Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đúng vậy , cách giải thứ tư của tôi đúng là lấy cảm hứng từ hướng tư duy bị đứt đoạn của Chu Ấu Mỹ.

 

Nhưng mà, thế thì đã sao ?

 

Ngay từ bước thứ hai đáp án của cô ta đã sai rồi , những bước sau đó lại càng sai bét nhè, tự đ.â.m đầu vào ngõ cụt.

 

Hành động "vuốt đuôi" ngây ngô này của cô ta chỉ nhận lại sự coi thường và khinh bỉ từ các bạn khác.

 

Thầy dạy Toán chẳng thèm để ý đến cô ta , cứ tự nhiên giảng tiếp.

 

Giảng xong, cả lớp vang lên tràng pháo tay sấm sét.

 

Thầy dạy Toán tiếp tục khen ngợi:

 

"Thầy luôn bảo các em phải học tập Lâm Ý, cả lớp chỉ có mỗi em Tôn Kiêu Ngọc là nghe vào thôi."

 

"Nhìn xem, lần này bạn ấy tiến bộ vượt bậc như thế, vậy mà hằng ngày các em cứ làm như thầy muốn hại các em không bằng."

 

Tôi ngại ngùng gãi đầu:

 

"Thưa thầy, thực ra em cũng đang học hỏi từ bạn Tôn Kiêu Ngọc ạ."

 

"Tiếng Anh của cậu ấy thường xuyên đạt điểm tối đa, năng lực học tập cũng rất mạnh, em luôn rất ngưỡng mộ và nể phục cậu ấy ."

 

Tôi và Tôn Kiêu Ngọc nhìn nhau mỉm cười .

 

Sau khi thầy dạy Toán đi khỏi, một nhóm đông các bạn trong lớp vây quanh chúng tôi , nhiệt tình hỏi han về các bài tập tiếng Anh và Toán.

 

Chúng tôi thấy mình được quan tâm mà sợ, vẫn kiên nhẫn giải đáp từng câu một.

 

Hoàn toàn không để ý thấy ở trong góc lớp, có một đôi nam nữ đang ghen ăn tức ở đến đỏ cả mắt.

 

15

 

Mấy ngày sau , giáo viên tiếng Anh đã bình phục quay lại trường, vừa về đã thông báo tiết sau sẽ có bài kiểm tra đột xuất.

 

Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến kỳ thi tháng lần thứ hai, tôi vô cùng coi trọng bài kiểm tra lần này .

 

Sau giờ học, khi tôi đang cắm cúi làm bộ đề tiếng Anh thứ ba.

 

Chu Ấu Mỹ đột ngột lên tiếng:

 

"Lâm Ý, tớ thừa nhận Toán là sở trường của cậu , nhưng tiếng Anh mới là thế mạnh của tớ."

 

"Cậu lấy sở trường của mình ra so với tớ, thắng cũng chẳng có gì đáng để tự hào đâu ."

 

"Cứ chờ đấy, bài kiểm tra ngày mai, tớ nhất định sẽ vả mặt cậu thật đau!"

 

Tôi mất kiên nhẫn xua tay:

 

"Đi ra chỗ khác đi , tớ đang bận, không rảnh nghe cậu nói nhảm."

 

"Dù sao cậu cứ nhớ kỹ, kỳ thi tháng lần thứ hai tớ chắc chắn sẽ lấy lại vị trí số một."

 

"Suốt ngày cứ diễn trò 'sói đến rồi ', thành tích thì chẳng thấy nhích lên tí nào, cậu không đủ tư cách để so với tớ đâu ."

 

Dứt lời, chỉ nghe một tiếng "độp" nặng nề, Chu Ấu Mỹ bỗng nhiên ngã bệt xuống đất.

 

Trán cô ta đập vào cạnh bàn sắc nhọn, bị rạch một vết m.á.u.

 

Trước khi ngã cô ta còn cố ý quờ tay qua bàn tôi , khiến giấy b.út và đề thi rơi vãi lung tung.

 

Ngay sau đó, cô ta đột ngột la hét ầm ĩ:

 

"Lâm Ý, cậu coi thường tớ thì thôi đi , sao lại có thể ra tay đ.á.n.h người chứ?"

 

"Mọi người mau tới xem này , tớ có lòng tốt qua đây hỏi bài Lâm Ý, cậu ấy không trả lời thì thôi, lại còn ra tay đẩy tớ."

 

"Đây chính là 'học bá' mà thầy dạy Toán ưu ái đây sao , tâm địa trả thù mạnh như vậy , tớ rốt cuộc đã đắc tội gì với cậu ấy chứ?"

 

Tôi không nhịn nổi nữa, mắng thẳng mặt:

 

"Đồ ngu."

 

Cô ta gào thét hồi lâu nhưng chẳng có ai đáp lại .

 

Bây giờ đã hơn mười hai giờ đêm, trong lớp chỉ còn có tôi và cô ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-hoa-khoi-truong-den-muon-hoc-ba/chuong-5.html.

]

Muốn vu oan hãm hại mà cũng chẳng biết chọn chỗ nào đông người một chút.

 

Mắng cô ta ngu thật sự chẳng oan chút nào.

 

Tôi xoay người nhấc bổng chiếc ghế nặng trịch lên quá đầu:

 

"Còn không cút đi , đừng trách tớ giúp cậu cầu được ước thấy, đ.á.n.h cho một trận bây giờ!"

 

Chu Ấu Mỹ sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, như con ch.ó mất nhà, lủi thủi rời khỏi lớp học.

 

16

 

Buổi kiểm tra tiếng Anh trên lớp kết thúc.

 

Một ngày trước kỳ thi tháng lần thứ hai, giáo viên tiếng Anh ôm xấp bài kiểm tra đã chấm xong bước vào lớp.

 

Chu Ấu Mỹ giả vờ đi ngang qua chỗ tôi , dùng vai húc mạnh vào tôi một cái rồi lên giọng kiêu ngạo:

 

“Bài kiểm tra tiếng Anh lần này mình làm rất tốt , chưa biết chừng còn vượt qua cả Tôn Kiêu Ngọc đấy.”

 

“Trong top 4 toàn khối thì cậu là đứa kém tiếng Anh nhất, để lát nữa xem cậu còn cười nổi không .”

 

Tôi hạ thấp giọng đáp trả:

 

“Dù tớ thi không bằng cậu thì đã sao ? Bây giờ tớ cũng có thể khiến cậu không cười nổi đấy.”

 

Nói xong, tôi nở một nụ cười rạng rỡ với cô ta .

 

Ngay sau đó, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của cô ta .

 

Tôi làm vẻ mặt nhăn nhó, ôm lấy bả vai rồi ngã ngửa ra sau , ngã ngay dưới chân giáo viên tiếng Anh.

 

Tôi rưng rưng nước mắt, chỉ tay về phía Chu Ấu Mỹ, nghẹn ngào đầy uất ức:

 

“Ấu Mỹ à , tớ... với cậu ... không thù không oán, sao cậu lại cố tình va vào tớ thế?”

 

Ngồi cạnh bục giảng đúng là tiện lợi thật, không chỉ có thể nhờ giáo viên giảng bài bất cứ lúc nào, mà còn có thể thu hút sự chú ý của cả lớp ngay tức khắc.

 

Cái con ngốc Chu Ấu Mỹ này , đến cả việc vu oan hãm hại người khác mà cũng cần tôi phải 'hướng dẫn một kèm một' thế này .

 

“Cậu!...”

 

“Tớ!...”

 

Cô ta trợn trừng mắt, oán khí tỏa ra xung quanh nhiều đến mức đủ để nuôi sống mười gã Tà Kiếm Tiên, thế nhưng lại chẳng thể thốt ra được nửa lời biện minh.

 

Sắc mặt giáo viên tiếng Anh lập tức lạnh xuống, phạt Chu Ấu Mỹ ra ngoài hành lang đứng .

 

Giáo viên công bố kết quả bài kiểm tra.

 

Tôn Kiêu Ngọc không hổ danh là người luôn giữ vững vị trí số một môn tiếng Anh, lần này cậu ấy vẫn đạt điểm tối đa.

 

Tôi vừa mong đợi vừa bồn chồn chờ giáo viên trả bài.

 

Dự kiến của tôi là lần này điểm số có thể tăng thêm 5 điểm, thứ hạng tăng một đến hai bậc.

 

Bất ngờ thay , sau khi Tôn Kiêu Ngọc lên nhận bài, giáo viên lại gọi tên tôi .

 

“Lâm Ý lần này đạt 145 điểm, tăng 10 điểm so với lần thi tháng trước , lần đầu tiên vượt qua mốc 140 điểm.”

 

“Em vốn môn nào cũng đứng nhất khối, duy chỉ có tiết của cô là điểm số không bao giờ chạm tới được hạng nhì, lại còn hay ngủ gật trong giờ.”

 

“Lần này tiến bộ lớn như vậy , chắc hẳn sau giờ học đã bỏ ra không ít công sức đúng không ?”

 

Tôi vui vẻ nhận lấy bài thi, không tin nổi vào mắt mình mà nhìn đi nhìn lại con số trên đó.

 

Đang định cảm ơn cô giáo và sự giúp đỡ của Tôn Kiêu Ngọc.

 

Chu Ấu Mỹ đột nhiên như phát điên lao vào lớp, giật lấy bài thi của tôi xé thành từng mảnh rồi tung lên khắp người tôi .

 

Lần này cô ta chỉ đạt 132 điểm, thành tích sa sút rất nhiều.

 

Cô ta không thể chấp nhận sự thật là ngay cả môn tiếng Anh vốn là thế mạnh duy nhất cũng bị tôi vượt mặt, dẫn đến mất kiểm soát cảm xúc và có hành động quá khích như vậy ngay trước mặt cả lớp.

 

Cô giáo nổi trận lôi đình, yêu cầu cô ta phải lên văn phòng để kiểm điểm nghiêm khắc.

 

Tai tôi bỗng ù đi , trước mắt tối sầm lại rồi ngất lịm.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...