Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi thấp thỏm bước vào văn phòng.
Sau khi hứng chịu một trận mắng mỏ xối xả từ thầy chủ nhiệm, cuối cùng thầy cũng chịu nghe tôi giải thích.
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Thầy ơi, thực ra người cưỡng hôn Cố Tri tối qua không phải em, mà chính là Mã Hiểu Hiểu!”
“Em có ảnh làm chứng đây, cô ta đang vừa ăn cướp vừa la làng đấy ạ!”
Tôi dùng chiêu gậy ông đập lưng ông, đưa tấm ảnh đã được cắt ghép hoàn hảo cho thầy xem.
Mã Hiểu Hiểu kích động đẩy tôi một cái, lớn tiếng quát:
“Cậu nói bậy! Tối qua tớ chỉ đi thu quần áo thôi, người cưỡng hôn Cố Tri rõ ràng là cậu !”
Tôi thong thả tiếp tục phản đòn:
“Thầy xem, em không chỉ có ảnh làm vật chứng mà còn có bạn Tôn Kiêu Ngọc làm nhân chứng nữa ạ.”
“Tối qua hai đứa em vẫn luôn ở trên sân tập để học từ vựng, học xong thì đi dạo quanh sân.”
“Kết quả là vô tình bắt gặp Mã Hiểu Hiểu hớt hơ hớt hải chạy ra từ đống quần áo.”
“Thầy không tin thì có thể đi hỏi Tôn Kiêu Ngọc ạ.”
Thầy chủ nhiệm bắt đầu nhận ra điểm bất thường:
“Không đúng, lúc nãy Tôn Kiêu Ngọc nói là Chu Ấu Mỹ và Cố Tri lén lút yêu đương.”
“Mã Hiểu Hiểu đi thu quần áo nên vô tình bắt gặp.”
“Lời nói của em chẳng khớp chút nào cả, rốt cuộc là ai đang nói dối đây?”
Hỏng bét, tôi quên mất vụ này .
Tuy nhiên, tôi vẫn còn phương án dự phòng.
Tôi thở dài, vẻ mặt trở nên nghiêm túc:
“Em xin lỗi , lúc nãy là em đã nói dối ạ.”
“Thật ra người cưỡng hôn Cố Tri không phải em, cũng không phải Mã Hiểu Hiểu.”
Mã Hiểu Hiểu thở phào một cái, gương mặt lộ rõ vẻ trút bỏ được gánh nặng.
Thầy chủ nhiệm truy hỏi:
“Đã không phải em, cũng không phải Mã Hiểu Hiểu, vậy rốt cuộc là ai?”
Tôi làm bộ như thật, lại đưa ra một tấm ảnh khác, cố nhịn cười rồi chìa ngay trước mắt thầy.
Trong ảnh, thầy chủ nhiệm đang đứng ở vị trí vốn thuộc về Chu Ấu Mỹ, gương mặt đỏ bừng.
Cơn thịnh nộ của thầy sau khi nhìn thấy tấm ảnh đó bỗng tan biến như bơ gặp nhiệt.
Thầy ấy dường như thấy bằng sư phạm của mình đang lung lay dữ dội, không tự chủ được mà há hốc miệng.
Cuối cùng thầy cũng nhận ra rằng những bức ảnh trên diễn đàn đều là sản phẩm của AI.
Thầy chủ nhiệm nổi trận lôi đình, chỉ tay vào kẻ chủ mưu vu khống tôi , mắng xối xả:
“Mã Hiểu Hiểu! Em mau khai thật đi , nếu không giải trình rõ ràng thì từ nay đừng hòng đến trường nữa!”
9
Mã Hiểu Hiểu sợ phát khóc , đành khai ra toàn bộ sự thật không sót một chữ.
......
Tại lớp học, thầy chủ nhiệm trưng dụng luôn một tiết thể d.ụ.c.
Đầu tiên, thầy phê bình gay gắt hành vi tung tin đồn ác ý của Mã Hiểu Hiểu, Chu Ấu Mỹ và Cố Tri ngay trước lớp.
Thầy bắt họ phải công khai xin lỗi tôi .
Đồng thời lệnh cho mỗi người phải viết một bản kiểm điểm dài một vạn chữ.
Thầy còn thẳng tay xé lẻ cặp đôi này bằng cách chuyển chỗ của Chu Ấu Mỹ xuống góc tận cùng bên trái của hàng đầu tiên, sát vách tường.
Tiếp đó, thầy gọi Cố Tri lên bục giảng, cười mỉa mai:
“Cố Tri thích được người ta cưỡng hôn, còn các em thì thích 'đẩy thuyền' cho cậu ấy .”
“Vậy thì tốt quá, thầy có một cách vẹn cả đôi đường đây.”
“Tất cả học sinh nam lên đây cho thầy, bắt đầu từ bạn Lý Soái ở hàng đầu bên trái, lần lượt từng người một lên hôn cậu ấy .”
“Cấm đứa nào được cười , phải hôn thật mạnh vào cho thầy!”
Dứt lời, cả lớp cả nam lẫn nữ đều cười nghiêng ngả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.
monkeydd.com/khi-hoa-khoi-truong-den-muon-hoc-ba/chuong-3.html.]
Chỉ có Chu Ấu Mỹ và Cố Tri là không cười nổi, gương mặt hai đứa họ trông khó coi như đang táo bón.
Cố Tri bị đám con trai trong lớp hôn suốt nửa tiết học.
Đa phần đều là hôn vào mặt với vẻ ghê tởm, nhưng cũng lẫn vào một hai thành phần kỳ quặc, thậm chí còn cố tình hôn sát vào khóe môi hắn .
Cố Tri sợ tới mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, cuống cuồng né tránh.
Phải công nhận chiêu này của thầy chủ nhiệm quá thâm thúy, cơn giận trong lòng tôi cũng tan biến hoàn toàn .
Kể từ đó, Chu Ấu Mỹ và Cố Tri như bị ngăn cách bởi một vực thẳm, không thể ngang nhiên yêu đương được nữa.
Đối với tôi mà nói , đây chắc chắn là một tin tốt .
Bởi vì cuối cùng họ cũng chịu coi tôi là đối thủ cạnh tranh, dành thời gian vào việc học để cố gắng vượt qua tôi .
Lòng tôi phấn khích đến run rẩy, sự nỗ lực của đối thủ càng kích thích tinh thần ham học của tôi hơn bao giờ hết.
Ba tuần sau , giáo viên tiếng Anh xin nghỉ ốm, buổi kiểm tra miệng định kỳ buộc phải hoãn lại .
Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng.
Vì môn tiếng Anh của tôi đã tiến bộ rõ rệt, lần này lại lỡ mất cơ hội để kiểm chứng năng lực của mình .
Theo lệ thường, tiết tiếng Anh sẽ được chuyển thành tiết tự học.
Các bạn học vừa định reo hò vui sướng thì lại thấy thầy dạy Toán đang hiên ngang bước vào lớp.
Trên mặt thầy là nụ cười không giấu nổi vẻ đắc ý như sắp làm điều gì đó "mờ ám".
10
"Tiết này thầy dạy thay nhé, thầy tìm được mấy câu trong đề thi học sinh giỏi cho các em làm thử đây."
Trong tiếng than vãn khắp phòng, thầy Toán tự nhiên mở máy tính, chiếu đề thi lên bảng trắng phía trên bảng đen.
Thầy Toán trước giờ luôn thích cho đề theo kiểu khó trước dễ sau .
Thế nên thầy vừa vào đã đưa ra ngay hai câu tự luận khó nhất.
Đề thi học sinh giỏi vốn dĩ đã hóc b.úa, hai câu này có thể nói là khó chồng thêm khó.
"Ai muốn lên bảng thử sức không ? Làm đúng một câu thì bài tập về nhà hôm nay được giảm một tờ đề nhé."
Cả lớp học lập tức im phăng phắc.
Những bạn không muốn bị gọi tên chỉ hận không thể chui đầu xuống đất để trốn.
Tôi là cán sự môn Toán.
Mỗi lúc như thế này , nếu thực sự không có ai tình nguyện lên bảng, thầy Toán sẽ gọi tôi lên để "cứu giá".
Tôi giải được bài, thầy sẽ khen ngợi tôi hết lời, nhân tiện lấy tôi làm gương để khuyến khích các bạn khác mạnh dạn lên bảng.
Nhưng các bạn thường chẳng mặn mà gì với chiêu này của thầy, ngược lại còn lầm bầm:
"Thầy ơi, đâu phải ai cũng là Lâm Ý đâu ạ."
"Nếu toán của em mà lúc nào cũng được điểm tuyệt đối thì em đã lên từ lâu rồi ."
Lần này , tôi và Tôn Kiêu Ngọc cùng giơ tay một lúc.
Ánh mắt thầy Toán đảo qua, vừa định gọi hai đứa tôi lên.
Thì Chu Ấu Mỹ bỗng đứng bật dậy ngắt lời:
"Thưa thầy, em muốn thử ạ!"
"Thầy lúc nào cũng bảo cả lớp học tập Lâm Ý, nhưng lần thi tháng trước , điểm toán của em cao hơn bạn ấy tận 20 điểm."
"Hai câu này em đã có hướng giải rồi , em muốn thử làm cả hai luôn ạ."
Thầy Toán cười rạng rỡ, gật đầu đồng ý để cô ấy lên bảng.
Cánh tay đang giơ cao của Tôn Kiêu Ngọc từ từ hạ xuống.
Tôi thấp giọng an ủi cậu ấy :
"Không sao đâu , lát nữa vẫn còn cơ hội mà."
Cậu ấy hơi lo lắng nói :
" Nhưng đây là hai câu khó nhất rồi , mấy câu sau chắc chẳng còn gì thử thách nữa."
"Điểm toán của Chu Ấu Mỹ cao như vậy , chắc chắn cậu ta sẽ giải được thôi."
Chuyện đó thì chưa chắc đâu .
Đề thi toán lần trước là đề dễ nhất trong vòng hai năm trở lại đây.
Chaporia
Bình Luận (0)