Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Người đi làm bây giờ bận rộn như vậy , bảo chị cậu vì phụ đạo Tiếng Anh mà dọn về nhà ở nghe chừng không thực tế lắm nhỉ?"
Do quá tập trung nên tôi không hề để ý bên cạnh đã có người ngồi từ lúc nào.
Tôn Kiêu Ngọc đang dùng khăn ướt lau bàn học, đồng thời nhìn chằm chằm vào bảng điểm của tôi một cách thẫn thờ.
Chị gái tôi là sinh viên ưu tú chuyên ngành Biên phiên dịch của Học viện Ngoại giao Bắc Kinh, tinh thông Tiếng Anh và nhiều ngoại ngữ khác.
Sau khi tốt nghiệp, chị ấy đi khắp thế giới để làm thông dịch viên cho người nước ngoài.
Bảo chị ấy dọn về nhà để phụ đạo cho cô em gái đang học cấp ba thì đúng là có chút "dùng d.a.o mổ trâu để g.i.ế.c gà".
Nhưng anh trai và chị gái tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng mời gia sư, vậy mà vẫn tự lực cánh sinh thi đỗ vào các trường danh tiếng.
Anh trai tôi lớp 11 đã được tuyển thẳng vào lớp tài năng của Đại học Khoa học và Công nghệ, chị gái vốn được tuyển thẳng vào Thanh Hoa nhưng lại từ bỏ suất đó để tự đi thi vào Học viện Ngoại giao mà mình mơ ước.
Vốn dĩ tôi đã là người có học vấn thấp nhất và thành tích kém nhất trong nhà rồi .
Nếu bây giờ tôi chạy về nhà đòi bố mẹ thuê gia sư, bị hai cái "máy bào điểm" kia biết được , chắc chắn họ sẽ cười nhạo tôi thối mũi.
Trong lúc đang vò đầu bứt tai, Tôn Kiêu Ngọc ngồi bên cạnh đột nhiên ướm lời:
"Hay là, để tớ giúp cậu phụ đạo Tiếng Anh nhé?"
Cùng lúc đó, tôi bàng hoàng nhận ra người đứng đầu môn Tiếng Anh với số điểm tuyệt đối 150...
...chính là Tôn Kiêu Ngọc.
Thành tích các môn khác của cậu ấy đều không tệ, duy chỉ có môn Toán là kém vị trí dẫn đầu hơn mười điểm.
Trong kỳ thi tháng lần thứ nhất, tổng điểm của cậu ấy là 691, tạm xếp hạng tư toàn khối.
Tổng điểm của bốn người dẫn đầu đều trên 690, từ hạng năm trở đi bắt đầu có sự đứt quãng rõ rệt với khoảng cách hơn hai mươi điểm.
Tâm trí tôi khẽ chuyển động, lập tức nảy ra một ý hay .
Tôi không chỉ muốn giành lại vị trí số một toàn khối, mà còn phải cướp luôn cái ghế hạng nhì vĩnh cửu của Cố Tri.
Nếu không được nữa thì tôi sẽ giúp Tôn Kiêu Ngọc vươn lên hạng ba, chen ngang vào giữa Cố Tri và Chu Ấu Mỹ.
Tóm lại , hạng nhất khối phải là của tôi , còn hạng nhì thì họ cũng đừng mong có được một cách dễ dàng!
Tôi và Tôn Kiêu Ngọc cùng nhau lập ra một bản thỏa thuận hợp tác.
Chúng tôi trở thành đôi bạn cùng tiến, cậu ấy giúp tôi nâng cao điểm Tiếng Anh, còn tôi giúp cậu ấy bù đắp lỗ hổng môn Toán.
Chiều tối, chúng tôi cùng nhau đi ăn ở nhà ăn, hẹn sau khi ăn xong sẽ ra sân vận động của trường để học từ vựng.
Kể từ khi nhập học hơn một năm nay, tôi vốn đã quen với việc đi về lẻ bóng, đây là lần đầu tiên có người ngồi ăn cùng.
Chúng tôi vừa mới lấy cơm xong và ngồi xuống.
Chu Ấu Mỹ đột nhiên chạy đến, chẳng nói chẳng rằng đã muốn kéo Tôn Kiêu Ngọc sang bàn của bọn họ.
Cô ta không hề che giấu ác ý đối với tôi , nói với vẻ nghiêm trọng:
"Kiêu Ngọc, sao cậu lại dám làm bạn với hạng người như thế này chứ?"
6
Cô ta kéo Tôn Kiêu Ngọc sang một bên, nói liên hồi một tràng dài, thỉnh thoảng còn liếc xéo tôi mấy cái trắng mắt.
Tôi lười giải thích, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần là mối quan hệ bạn học cùng tiến này sẽ tan thành mây khói.
Dù sao thì chuyện cầm đầu cô lập tôi , cô ta cũng chẳng phải làm lần đầu.
Điều khiến tôi bất ngờ là Tôn Kiêu Ngọc lại quay lại bàn với vẻ mặt thản nhiên và tiếp tục dùng bữa với tôi .
Chu Ấu Mỹ mắng cậu ấy một câu không biết điều, trước khi rời khỏi nhà ăn còn không quên để lại lời đe dọa:
"Lâm Ý, cậu cứ đợi đấy."
"Tớ sẽ dựa vào thực lực của chính mình , lần này vẫn giành được hạng nhất khối cho xem!"
Tôi trầm giọng đáp trả:
"Hừ, tự tin gớm nhỉ."
"Tớ sắp quên mất hồi đó là ai đã khóc lóc cầu xin tớ giúp phụ đạo cho rồi đấy."
Sắc mặt Chu Ấu Mỹ vô cùng khó coi,
vừa
đi
vừa
lầm bầm c.
h.ử.i rủa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/khi-hoa-khoi-truong-den-muon-hoc-ba/chuong-2.html.]
......
Trên bãi cỏ lớn ở giữa đường chạy sân vận động.
Tôi đưa cho Tôn Kiêu Ngọc một chai nước, chân thành khen ngợi phương pháp học Tiếng Anh của cậu ấy .
Trước đây tôi hì hục cả tiếng đồng hồ cũng chỉ nhớ được nhiều nhất là bốn mươi, năm mươi từ mới.
Cho dù có cố nhớ đi chăng nữa thì sang ngày hôm sau không ôn lại cũng sẽ quên mất quá nửa.
Điều đó khiến tôi mỗi lần học từ vựng đều cảm thấy thất vọng tràn trề.
Bây giờ nhờ vào phương pháp của cậu ấy , tôi chỉ mất bốn mươi phút mà đã nhớ được tận một trăm từ.
Cậu ấy bảo tôi rằng, việc học từ vựng vốn dĩ rất dễ quên.
Thế nên tôi không nên ép buộc bản thân phải nhớ kỹ một từ ngay trong một lần duy nhất.
Thay vào đó, tôi nên tin tưởng vào sức mạnh của sự lặp lại , kéo dài khoảng thời gian ra và ôn lại một từ khoảng bảy đến tám lần .
Tiếp theo, cậu ấy chỉ vào bài thi của tôi , phân tích từng câu sai và dạy cho tôi mấy kỹ năng làm bài cực kỳ hữu dụng.
Tôi lập tức được khai sáng, cảm giác như bao nhiêu vấn đề rắc rối trước đây chỉ cần vài câu nói của cậu ấy là đã được giải quyết xong xuôi.
Còn hai mươi phút nữa là đến giờ tự học tối, chúng tôi ngồi lâu đến mức tê cả chân.
Tôi đề nghị đi bộ quanh sân hai vòng rồi mới về lớp, Kiêu Ngọc vui vẻ đồng ý.
Góc phía Tây Bắc của sân vận động nằm sát hiệu sách, bên cạnh hiệu sách có một bãi đất trống với nhiều dãy giá sắt, đó là nơi nhà trường dành riêng cho học sinh nội trú phơi chăn màn.
Khi chúng tôi đi ngang qua những dãy chăn đang phơi, Mã Hiểu Hiểu - một nữ sinh cùng lớp - đang đi thu chăn bỗng nhiên hét lên một tiếng rồi chạy biến đi với hai bàn tay không .
Giây tiếp theo, Chu Ấu Mỹ và Cố Tri đỏ bừng mặt chạy ra từ bên trong.
7
Hai đối thủ cạnh tranh của tôi đang trốn sau đống chăn để hôn nhau thì bị Mã Hiểu Hiểu bắt quả tang ngay tại trận.
Cứ ngỡ Chu Ấu Mỹ định chấn chỉnh thái độ để tập trung học hành, không ngờ tôi vẫn đ.á.n.h giá cô ta quá cao rồi .
Sáng sớm hôm sau , tôi vừa ngủ dậy, vừa ăn sáng vừa vội vã đến trường.
Dọc đường đi , bất cứ học sinh nào mặc đồng phục của Trung học số 1 Hợp Thành cũng đều chạy lại chào hỏi tôi .
Tôi cảm thấy thật khó hiểu, chỉ đành tự nhủ chắc là do hào quang học thần bấy lâu nay im hơi lặng tiếng của mình vừa trỗi dậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không đúng.
Học kỳ trước lần nào tôi cũng đứng nhất khối, mà có thấy họ nhiệt tình với tôi thế này đâu .
Mở điện thoại lên, mấy tấm ảnh chụp màn hình do Tôn Kiêu Ngọc gửi tới hiện ra .
[Có người ác ý dùng ảnh ghép để tung tin đồn trên diễn đàn trường rằng cậu cưỡng hôn Cố Tri, sau khi bị Mã Hiểu Hiểu phát hiện thì bỏ chạy.]
[Thầy chủ nhiệm đang rất giận, bảo tớ nhắn cậu mau đến trường, vào văn phòng gặp thầy ngay.]
Tôi không thể tin nổi mà dụi mắt, cái đầu vốn còn đang mơ màng lập tức tỉnh táo hẳn.
Hèn gì tối qua lúc bị chúng tôi bắt quả tang, Chu Ấu Mỹ và Cố Tri lại chẳng có phản ứng gì, hóa ra là âm thầm mưu tính cả đêm để chơi tôi một vố lớn thế này .
Tấm ảnh đó rõ ràng đã được chỉnh sửa bằng AI, vị trí của tôi và Chu Ấu Mỹ bị tráo đổi cho nhau .
Nhìn thoáng qua, tôi bỗng chốc trở thành kẻ cuồng yêu với gương mặt đầy vẻ chột dạ , còn Chu Ấu Mỹ lại biến thành người qua đường vô can.
Cố Tri cũng được tẩy trắng sạch sẽ, vì là " tôi " chủ động cưỡng hôn hắn .
Ôi chu choa, hắn trông vô tội khiếp cơ.
Lúc tôi hớt hải chạy đến văn phòng thầy chủ nhiệm, vừa hay Tôn Kiêu Ngọc cũng từ trong đẩy cửa bước ra .
Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt cậu ấy :
“Không biết họ đã cho Mã Hiểu Hiểu lợi lộc gì mà giờ cậu ta khăng khăng khẳng định chính cậu đã cưỡng hôn Cố Tri.”
“Cố Tri thì cứ ở trong đó giả vờ khóc lóc, còn nói muốn kiện cậu tội quấy rối hắn nữa.”
“Tớ đã giải thích tình hình thực tế tối qua với thầy rồi , nhưng vì không có bằng chứng nên thầy không tin lắm.”
“Tớ về lớp trước đây, chúc cậu may mắn nha.”
Chaporia
Bình Luận (0)