Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Giá trị cả cỗ xe đã là ngàn vàng, điều liên lụy còn là thể diện của Thiên gia.”

“Thế nhưng hiện giờ tất cả đều bị ngươi phá hủy sạch sẽ. Món nợ này phải tính thế nào đây?”

Mỗi một câu ta nói ra , sắc mặt Hướng Đồ Nam lại trắng thêm một phần. Đến khi ta nói xong, nàng ta đã hoàn toàn mất hết huyết sắc, “Ngươi... có ý gì?”

Ta khẽ cong môi, “Rất đơn giản. Ngươi muốn bồi thường bằng bạc hay dùng mạng để trả?”

Quyền thế mà nàng ta vẫn luôn khinh thường đã khiến nàng ta hoảng loạn đến mất cả phương hướng. Nàng ta lập tức lớn tiếng kêu lên: “Ta cầm lệnh bài của Hầu gia. Đồ của chàng ấy , chẳng lẽ chàng ấy không được dùng sao ?”

Nghe vậy , ta thật sự phải cảm tạ sự ngu ngốc của nàng ta . Nhìn Tạ Hoài Dữ đang vội vã bước đến giữa màn mưa, ta đè xuống nụ cười lạnh nơi khóe môi, cất cao giọng.

04.

“Lệnh bài của Hầu phủ là tín vật do triều đình ban cấp. Tự ý cho người khác mượn dùng chính là giả mạo quyền hành của quan phủ. Kẻ gây họa nhẹ thì bị kết tội, giáng tước; nặng thì mất đầu.”

“Mà ngươi, kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện, càng không thể thoát tội.”

“Ngươi luôn miệng nói công bằng, nói luật pháp. Vậy khi chuyện xảy đến với chính mình thì sao ?”

Hướng Đồ Nam lập tức sững người tại chỗ, sự ngạo mạn trên mặt nàng ta cuối cùng cũng không duy trì nổi nữa, “Ta chỉ muốn giúp người thôi. Ta cứu cũng là tài sản của bách tính. Ta... ta ...”

Đúng lúc ấy , nàng ta nhìn thấy Tạ Hoài Dữ trong bộ quan phục còn chưa kịp thay , đang vội vàng chạy tới, đôi mắt lập tức sáng lên, “Tạ Hoài Dữ, món đồ cổ phong kiến nhà chàng đang ỷ thế h.i.ế.p người !”

Tạ Hoài Dữ chậm rãi bước đến, bế Tạ Yến vào lòng. Chiếc ô ngọc che xuống, bao trọn thân hình nhỏ bé của hài t.ử. Hắn quay người đi ra ngoài cửa, nửa thân người đã bị gió mưa làm ướt đẫm, “A Hành, thân thể Tạ Yến quan trọng hơn. Những chuyện khác để sau hãy nói .”

Ta không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn , “Không cần đợi sau này .”

“Lý ma ma đã phụng lệnh ta đi báo quan. Xe ngựa bị đ.á.n.h cắp, hư hỏng tan nát. Dù thế nào ta cũng phải đòi một lời giải thích.”

Tạ Yến trong lòng hắn cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ, “Hài nhi có thể nhịn đau, nhưng hài nhi phải đòi lại công bằng cho bảo mã của mình .”

“Tổ phụ còn chẳng nỡ đ.á.n.h chúng một roi, thế mà chỉ trong một đêm lại bị người khác ngang nhiên hành hạ thành thế này . Hài nhi không nuốt trôi cục tức ấy .”

Sắc mặt Tạ Hoài Dữ âm trầm như muốn nhỏ nước, nhưng hắn vẫn cố kiên nhẫn dỗ dành ta , “Bao nhiêu bạc, ta bồi thường gấp đôi cho nàng.”

“Nàng ấy dù sao cũng đang hợp tác với ta , cùng kinh doanh không ít sản nghiệp. Nếu tiếp tục làm lớn chuyện, cả Tạ gia lẫn Ninh gia đều sẽ mất mặt.

Nhìn khuôn mặt quen thuộc mà lại xa lạ vô cùng ấy , ta bất giác bật cười lạnh, “Bỏ tiền cho nàng ta mở cửa hàng, mượn thân phận để chống lưng, chuyện gì cũng tìm người giúp nàng ta thu xếp chu toàn . Nếu như thế cũng gọi là hợp tác, vậy Hầu gia làm ơn hợp tác nhiều hơn với đám dân gặp thiên tai ngoài thành đi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-3.html.]

“Bọn họ đang đói khát khốn cùng, rất cần một vị cứu thế có tấm lòng Bồ Tát như Ngài.”

“Huống hồ, đứng về phía người ngoài để hòa giải, rồi quay sang đối đầu với chính thê t.ử của mình , đó là mất mặt Tạ Hoài Dữ Ngài.”

“Còn Ninh Hành ta , vì đòi lại công bằng mà kiên quyết đến cùng. Có gì phải mất mặt?”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

“Chỉ cần lên công đường một chuyến, nguyên nhân khiến nhi t.ử ta lại đột nhiên sốt cao, rồi đúng lúc ấy có người vừa khéo trộm xe ngựa mang đi , sớm muộn cũng sẽ có kết luận.”

Thân thể Hướng Đồ Nam khẽ lảo đảo. Theo bản năng, nàng ta lập tức siết c.h.ặ.t ống tay áo.

“Chát!” Ngay giây tiếp theo, ta nhanh như chớp vung tay. Giáng một cái tát thật mạnh lên mặt nàng ta .

05.

Lúc Hướng Đồ Nam thét lên ôm mặt, ta chớp lấy thời cơ, giật phắt túi nhỏ giấu trong tay áo nàng ta xuống.

Khi nàng ta hoảng hốt lao tới định cướp lại , ta xoay người giao cho nữ y phía sau : "Đem đến quan phủ kiểm tra xem là thứ gì. Có phải cùng loại với thứ độc mà Thế t.ử từng trúng hay không ."

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Hoài Dữ lại giật lấy bọc t.h.u.ố.c bột, vung tay một cái, toàn bộ đều bị hất vào màn mưa như trút nước.

"Đủ rồi !" Hàm dưới của hắn căng c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh như sương giá. Nhưng rồi hắn lại quay sang nhìn Hướng Đồ Nam: "Xin lỗi đi !"

Hướng Đồ Nam nghẹn thở, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi, "Chàng bảo ta xin lỗi ư? Tạ Hoài Dữ, chàng ..."

"Xin lỗi !" Tiếng quát nghiêm khắc của Tạ Hoài Dữ khiến thân thể nàng ta run lên.

Đến lúc này , nàng ta cuối cùng cũng hiểu từ thần sắc của hắn rằng, muốn dàn xếp ổn thỏa chuyện này thì xin lỗi chính là con đường nhanh nhất.

Nàng ta c.ắ.n răng nuốt hận, miễn cưỡng nói với ta : "Ta xin lỗi ngươi, được chưa ?"

Chát! Cơn giận trong lòng bùng lên, ta vung tay tát thẳng vào mặt Tạ Hoài Dữ.

Hướng Đồ Nam lập tức hét lên: "Ngươi điên rồi sao ? Ta đã xin lỗi rồi , dựa vào đâu còn đ.á.n.h người ? Đúng là một ả nữ nhân chua ngoa không nói lý lẽ. Bảo sao Tạ Hoài Dữ với ngươi chỉ là phu thê đồng sàng dị mộng, ngươi..."

Nàng ta không nói tiếp được nữa, bởi vì ta đã bóp c.h.ặ.t cằm nàng ta .

Ngay lúc đồng t.ử của Tạ Hoài Dữ đột nhiên co rút, ta hung hăng đổ toàn bộ gói t.h.u.ố.c đã bị ta đ.á.n.h tráo vào miệng Hướng Đồ Nam, "Nếu hầu gia dám nhúc nhích nửa bước, hôm nay ta sẽ để nàng ta nếm đủ mọi hình phạt trong quan phủ. Ta nói được làm được ."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...