Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nàng ta cũng từng đột ngột chặn đường hắn vào triều, giật phăng mũ quan trước mặt bao người , ép hắn cưỡi ngựa đuổi theo mình . Cuối cùng hai người cùng ra ngoại ô du ngoạn suốt một ngày, khiến Tạ Hoài Dữ bị Bệ hạ trách phạt nửa canh giờ.
Thậm chí còn từng mượn danh nghĩa của hắn , cưỡng ép thu hồi một cửa hàng đã truyền qua ba đời của người khác để bán món băng phấn. Sau đó chỉ ném lại một túi bạc vụn rồi coi như thanh toán xong, khiến Hầu phủ bị kiện lên công đường, mất sạch mặt mũi.
Hết lần này đến lần khác, nàng ta kéo Tạ Hoài Dữ vào những lời chỉ trích và công kích. Mỗi chuyện đều giẫm đúng điều cấm kỵ cùng giới hạn của hắn . Thế nhưng, nàng ta vẫn trở thành người được hắn nâng niu nơi đầu quả tim.
Chuyện phong nguyệt của nam nhân, thế gian vốn chỉ xem như chuyện cười sau bữa trà . Ta cũng lười để tâm. Dù sao trong Hầu phủ còn có cả một viện thê thiếp , người nào cũng được ta an bài chu toàn . Hắn hưởng thụ phong lưu của hắn , còn ta nắm c.h.ặ.t quyền hành của Hầu phủ. Mỗi người một việc, không quấy nhiễu lẫn nhau , cũng xem như bình yên vô sự.
Cho đến tháng trước , ta dẫn theo một đôi nhi nữ đến chùa Hộ Quốc cầu phúc.
Đêm ấy mưa lớn như trút, Tạ Yến mới ba tuổi đột nhiên phát sốt cao. Lúc ta hoảng hốt chuẩn bị ngựa xe trở về kinh thành, đám hạ nhân lại mặt mày khó xử, ấp a ấp úng. Khi ấy ta mới biết , toàn bộ xe ngựa của Hầu phủ đều đã bị Hướng Đồ Nam cầm lệnh bài của Hầu gia điều động đi mất.
Nàng ta nhân danh nghĩa đại nghĩa, mang hết xe ngựa xuống chân núi giúp dân làng vận chuyển những con lợn trong chuồng bị mưa lớn làm sập.
03.
Chiếc xe ngựa chuyên dụng dành cho ta và hai đứa con. Rèm xe kết đầy trân châu, bên trong trải đệm lông hồ mềm mại, gối tựa thêu chỉ vàng cùng các loại điểm tâm, mọi thứ đều đầy đủ không thiếu. Đến cả đôi Hãn Huyết Bảo Mã kéo xe cũng là phần thưởng mà lão Hầu gia dùng chiến công đẫm m.á.u nơi sa trường đổi lấy.
Thế nhưng khi Lý ma ma cầm lệnh của ta , đích thân đi đòi lại xe ngựa, thứ nhìn thấy lại là một cảnh tượng tan hoang. Trân châu rơi vãi khắp nơi, đệm lông hồ dính đầy vết bẩn, cả cỗ xe nồng nặc mùi hôi thối, không sao nhìn nổi. Ngay cả hai con Hãn Huyết Bảo Mã hiếm có trong kinh thành, bộ lông vốn bóng mượt óng ả, cũng bị roi quất đến đầy mình thương tích. Dưới móng ngựa thậm chí còn đọng lại từng giọt m.á.u đỏ tươi.
Đó là bảo bối trong lòng nhi t.ử ta , Tạ Yến. Thằng bé vốn đã sốt cao, co người trong lòng ma ma, hơi thở yếu ớt. Vừa nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của đôi ngựa yêu quý, lập tức bật khóc , “Mẫu thân , ngựa và xe của con... đều bị hủy rồi .”
Nghe
vậy
, Hướng Đồ Nam khoanh hai tay
trước
n.g.
ự.c, bày
ra
dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt,
vừa
tặc lưỡi
vừa
lắc đầu
nhìn
ta
, “Ngươi cũng là
người
đọc
đầy bụng thi thư,
sao
lại
dạy nhi t.ử của
mình
ích kỷ và hèn yếu đến thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-2.html.]
“Huân quý trong triều được bách tính nuôi dưỡng, lẽ ra phải xem bách tính như phụ mẫu áo cơm mới đúng.”
“Mưa lớn như vậy , các ngươi trốn trong thiền phòng ấm áp, hương khói nghi ngút, uống trà bái Phật cầu phú quý. Có biết đâu đám dân thường kia sống dựa vào lợn dê để mưu sinh, suýt nữa đã để chúng c.h.ế.t rét trong chuồng.”
“Ta chỉ là thay các ngươi hành thiện tích đức dưới chân Bồ Tát mà thôi. Hy sinh một cỗ xe ngựa của Hầu phủ, làm mệt hai con ngựa ngu xuẩn, đổi lại giúp dân giải quyết khó khăn, còn giúp Hoài Dữ giành được danh tiếng và uy vọng. Chẳng phải là đôi bên cùng có lợi sao ?”
“Đương nhiên, chuyện coi trọng dân sinh, đặt mình vào hoàn cảnh bách tính để giải quyết khó khăn thế này , đám phong kiến cổ hủ các ngươi sẽ không hiểu nổi.”
“Chỉ có Thái hậu nương nương cũng xuyên không từ ngàn năm sau mới hiểu được đại nghĩa của ta .” Nàng ta liếc xéo ta một cái, sự khinh thường và miệt thị trên mặt không hề che giấu, “Loài côn trùng chỉ sống ở mùa Hạ thì sao hiểu được băng tuyết của mùa Đông? Rốt cuộc cũng chỉ là nữ nhân nội trạch, e rằng có nghe cũng chẳng hiểu.”
“Nếu đã vậy thì thôi. Việc tốt ta đã làm xong, xe ngựa và ngựa ta trả lại cho ngươi. Còn lời cảm tạ, cứ để Tạ Hoài Dữ tự mình tới nói với ta .”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Nàng ta xoay người định đi thì bị ta lạnh giọng ngăn lại , “Ngươi đứng dưới chiếc ô lớn che kín như lọng, ngay cả góc áo cũng không dính một giọt nước. Thế mà lại giày vò đôi ngựa và cỗ xe trị giá ngàn vàng của ta đến nông nỗi này .”
“Xong việc rồi phủi tay bỏ đi . Dùng của người khác để thành toàn danh tiếng và đại nghĩa của bản thân , thử hỏi trên đời này lấy đâu ra chuyện tiện nghi như thế?”
Bước chân Hướng Đồ Nam khựng lại , nàng ta lập tức quay đầu nhìn ta , “Vì một nam nhân mà ngươi ghen tuông nổi giận, bất chấp sự thật sao ? Ngươi tìm nhầm người rồi . Ta và Tạ Hoài Dữ là quân t.ử chi giao, trong sạch như Nhật Nguyệt. Huống hồ...”
“Đó là Hãn Huyết Bảo Mã ngự ban.” Ta cắt ngang sự đắc ý của nàng ta . Khi thấy đôi mắt đen khẽ run lên, ta chậm rãi nói từng chữ: “Đó là phần thưởng chiến công mà cố Hầu gia dùng m.á.u và tính mạng đổi lấy. Chỉ riêng một con đã đáng giá vạn lượng vàng, quy đổi ra đủ mua hết lợn dê trong toàn thành.”
“Đệm lông hồ trong xe là vật Quý phi nương nương thương yêu hai đứa con ta nên ban thưởng. Gấm vóc chỉ vàng, chuỗi ngọc trang trí, món nào cũng do Nội Vụ Phủ tuyển chọn kỹ càng. Từng tấc đều là ân điển của hoàng gia.”
Chaporia
Bình Luận (0)