệm vụ hiểm độc nào đang chờ chúng ta nữa đâu .]

 

Phía bên kia hiện trạng thái đang nhập văn bản suốt nửa phút.

 

Chu Dư An trả lời: [Cô đưa bao nhiêu tiền, tôi trả lại cô gấp đôi.]

 

Tôi thực sự bị chấn động rồi , thảo nào người ta lại là người giàu nhất thành phố, đúng là có đẳng cấp!

 

Tôi cảm động đến rơi nước mắt, nhanh tay thu hồi ngay cái bao lì xì kia lại .

 

Chu Dư An: [???]

 

Tôi nhập lại con số , chuyển hẳn 1314 tệ.

 

Chu Dư An cũng không hề dây dưa, nhận tiền xong liền chuyển lại ngay cho tôi ba nghìn tệ.

 

Tôi sướng rơn, cảm giác như mình vừa phát hiện ra một cơ hội kinh doanh mới.

 

Thế nhưng tiền còn chưa kịp ấm túi thì hệ thống đã xuất hiện.

 

Nó bảo: [Làm gì có chuyện chim hoàng yến lại cho tiền kim chủ, trả lại ngay.]

 

Tôi ôm khư khư cái điện thoại, cố sống cố c.h.ế.t tranh luận: "Thế chim hoàng yến còn phải làm ấm giường cho kim chủ nữa kìa, anh ấy có làm cho tôi đâu ?! Ai bảo cứ phải là kim chủ tiêu tiền, cậu đây là đang bị định kiến về kim chủ và chim hoàng yến rồi !"

 

Hệ thống im lặng, im lặng suốt cả một phút đồng hồ.

 

Lâu đến mức tôi suýt nữa thì đầu hàng, định bụng sẽ trả lại tiền vì sợ cái hệ thống ch.ó má này lại giật điện mình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/dung-com-gia-re-bao-nuoi-ong-trum-quyen-quy/chuong-2.html.]

 

Ai ngờ hệ thống lại trầm ngâm lên tiếng: [Nghe cũng có vẻ có lý...]

 

Ơ? Có vẻ là thương lượng được đây.

 

Nhưng nó nhanh ch.óng phản ứng lại ngay: [Không đúng, cô đây là ngụy biện, chỉ lần này thôi nhé, không có lần sau đâu đấy.]

 

Tôi vội vàng vâng dạ , kiếm được đồng nào hay đồng nấy, sau này còn nhiều việc phải chi tiêu mà.

 

6

 

Ngày hôm sau , tôi vừa giao xong một đơn hàng bằng xe điện.

 

Ngoảnh đầu lại thì thấy Chu Dư An đang đứng bên lề đường giằng co với một cô gái.

 

Chính xác mà nói thì là cô gái kia cứ liên tục lôi kéo anh , còn Chu Dư An thì lần nào cũng né ra .

 

Đánh hơi thấy có biến lớn, tôi lén lút tiến lại gần, tìm một vị trí an toàn rồi bắt đầu hóng hớt.

 

Cô gái đó tôi có biết , hình như là đại tiểu thư nhà họ Thẩm mới đi du học về - Thẩm Du Nhiên. Cậy thế hai nhà là chỗ thế giao nên cô ta cứ bám riết lấy Chu Dư An suốt.

 

Thẩm Du Nhiên trông như sắp khóc đến nơi: "Chu Dư An, em đã làm đến nước này rồi , anh đến cả một bữa cơm cũng không muốn ăn cùng em sao ?"

 

Chu Dư An trông rất xa cách, giọng nói cũng lạnh nhạt: "Xin lỗi Thẩm tiểu thư, hôm nay tôi có hẹn rồi ."

 

Thẩm Du Nhiên lên giọng: "Anh lừa người , em đã điều tra kỹ rồi , hôm nay làm gì có ai hẹn anh ..."

 

Tôi đang xem đến đoạn gay cấn thì hệ thống lại lên tiếng.

 

[Đi mau, đến lúc cô trổ tài rồi đấy. Hãy cướp Chu Dư An từ tay Thẩm Du Nhiên về, khẳng định chủ quyền cho tôi !]

 

Tôi nhìn chiếc Lamborghini của Thẩm Du Nhiên và chiếc Maybach của Chu Dư An, rồi lại liếc nhìn chiếc xe điện cũ rích đời thứ n của mình .

 

Tôi đặt ra một câu hỏi chất vấn tâm hồn: [ Tôi á?]

 

Hệ thống: [Đi ngay cho tôi !!!]

 

Tôi cam chịu khởi động chiếc xe điện, lề mề lái về phía hai người họ.

 

Hệ thống hận sắt không thành thép: [Khí thế của cô đâu rồi ! Phóng nhanh lên cho tôi !]

 

Tôi vặn ga một cái, chiếc xe v.út đi như tên b.ắ.n.

 

Chỉ vài giây sau đã lao đến trước mặt hai người .

 

Tôi bóp phanh cái rụp, một tiếng rít ch.ói tai vang dội cả bầu trời.

 

Tiếng động ấy trực tiếp làm hai người đang tranh cãi phải câm nín.

 

Cả hai không hẹn mà cùng đưa tay bịt tai lại .

 

Chắc đây là lần đầu tiên họ gặp phải chiếc xe điện nào có tiếng phanh thê lương đến thế.

 

Chiếc xe này tôi mua ở tiệm đồ cũ từ hai năm trước , giá chỉ tầm ba trăm tệ.

 

Trong hai năm qua, nó đã thay lốp hai lần , thay bình điện một lần , sửa phanh một lần , lại còn mất thêm hai cái sạc nữa.

 

Tóm lại là, số phận của chiếc xe điện này cũng lận đận lắm.

 

Tôi chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chu Dư An, lên xe đi , tôi đưa anh đi hóng gió."

 

Thẩm Du Nhiên nhíu mày: "Dư An, vị này là...?"

 

Hệ thống hối thúc: [Đọc lời thoại đi ! Làm nóng bầu không khí lên!]

 

Tôi nghiến răng, bắt đầu nhập vai, nhướn mày cười khẩy một cách chuyên nghiệp: "Chu Dư An, anh đã là người của tôi rồi mà còn dây dưa lôi kéo với người đàn bà khác à ? Xem ra anh vẫn chưa phân biệt được ai mới là chủ đâu nhỉ."

 

Hệ thống hét lên đầy phấn khích: [Hay lắm! Cố gắng phát huy!]

 

Thẩm Du Nhiên cau mày: "Không phải , cô là ai vậy ..."

 

Tôi ngắt lời cô ta , nhìn Chu Dư An bằng ánh mắt lười biếng: "Anh nói cho cô ta biết đi , tôi là ai."

 

Chu Dư An nhắm nghiền mắt, vẫn là vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc nhân gian ấy .

 

Thẩm Du Nhiên không thể tin nổi: "Chẳng lẽ cô ta là... của anh ?"

 

Tôi tự tin tiếp lời: "Kim chủ."

 

Thẩm Du Nhiên há hốc mồm, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Chu Dư An.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...