Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô ta hết nhìn bộ vest may riêng đắt đỏ trên người Chu Dư An, lại nhìn sang bộ đồng phục shipper của hãng “No Căng Bụng” trên người tôi .
Cô ta sửng sốt: "Cô đang đùa tôi đấy à ?"
Tôi chẳng thèm để ý đến cô ta , vỗ vỗ vào yên sau : "Lên xe ngay. Nhớ kỹ, từ giờ trở đi , anh chỉ được phép ngồi xe của tôi thôi."
Vẻ mặt Chu Dư An viết đầy hai chữ 'từ chối' nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Anh bước đôi chân dài qua, ngồi ngay ngắn lên yên sau xe điện của tôi .
Chiếc xe điện nhỏ bé không chịu nổi sức nặng, phát ra một tiếng 'két' t.h.ả.m khóc .
Thẩm Du Nhiên đứng bên cạnh lắp bắp: "Dư... Dư An, có phải anh bị bắt cóc rồi không ..."
Chu Dư An thở dài: "Thẩm tiểu thư, như cô thấy đấy, bây giờ tôi là chim hoàng yến của cô Cao đây, phiền cô sau này đừng làm phiền tôi nữa."
Thẩm Du Nhiên trợn tròn mắt, không thốt nên lời.
Trong khi đó, lời thoại của tôi vẫn tiếp tục phát huy công lực: "Đi cái loại xe đẳng cấp gì mà cũng đòi tranh người với tôi ."
Dứt lời, tôi vặn ga, chiếc xe lảo đảo lao về phía trước .
Chu Dư An, Thẩm Du Nhiên: "..."
Tôi gào thét trong lòng: [Hệ thống, mi có thể xem xét tình hình thực tế được không , cái lời thoại này nó có hợp cảnh không hả???!!!!]
7
Chẳng biết có phải dạo này Chu Dư An ăn nhiều nên béo ra không .
Chiếc xe điện này đạp lên cứ thấy nặng nề sao đó, lái đi cứ lắc lư trái phải .
Tôi cầm tay lái mà muốn run cả tay.
Tôi vừa ngoái đầu lại hỏi anh : "Dạo này anh béo lên à ?"
Trong lúc đang lạng lách đ.á.n.h võng, chiếc xe rốt cuộc không gánh nổi trọng trách mà đ.â.m sầm vào dải phân cách xanh bên đường.
Tôi thì vẫn ổn , chỉ bị xe kéo ngã lăn ra đất.
Nhưng Chu Dư An thì không được may mắn cho lắm, anh bị văng ra ngoài khi chưa kịp phòng bị , rồi theo quán tính mà lao thẳng vào bụi cây ven đường.
Tôi nhìn theo bóng dáng anh khuất dần, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đi đâu đấy? Có về ăn cơm không ?"
Đợi đến khi tôi dựng được xe lên, Chu Dư An cũng từ trong bụi cây bò ra , trên người dính đầy lá xanh.
Lần này anh thật sự nổi giận: "Chẳng phải hôm qua tôi mới đưa tiền cho cô sao ? Cô không thể đổi cái xe điện nát này đi được à ?"
Tôi hơi đắn đo, dù sao đây cũng là người bạn chiến đấu đồng hành cùng tôi suốt hai năm, bảo đổi là đổi ngay thì tôi cũng thấy hơi tiếc.
Chu Dư An hết cách, đành cam chịu ngồi lại lên yên sau .
Có điều lần này anh đã khôn ra , bám c.h.ặ.t lấy đuôi xe, chỉ sợ mình lại bị văng ra ngoài lần nữa.
Tôi chở Chu Dư An đi hóng gió trên đường.
Sẵn tiện hỏi hệ thống: [Vậy giờ chúng ta còn nhiệm vụ gì không ?]
Hệ thống trả lời: [Tất nhiên là có rồi , cô là kim chủ thì phải mua quần áo và mời chim hoàng yến của mình đi ăn chứ.]
Mua quần áo? Mời ăn cơm?
Cái bụng tôi rất biết chọn thời điểm mà réo lên một hồi, đúng là thấy hơi đói thật rồi .
Tôi trưng cầu ý kiến của Chu Dư An: "Hay là tôi đưa anh đi ăn trước nhé, mua quần áo để hôm khác được không ?"
Chu Dư An buồn bực đáp: " Tôi có quyền lựa chọn sao ?"
Hệ thống cũng nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở: [Cô là kim chủ mà! Phải bá đạo lên chút đi ! Cô hỏi ý kiến anh ta làm cái gì?!!]
Tôi quyết định đưa Chu Dư An đi ăn món miến hàu mà mình thích nhất.
Trên đường đi , tôi thao thao bất tuyệt quảng cáo: " Tôi nói cho anh biết , quán miến hàu này ngon cực kỳ, khách đông nườm nượp luôn. Một ngày tôi giao đơn ở đây phải đến ba bốn lần , tôi vào tận bếp xem rồi , sạch sẽ vệ sinh lắm, anh cứ yên tâm mà ăn..."
Chu Dư An vốn đang ủ rũ rốt cuộc cũng có chút sắc diện.
Anh khẽ cười : "Sao cô chắc chắn vậy ?"
Tôi
vỗ n.
g.ự.c tự tin: "Lừa
anh
tôi
làm
con cún."
8
Hai giờ chiều, đúng lúc lượng khách không quá đông.
Tôi đỗ xe xong, gọi giật Chu Dư An đang định bước vào quán.
"Đừng vào vội, đợi tôi so sánh giá mấy bên đã ."
Chu Dư An ngơ ngác: "So sánh giá?"
Tôi gật đầu, ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt trên màn hình điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dung-com-gia-re-bao-nuoi-ong-trum-quyen-quy/chuong-3.html.]
"Quán này có combo trên cả TikTok, Meituan lẫn Kuaishou, thậm chí trên Xianyu tôi cũng thấy có voucher. Tôi phải đối chiếu xem bên nào rẻ nhất mới chọn!"
Chu Dư An: "..."
Sau hai phút chọn lựa kỹ càng, tôi đã đặt đơn xong.
Tôi tự tin nhếch môi, sải bước đi trước : "Đi thôi, đưa anh đi ăn ngon."
Bát miến hàu được bưng lên bàn, tôi lúc này đã đói đến mức bụng dán vào lưng.
Cầm đũa lên là tôi đ.á.n.h chén luôn.
Chu Dư An lúc đầu còn hơi do dự nhưng thấy tôi ăn ngon lành quá nên cũng bán tín bán nghi gắp một miếng cho vào miệng.
Kết quả là mắt anh sáng rực lên.
Tôi ghé sát lại , cười hì hì: " Tôi không lừa anh chứ, ngon tuyệt cú mèo luôn."
Chu Dư An mỉm cười , bắt đầu thư thả thưởng thức món ăn.
Đang ăn, bỗng nhiên anh lên tiếng.
"Cao Thư Vũ, tôi nhớ ra cô rồi ."
Tôi ngẩng đầu, thắc mắc hỏi: "Hả? Tôi nổi tiếng đến thế sao ?"
Chu Dư An gật đầu, khẽ nhếch môi: "Từng gặp trong một bữa tiệc xã giao trước đây, hơn nữa..."
Anh khựng lại một chút, đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi : "Còn từng có hôn ước nữa."
Tôi suýt chút nữa thì sặc: "Cái gì?!"
Chu Dư An rũ mắt xuống: " Tôi đã từ chối rồi ."
Tôi còn định hỏi thêm gì đó nhưng Chu Dư An đã thản nhiên chuyển chủ đề.
" Tôi lấy một chai nước uống được không ?"
Tôi gật đầu: "Lấy đi lấy đi , tôi mời, sẵn tiện lấy giúp tôi một chai luôn."
Chu Dư An mở tủ lạnh, bàn tay tội lỗi hướng về phía trà sữa Assam.
Nhìn kỹ lại , má ơi, sáu tệ một chai.
Tôi ho khan mấy tiếng liên tục, Chu Dư An nhìn sang.
Tôi xua tay: "Đổi chai khác, đổi chai khác đi ."
Tay Chu Dư An lại vươn về phía nước tăng lực Đông Bằng.
Tôi : "Đổi chai khác, đổi chai khác."
Tay Chu Dư An lại hướng tới Mạch Động, Tiêm Khiếu, sữa AD Canxi...
Tôi : "Đổi chai khác, đổi chai khác..."
Cuối cùng dừng lại ở chai Hồng trà băng.
Anh nhìn tôi .
Tôi cười hớn hở, giơ ngón tay cái lên: "Được được , lấy hai chai đi ."
Chu Dư An: "..."
9
Sau khi tạm biệt Chu Dư An, tôi trở về căn phòng trọ nhỏ của mình .
Nằm dài trên giường bắt đầu mua sắm online.
Hết cách rồi , nhiệm vụ đang mang trên mình , tôi phải mua quần áo cho Chu Dư An.
Lựa chọn hàng đầu dĩ nhiên là Pinduoduo rồi .
Tôi dùng mấy năm rồi , cực kỳ rẻ mà chất lượng cũng ổn !
Tôi hỏi xin số đo của Chu Dư An, rồi đặt mua sạch sành sanh từ đồ mặc ngoài đến đồ lót cho anh .
Chưa đầy ba ngày sau , hàng đã về đủ.
Tôi thu dọn đống bưu kiện, phi thẳng tới tòa nhà văn phòng của Chu Dư An, gõ cửa phòng nghỉ.
Cửa mở, Chu Dư An có vẻ hơi ngạc nhiên: "Sao cô lại đến đây?"
Tôi đẩy anh vào trong, tiện tay đóng cửa lại .
Sau đó thốt ra câu thoại bá đạo ngầu lòi: "Sau này , từ trên xuống dưới , từ trong ra ngoài, thậm chí là quần lót của anh , đều phải mặc đồ tôi mua."
Chu Dư An đen mặt, khóe môi giật giật: "Cái này ... lại là nhiệm vụ của hệ thống à ?"
Tôi nhếch môi, kéo kéo bộ vest trên người anh : "Loại quần áo rẻ tiền này sau này đừng mặc nữa, tôi dắt anh ra ngoài mất mặt lắm."
Chaporia
Bình Luận (0)