Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hệ thống gật đầu cái rụp.

 

Tôi : [ Tôi thấy không ổn lắm, cứ có cảm giác như đang tự quăng da mặt mình xuống đất cho người ta giẫm ấy .]

 

Hệ thống: [Không sao đâu , nhục mãi rồi cũng quen thôi.]

 

Nói thật lòng, mấy ngày nay số lần tôi mất mặt chắc cũng đủ để lập thành một đội bóng rồi .

 

Thôi thì thêm một lần nữa cũng có sao đâu !

 

Nghĩ đến đó, tôi tràn đầy tự tin, xoa xoa nắm đ.ấ.m chuẩn bị "lên sàn".

 

Vừa mới lên dây cót tinh thần xong, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Du Nhiên đang sải bước đi tới.

 

Đến rồi , đến rồi ! Đến lúc tôi phô diễn kỹ năng rồi !

 

Cô ta quẳng chiếc túi xách lên bàn, ngồi phịch xuống ghế, khoanh tay trước n.g.ự.c và nhìn tôi bằng ánh mắt hất hàm đầy kiêu ngạo.

 

Thẩm Du Nhiên mỉa mai: " Tôi không biết cô đã dùng thủ đoạn gì để khiến anh Dư An..."

 

Tôi giơ tay ngắt lời cô ta : "Chu Dư An là người của tôi ."

 

Nói xong, tôi chỉ tay về phía cô ta : "Cô, hãy rời xa anh ấy ra , từ giờ về sau không được gặp mặt anh ấy nữa."

 

Thẩm Du Nhiên tức đến bật cười : "Cô nghĩ cô là cái thá gì..."

 

Tôi đập mạnh xấp tiền xuống bàn: "Ở đây có hai trăm tệ, hãy cầm lấy và rời xa Chu Dư An đi !"

 

Thẩm Du Nhiên cười lạnh: "Nực cười , cho dù cô có đưa tôi mười triệu tệ đi chăng nữa..."

 

Đang nói dở, cô ta chợt nhận ra có điều gì đó không đúng: "Khoan đã , hai trăm tệ? Không phải là hai triệu tệ sao ?"

 

Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng: "Nghĩ cái gì thế? Hai trăm tệ là nhiều lắm rồi đấy, đừng có mà tham lam vô độ."

 

Thẩm Du Nhiên chỉ tay vào mặt tôi , tức đến mức sắp bốc hỏa: "Cô... cô... cô..."

 

Tôi lại chặn họng cô ta : "Cô cái gì mà cô, hai trăm tệ có thể mua được bốn trăm cái bánh màn thầu, ba trăm quả trứng gà, một trăm chai nước khoáng đấy, nhiều lắm rồi . Cầm lấy rồi đi ngay trước khi tôi đổi ý."

 

Trông Thẩm Du Nhiên như thể sắp tức đến mức phải đi cấp cứu để thở oxy đến nơi rồi .

 

Tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến cô ta nữa, dù sao nhiệm vụ của tôi cũng đã hoàn thành.

 

Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo ngay trước ánh nhìn hừng hực lửa giận của cô ta .

 

Sau đó xoay người một cách đầy khí chất, lạnh lùng bước đi không thèm ngoảnh đầu lại .

 

Mỗi tội cái quần nó hơi kẹt vào khe m.ô.n.g, tôi phải lén thò tay ra sau móc mấy cái mới thấy thoải mái được .

 

Chương 11

 

Đến tối, Chu Dư An gọi điện thoại cho tôi .

 

Giọng nói của anh nghe trầm ấm, dịu dàng như ngọc: "Nghe nói cô vừa khiến Thẩm tiểu thư tức đến phát điên à ?"

 

Tôi cũng chẳng buồn giấu giếm: " Đúng thế thật... chủ yếu là do nhiệm vụ hệ thống bắt buộc thôi, tôi cũng hết cách. Anh giúp tôi gửi lời xin lỗi cô ta một tiếng."

 

Đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng, tiếng cười ấy khiến lỗ tai tôi cứ ngứa ngáy làm sao : " Tôi cũng đã tạ lỗi rồi nhưng cô ấy cứ khóc lóc om sòm, đòi tôi phải đi ăn tối cùng bằng được ."

 

Càng nghe tôi càng thấy kỳ quặc, thầm nghĩ Chu Dư An kể với mình chuyện này để làm gì?

 

Thế nên tôi thuận miệng đáp: "Anh muốn đi thì cứ đi thôi."

 

Chu Dư An nói : "Dù sao tôi cũng phải xin chỉ thị một chút chứ."

 

Ngay lập tức, tôi nhớ lại " thân phận" hiện tại của hai đứa, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Chu Dư An nghe tôi cười cũng không ngắt lời, trông anh lúc này thực sự giống như một nhân viên đang nghiêm túc chờ sếp ra lệnh.

 

Lát sau , anh khẽ hỏi lại : "Vậy tôi có nên đi không ?"

 

Xét theo lý mà nói , anh đi đâu chẳng liên quan gì đến tôi cả. Nếu không có cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này , có lẽ cả đời này tôi và anh cũng chẳng có lấy một điểm giao nhau .

 

Nhưng nghe anh hỏi như vậy , tôi bỗng thấy lòng mình như bị ai đó khẽ gãi vào , có chút rộn ràng.

 

Thế là tôi nén cười , trả lời: "Không được đi ."

 

Chu Dư An còn định nói thêm gì đó nhưng tôi đã nhanh ch.óng ngắt lời anh .

 

"Giờ anh qua đây với tôi đi , tôi muốn ăn cơm do chính tay anh nấu."

 

Chu Dư An vẫn mỉm cười : "Đây cũng là nhiệm vụ của hệ thống à ?"

 

Giọng tôi cũng mang theo chút ý cười : "Anh đoán xem."

 

Chu Dư An đến rất nhanh, chỉ chưa đầy nửa tiếng sau anh đã có mặt trước cửa.

 

Tôi mời anh vào nhà.

 

Anh tiện tay cởi áo khoác rồi vắt lên giá áo.

 

Xong xuôi, anh dứt khoát xắn tay áo đi thẳng vào bếp.

 

Tôi tựa người vào cửa, lặng lẽ nhìn anh bận rộn.

 

Anh làm việc rất nhanh nhẹn, từ vo gạo đến rửa rau đều đâu ra đấy, lại còn có thể vừa làm vừa dọn dẹp bàn bếp sạch bong kin kít.

 

Tôi càng nhìn càng thấy kinh ngạc.

 

Thế là tôi bèn hỏi: " Tôi cứ tưởng anh là kiểu công t.ử bột mười ngón tay không chạm nước xuân, không ngờ lại thạo việc nhà thế này ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dung-com-gia-re-bao-nuoi-ong-trum-quyen-quy/chuong-5.html.]

Chu Dư An cười cười : "Hồi trước tôi thường xuyên chăm sóc mẹ nên làm quen tay thôi."

 

Anh vừa nói là tôi nhớ ra ngay, nên cũng không hỏi thêm gì nữa.

 

Chưa đầy nửa tiếng, Chu Dư An đã bưng lên hai món mặn và một món canh.

 

Một món thịt một món rau, màu sắc và hương vị đều vô cùng hấp dẫn.

 

Tôi nếm thử một miếng rồi chân thành tán thưởng: "Ngon thật đấy, đúng là trình độ đại sư."

 

Khóe môi Chu Dư An khẽ nhếch lên, anh không nói gì.

 

Ngược lại , hệ thống lại lên tiếng: [Cảm ơn hai vị, nhiệm vụ đã hoàn thành, từ giờ hai người có thể tự do hoạt động.]

 

Tôi ngạc nhiên: [Thế là xong rồi á? Chu Dư An còn chưa hắc hóa mà?]

 

Hệ thống gãi đầu: [ Tôi chỉ phụ trách đoạn cốt truyện phía trước thôi, còn sau này có “nát” hay không thì không liên quan đến tôi , dù sao nhiệm vụ của tôi cũng hoàn thành rồi .]

 

Tôi nhất thời cạn lời, định nói thêm gì đó thì nghe thấy tiếng “đinh” một cái.

 

[Nhiệm vụ đã hoàn thành, chuẩn bị quay về. Vô cùng cảm ơn sự phối hợp của hai vị, chúc hai người thuận buồm xuôi gió!]

 

Sau đó, hệ thống hoàn toàn biến mất.

 

12

 

Không khí bỗng chốc trở nên im lặng.

 

Tôi đờ người ra một lúc lâu mới lắp bắp: "Cái... cái này là đi thật rồi à ??"

 

Tự nhiên mất đi cái hệ thống c.h.ế.t tiệt kia , tôi lại thấy không quen chút nào.

 

Tôi nhìn Chu Dư An đang ngồi đối diện, ngập ngừng lên tiếng: "Chu... Chu tổng..."

 

Nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của tôi , Chu Dư An đang gắp thức ăn bèn ngẩng đầu lên, ném cho tôi một ánh mắt lạnh lẽo.

 

Tôi xoa xoa mũi: "Thời gian qua đã làm phiền anh rồi , có chỗ nào mạo phạm, tôi chân thành xin lỗi anh ."

 

Chu Dư An không nói gì, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t lên người tôi .

 

Anh không lên tiếng, tôi cũng chẳng dám ho he câu nào.

 

Hai đứa cứ thế trố mắt nhìn nhau một hồi lâu.

 

Chu Dư An bỗng cúi đầu cười khẽ, giọng anh thanh lãnh nhưng không kém phần dịu dàng.

 

"Cô vội vã muốn vạch rõ giới hạn với tôi thế sao ?"

 

Tôi ngại ngùng gãi đầu: "Chủ yếu là cái nhà này của tôi nghèo rớt mồng tơi, thật sự nuôi không nổi anh . Anh mà theo tôi thì ngoài chịu khổ ra chẳng được gì đâu ."

 

Chu Dư An nhìn tôi rồi bật cười .

 

Nụ cười ấy làm tôi có chút luống cuống.

 

Anh chống cằm, nhếch môi: "Tại sao không phải là tôi nuôi cô?"

 

Trong lòng tôi thầm nghĩ, cũng không phải là không được .

 

Thế nhưng mẹ tôi từng nói : "Bất cứ ai cũng không đáng tin bằng chính bản thân mình ."

 

Thế nên tôi tuyệt đối không thể vì vinh hoa phú quý nhất thời mà chấp nhận kiếp ăn bám.

 

Nhưng đối diện với gương mặt đẹp như tạc của Chu Dư An, tôi lại chẳng thốt nên lời, chỉ đành lí nhí: "Không được , tôi tự nuôi mình mới thấy yên tâm, không thể để người khác nuôi được ..."

 

Chu Dư An không nói nữa, anh cúi đầu húp một ngụm canh.

 

Tôi cũng cúi đầu, môi vừa chạm vào vành bát thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh .

 

"Nuôi nổi mà."

 

"Hả?"

 

Tôi ngẩng đầu lên, cứ ngỡ mình nghe nhầm nhưng lại tình cờ va vào đôi mắt đào hoa của anh .

 

Trong mắt anh ngập tràn ý cười , giống như đang thương lượng với tôi vậy .

 

" Tôi dễ nuôi lắm, cho ăn qua loa là no rồi ."

 

Tôi cứ ngỡ anh đang đùa mình nên cũng mỉm cười theo chứ không đáp lời.

 

Chu Dư An lại được đà lấn tới, rướn người về phía trước : "Cân nhắc chút đi ?"

 

Anh ghé sát lại gần, gương mặt đẹp như hoa như ngọc ấy khiến tôi nhất thời hoa cả mắt.

 

Tôi mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác.

 

"Vậy thì... tôi đành miễn cưỡng nuôi anh thêm một thời gian nữa vậy ."

 

Chu Dư An có vẻ rất hài lòng, tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên hẳn.

 

Anh gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát tôi : "Mau ăn đi , ăn no rồi mới có sức mà nuôi tôi chứ."

 

Ánh đèn đường bên ngoài tỏa sáng, luồng sáng vàng vọt hắt qua ô cửa sổ nhỏ, rơi đúng trên bả vai anh .

 

Trông anh thanh khiết như ngọc, đẹp tựa tranh vẽ, chẳng khác nào một vị trích tiên giáng trần.

 

Vị đại gia quyền quý bậc nhất thành phố A bị tôi b.a.o n.u.ô.i với giá hai trăm tệ, lúc này đang ngồi trên ghế đẩu, chống cằm chờ tôi ăn xong để đi rửa bát.

 

Đột nhiên tôi thấy cái cốt truyện này cũng không đến nỗi tệ.

 

Cứ thế này mãi cũng tốt .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...