Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đó chẳng qua chỉ là ảo tưởng do đọc quá nhiều truyện về nữ nhân xuyên không . Thế gia đại tộc ràng buộc chằng chịt, hôn sự lại càng liên quan đến thể diện và tiền đồ của hai gia tộc. Tùy tiện hòa ly chẳng khác nào biến mười năm tâm huyết của ta cùng những quyền lợi ta tranh được cho Ninh gia sau khi gả vào Hầu phủ thành bọt nước.
Nhi t.ử ta đã được lập làm Thế t.ử, tương lai của Hầu phủ là của thằng bé. Mà cũng chính là của ta , cho nên ta từ chối một cách dứt khoát.
Tạ Hoài Dữ phất tay áo bỏ đi . Ngay tối hôm đó, Quý phi sai người đưa tới một bộ kinh Phật dưỡng tâm. Bảo ta chép lại một quyển, để tĩnh tâm dưỡng tính.
Bất kể việc này có phải do nnagf ta chủ động đề xuất hay không , một khi là người của nàng ta . Mọi sự sỉ nhục rơi xuống đầu ta , ta đều sẽ tính hết lên đầu nàng ta .
Trước khi lên xe ngựa, A Chiêu ôm lấy ta . Môi con bé ghé sát bên tai ta , giọng nhẹ như làn khói lạnh: “Năm đó, người cắt đứt cổ họng của ngoại tổ phụ... là mẫu thân phải không ?”
Hô hấp của ta khựng lại , thiếu nữ trong lòng vẫn không buông tay, giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Mẫu thân đừng sợ.”
“Cho dù ở Hầu phủ, Người cũng không phải đơn độc một mình .”
“Con cũng sẽ giống như mẫu thân , làm đao của mẫu thân , làm khiên của mẫu thân . Không để bất kỳ ai bắt nạt Người.”
Vòng tay ta chợt trống rỗng, con bé xoay người rời đi . Bước chân quyết tuyệt bước lên càng xe, khí chất sắc bén như gió lạnh. Tựa một thanh bảo đao vừa rời khỏi vỏ, mũi nhọn không sao che giấu nổi.
Mẫu thân sai người tới hỏi ta có dự định gì. Bà mẫu ngồi trên chính đường, mày nhíu c.h.ặ.t. Toàn bộ di nương trong phủ đều ngồi hai bên ta , thấp thỏm bất an.
Ta không hề giấu giếm, thản nhiên nói : “Ta muốn độc chiếm Hầu phủ.”
Mọi người đồng loạt kinh hãi, bất giác nhìn về phía ta . Lời này tuy cuồng vọng, nhưng tuyệt đối không phải nói suông.
13.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, danh tiếng của Hướng Đồ Nam - người được Quý phi hết lời khen ngợi, đã thay đổi ch.óng mặt.
Ả dựa vào danh tiếng của Quý phi để buôn bán. Hợp tác cùng Quý phi, bán các loại trang sức và son phấn “cùng kiểu với Quý phi” với giá trên trời. Kiếm bạc đầy túi.
Ả cải tiến lò sưởi, giúp Hoàng đế bớt giá lạnh khi phê duyệt tấu chương. Được Hoàng đế khen là thông tuệ đoan trang.
Ả sáng chế lẩu, khiến Thái hậu nhớ quê có thể tìm lại hương vị quen thuộc. Nhiều lần được triệu vào cung trò chuyện cả ngày.
Cuối cùng, từng bước từng bước. Ả đã tiến đến trung tâm quyền lực mà ngoài mặt thì khinh thường, nhưng thực chất chỉ có thể ngước nhìn .
Tạ Hoài Dữ lấy cớ chọn hoa Lạp mai cho Quý phi, dẫn ả vào Hầu phủ.
Hướng Đồ Nam giờ đây
đã
khác
trước
, y phục gấm dệt vàng, trâm cài đính ngọc châu.
Mỗi cử chỉ đều mang theo vẻ cao cao tại thượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-8.html.]
Ả giả vờ hành lễ với ta : “Thỉnh phu nhân an.”
Sắc mặt ta lạnh nhạt, không muốn tiếp lời. Ả bèn tự mình nâng chén trà nhấp một ngụm, sau đó cố tình lớn tiếng: “Nhìn sắc mặt phu nhân có vẻ mệt mỏi, chẳng lẽ là do tâm trạng u uất?”
“Cũng phải thôi. Cả một viện oanh oanh yến yến mà chẳng ai lên được mặt bàn, quả thật chứng tỏ ánh mắt của vị đương gia chủ mẫu này quá kém.”
“À mà ta quên mất. Phu nhân còn có một đôi nhi nữ như ngọc bên cạnh.”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
“Nói mới nhớ, A Chiêu được nương nương chiếu cố trong cung, mọi việc đều rất tốt .”
“Tuy mấy hôm trước chẳng may ngã xuống nước. Nhưng cũng chỉ là hữu kinh vô hiểm, sốt cao vài ngày rồi cũng qua.” Ả làm bộ kinh ngạc che miệng: “Ôi chao, ta đúng là lỡ miệng.”
“Nương nương sợ phu nhân lo lắng nên cố ý giấu chuyện này , không ngờ ta lại vô tình nói ra mất rồi .”
“Phu nhân chắc sẽ không vì tội ăn ngay nói thật mà đi mách nương nương chứ?” Một tay che miệng, ả cười đến rung rinh như cành hoa.
Các di nương trong viện đều nhíu c.h.ặ.t mày, hận đến mức khăn tay trong tay gần như bị vò nát.
Ta nâng chén trà , từ đầu đến cuối không đáp lại ả lấy một câu.
Hướng Đồ Nam cho rằng mình đã đ.â.m trúng tim gan ta , liền nghênh ngang bước tới bên hồ, giơ tay bẻ gãy cành lục mai nở đẹp nhất, “Loại xấu xí thích ngoi đầu này , cũng chẳng biết học theo ai. Ta nhìn không vừa mắt, đúng là tướng đoản mệnh. Chậu này không cần nữa.”
“Phu nhân cũng thật là, sao lại nuôi loại đồ xấu xí như vậy ...”
“Ùm!”
Ả còn chưa dứt lời, Tạ Yến không biết từ đâu lao ra , dùng cả người húc mạnh vào thắt lưng ả. Hất văng kẻ vừa rồi còn vênh váo ngạo mạn xuống hồ nước lạnh buốt.
14.
Ta vừa cong môi cười , đám di nương trong viện liền hiểu ý. Mỗi người nhanh tay rút một cây sào, miệng không ngừng hô: “Bắt lấy, bắt lấy, để ta kéo cô lên!”
Nhưng lại canh đúng thời cơ, hết gậy này đến gậy khác đ.â.m thẳng vào đầu và n.g.ự.c Hướng Đồ Nam.
May mà vì quá đỗi phô trương, Hướng Đồ Nam đã cố ý sai hai cung nhân mang theo đến hoa phòng làm việc, thế nên mới tự đưa mình rơi vào tay chúng ta .
Các di nương nghiến răng, mang theo oán hận cùng căm giận, từng cú đ.á.n.h đều mạnh bạo không chút nương tay. Ấn người vừa ngoi lên mặt nước xuống lần nữa vẫn chưa đủ. Mắt thấy Hướng Đồ Nam vùng vẫy sắp chạm được vào bờ, mọi người lại đồng lòng dùng sào chọc mạnh vào n.g.ự.c nàng ta . Cứ thế đẩy nàng ta trở lại giữa hồ.
Hết lần này đến lần khác. Đến khi Hướng Đồ Nam kiệt sức, ngay cả sức vùng vẫy cũng yếu dần. Những cây sào tre lập tức chuẩn xác đè xuống đỉnh đầu nàng ta , liều mạng nhấn xuống đáy nước.
Chaporia
Bình Luận (0)