Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chu Dư An: "Đây là vest may đo riêng, một bộ hai mươi tám nghìn tệ đấy."
Tôi lặng lẽ thu tay lại , đưa đống bưu kiện cho anh .
"Thay đi , để tôi cho anh thấy thế nào mới là hàng cao cấp."
Chu Dư An: "..."
Gói hàng đầu tiên được mở ra , bên trong là một chiếc áo len màu trắng sữa.
Chu Dư An rút áo ra , tiếng tĩnh điện nổ lách tách vang lên, đó chính là giai điệu tuyệt diệu của sợi polyester.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi : "Không thể mua cái nào chất lượng tốt hơn chút sao ?"
Tôi sờ sờ mũi: "... Giờ kinh tế đang đi xuống, anh chịu khó dùng tạm đi ."
Chu Dư An im lặng, xoay người đi vào phòng trong.
Lúc trở ra , chiếc áo len đó đã được khoác lên người anh .
Tôi trố mắt nhìn , quả nhiên khuôn mặt mới là món phụ kiện thời trang quan trọng nhất.
Chiếc áo len 49 tệ 9 miễn phí vận chuyển này mà lại được anh mặc ra khí chất như đang chụp ảnh tạp chí thời trang vậy .
Chiếc áo len màu trắng sữa bao bọc lấy bờ vai tuy không quá vạm vỡ nhưng đường nét rõ ràng của anh , ôm sát vòng eo gầy một cách vừa vặn.
Chất liệu mềm mại làm dịu đi nét lạnh lùng nơi chân mày, ngược lại còn tôn lên một vẻ dịu dàng khó tả.
Chu Dư An thấy tôi ngây người tại chỗ, hơi ngượng ngùng lên tiếng: "Trông cũng ổn chứ?"
Tôi vội vàng gật đầu: "Tuyệt lắm luôn! Bình thường thấy anh toàn mặc đồ vest với sơ mi, nghiêm túc quá mức rồi . Mấy kiểu áo len lười biếng này hợp với anh hơn đấy, mặc vào trông đẹp trai hẳn!"
Chu Dư An khẽ ho một tiếng: "Vậy để tôi thay thêm mấy cái khác."
Đợi anh thay xong đi ra , đúng là hoàn toàn lột xác.
Từ một ông chủ lớn cứng nhắc biến thành một nam sinh đại học thanh thuần.
Tôi nhìn mà khoái chí vô cùng, giây tiếp theo liền bị mấy mẩu giấy dưới đất thu hút sự chú ý.
Tôi nhặt từng tờ lên, mắt sáng rực, hóa ra là phiếu đ.á.n.h giá tốt hoàn tiền!
Trên đó viết chỉ cần gửi ba tấm ảnh kèm theo 15 chữ đ.á.n.h giá tốt là có thể được hoàn lại hai tệ.
Cả bốn gói hàng đều có mẩu giấy nhỏ, hai tờ hai tệ, hai tờ ba tệ.
Tôi bấm ngón tay tính toán, vậy là có thể tiết kiệm được thêm mười tệ nữa.
Thế là tôi vẫy tay gọi Chu Dư An lại : "Đến đây, tôi chụp cho anh mấy kiểu ảnh."
Chu Dư An thắc mắc: "Sao tự nhiên lại chụp ảnh tôi ?"
Tôi : "Dĩ nhiên là để kiếm tiền rồi !"
Vẻ nghi hoặc trên mặt Chu Dư An càng đậm hơn, thậm chí còn có chút tức giận.
"Kiếm tiền?! Cô lấy ảnh của tôi đi kiếm tiền?!"
Tôi bị tông giọng nghiêm nghị của anh làm cho khiếp vía, tủi thân vân vê đầu ngón tay.
"Xin lỗi nha, anh không muốn chụp thì thôi vậy . Chủ yếu là tôi nghĩ muốn kiếm thêm chút tiền trang trải sinh hoạt ấy mà..."
Chu Dư An thở dài: "Đừng có bán ảnh của tôi lên mấy cái nền tảng trái phép là được , còn lại tùy cô."
Tôi gật đầu lia lịa: "Yên tâm yên tâm, nền tảng chính quy đàng hoàng!"
Phải công nhận một điều, khuôn mặt và vóc dáng của Chu Dư An đúng là cực phẩm, đã thế khả năng biểu cảm trước ống kính còn rất đỉnh.
Tôi không kiềm chế được , chụp cho anh gần hai mươi tấm.
Tôi vội vàng xua tay: "Thôi thôi dừng lại , nhiều quá cũng không dùng hết, thế này là đủ rồi ."
Chu Dư An cũng là lần đầu tiên nghe thấy có người bảo ảnh của mình là dùng không hết.
Tôi vừa lật xem ảnh vừa trầm trồ: "Trời ạ, anh lên hình đẹp thật đấy, khả năng diễn xuất trước ống kính sao mà đỉnh thế này ."
Chu Dư An khẽ cười một tiếng: "Trước đây tôi từng làm người mẫu."
Tôi
ngạc nhiên
nhìn
anh
một cái.
Chưa kịp nói gì thêm thì điện thoại đã thông báo nhận được mấy khoản tiền.
Tôi sướng rơn: "Tuyệt quá, tiền về tài khoản rồi !"
Chu Dư An ghé sát lại , giọng nói rất dịu dàng: "Nhanh vậy sao ? Là tạp chí nào thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dung-com-gia-re-bao-nuoi-ong-trum-quyen-quy/chuong-4.html.]
Tôi hớn hở đáp: "Tiền hoàn đ.á.n.h giá tốt của Pinduoduo đấy!"
Chu Dư An: "..."
10
Chu Dư An có vẻ đang giận dỗi rồi .
Kể từ ngày rời khỏi công ty của hắn , hắn chẳng thèm nhắn cho tôi lấy một cái tin nào nữa.
Tuy bình thường chúng tôi cũng chẳng nhắn tin nhiều nhưng ít ra cũng phải chào hỏi xã giao lấy lệ đôi câu chứ.
Dù không rõ tại sao hắn lại giận nhưng với tư cách là một kim chủ, tôi quyết định sẽ dỗ dành hắn một chút.
Thế là tôi cầm điện thoại lên, mở ứng dụng gom đơn giá rẻ Pinhuofan.
Nhưng rồi tôi lập tức úp sầm điện thoại xuống.
Không được ! Bản thân mình ăn sao cũng được , chứ đi tạ lỗi người ta mà lại đặt cái loại gom đơn giá rẻ này thì coi sao được !
Lần này mình phải hào phóng một phen, gọi cho hắn một bữa đại tiệc thịnh soạn mới được .
Cứ ngỡ hôm nay chắc chắn sẽ phải tốn một khoản kha khá đây.
Ai dè, cái mã giảm giá đặt đồ ăn của tôi bỗng nhiên tăng vọt lên tận mười tám tệ!
Tôi bật dậy như lò xo, nhìn đi nhìn lại cái điện thoại.
Chu Dư An đúng là ngôi sao may mắn của tôi mà!
Nhưng mà vẫn phải hỏi địa chỉ của Chu Dư An, nếu không thì chẳng biết giao đến đâu .
Tôi mở khung chat của hai đứa ra , gửi một dòng tin nhắn qua.
"Gửi địa chỉ đây nào, tôi sẽ cho anh một bất ngờ."
Chờ nửa ngày trời vẫn không thấy hồi âm.
Tôi liếc nhìn điện thoại, sắp 12 giờ trưa rồi , không đặt nhanh là không kịp mất!
Vận dụng bộ não thiên tài một chút... có cách rồi !
Thế là tôi thay đổi giọng điệu, gửi lại một tin khác.
"Gửi địa chỉ cho tôi . Thân là kim chủ, tôi cũng phải cho chim hoàng yến của mình ăn chút gì chứ."
Đợi thêm hai phút nữa, cuối cùng Chu Dư An cũng trả lời.
"... Vừa rồi tôi đang họp."
Phía bên kia lại hiện trạng thái đang nhập tin nhắn.
"... Đây lại là nhiệm vụ của hệ thống à ?"
Hệ thống đứng bên cạnh không tiếng động mà phản bác: [Không phải tôi , tôi không có làm nhé.]
Tôi hớn hở gõ chữ: "Là tự tôi muốn đặt đấy, sao nào? Không được à ? Đến cả chim hoàng yến mà cũng có quyền chất vấn kim chủ sao ?"
Chu Dư An trả lời: "Cô nhập vai sâu thật đấy."
Sau câu đó, hắn im lặng một lúc lâu. Tôi phải chờ mãi thì điện thoại mới phát ra tiếng "tinh" một cái.
Chu Dư An đã gửi địa chỉ qua, ngắn gọn súc tích nhưng cực kỳ rõ ràng.
Tôi thầm cười nhạo hắn , đúng là cái loại miệng thì nói không nhưng lòng lại rất thành thật.
Sang ngày hôm sau , chưa đợi hệ thống phát nhiệm vụ thì rắc rối đã tự tìm đến tận cửa.
Thẩm Du Nhiên hẹn gặp tôi ở quán cà phê.
Chuyến này đi chắc chắn là lành ít dữ nhiều rồi . Dù sao nhà họ Thẩm cũng là hào môn thế gia, vị đại tiểu thư này lại còn nổi tiếng quái đản, khó chiều, chẳng biết cô ta định định dạy dỗ tôi kiểu gì đây.
Đúng lúc tôi đang định từ chối.
Hệ thống liền ra lệnh: [Hay quá, tôi đang tính xem làm sao để chạy tiếp cốt truyện đây, không ngờ đối tượng lại tự mình dâng tới. Đồng ý đi .]
Chúng tôi hẹn nhau lúc năm giờ chiều.
Tôi đến điểm hẹn từ rất sớm, ngồi lẩm bẩm tập đi tập lại lời thoại của mình .
Vừa tập, tôi vừa lo lắng hỏi lại hệ thống với vẻ mặt thiếu tự tin.
[Này hệ thống, ngươi chắc chắn là tôi phải làm thế thật hả?]
Chaporia
Bình Luận (0)