Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Các người đang làm gì vậy ?” Mãi đến khi Tạ Hoài Dữ đang ở thư phòng được báo tin chạy tới, đám di nương mới vội vàng nhét sào vào tay Hướng Đồ Nam.
“Hầu gia, thiếp đang cứu người mà.”
“ Đúng đó, đợi Ngài tới thì rau vàng cũng héo mất rồi .”
“Dù sao đây cũng là nữ quan bên cạnh Quý phi nương nương, sao lại vô dụng đến thế, ngay cả cây sào cứu mạng cũng không nắm nổi.”
“Chúng thiếp mệt đến toát mồ hôi, vậy mà còn bị Hầu gia trách mắng, đúng là làm ơn mắc oán.”
Tạ Hoài Dữ tức đến mức quai hàm căng c.h.ặ.t. “Ùm” một tiếng, hắn lao xuống hồ sâu đến ngang cổ, lúc này mới kéo được Hướng Đồ Nam lên bờ trong bộ dạng vô cùng t.h.ả.m hại. Y phục ướt sũng, trâm châu thất lạc, trên trán đầy m.á.u.
Tạ Hoài Dữ ôm nàng ta vào lòng, sắc mặt lạnh như sương, “Nàng ấy rơi xuống nước thế nào?”
Lời trách cứ còn chưa kịp thốt ra , Tạ Yến đã “oa” một tiếng bật khóc , “Năm ngoái vào ngày sinh thần, Hoàng thượng ban cho con cây Lục mai, nay đã bị nữ nhân này bẻ gãy rồi . Nàng ta cướp Lục mai của con nên mới không cẩn thận ngã xuống hồ. Chẳng lẽ phụ thân cũng định trách con chuyện này sao ?”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Cành Lục mai gãy nát vẫn còn nằm dưới đất, đồng t.ử Tạ Hoài Dữ co rút.
Tạ Yến lập tức gào lên: “Con muốn vào cung! Mẫu thân , đưa con vào cung đi ! Con muốn gặp Hoàng thượng đòi công bằng!”
“Cái gì gọi là thứ xấu xí ló đầu lên thì yểu mệnh? Lục mai của con chỗ nào xấu ?”
“Nàng ta dựa vào đâu mà hủy hoại vật ban thưởng của Hoàng thượng dành cho con?”
“Làm càn!”
15.
Sắc mặt Tạ Hoài Dữ tối sầm như nước, “Ai dạy con những lời đó?”
“Ra tay đả thương người trước , rồi lại cậy thế ức h.i.ế.p người khác. Mau cút đến từ đường...”
“Người đâu !” Ta đột ngột lên tiếng cắt ngang Tạ Hoài Dữ, giọng lạnh lẽo và sắc bén: “Mang triều phục của cáo mệnh phu nhân tới đây. Ta muốn vào cung diện kiến Hoàng thượng.”
Tạ Hoài Dữ không chịu nhượng bộ: “Nếu đã vậy , bản hầu sẽ theo đến cùng.”
Hướng Đồ Nam vừa nếm được chút tư vị quyền thế liền tái mặt, vội vàng hô lên: “Không cần!”
Nàng ta kéo tay áo Tạ Hoài Dữ, làm ra vẻ nhẫn nhịn chịu thiệt: “Dù sao cũng là con của chàng . Nó còn nhỏ tuổi, chỉ vì bị người khác xúi giục nên mới sinh lòng oán hận với ta .”
“Ta không muốn giữa ta và nó có hiềm khích, cũng không muốn chàng bị kẹt ở giữa khó xử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-9.html.]
“Hoài Dữ,
nghe
ta
đi
, bỏ qua chuyện
này
thôi. Nhiều một chuyện
không
bằng bớt một chuyện. Đại thọ của Hoàng thượng mới là điều quan trọng.” Đôi mắt nàng
ta
đỏ hoe, ngấn lệ long lanh.
Ánh mắt ấy khiến trái tim Tạ Hoài Dữ mềm nhũn. Hắn cố nén cơn giận, nhìn ta thật sâu. Sau đó bế Hướng Đồ Nam toàn thân ướt đẫm lên, sải bước đi ra ngoài.
“Tạ Yến ra tay đả thương người , không có quy củ, cũng chẳng có giáo dưỡng. Ninh Hành không làm tròn trách nhiệm dạy dỗ. Vậy thì dẫn nó vào hậu viện cấm túc, chép sách kiểm điểm.”
“Tháng sau là đại thọ của Hoàng thượng. Ta sẽ bẩm báo nguyên do với Quý phi nương nương. Hai người cũng không cần tham dự nữa.”
Bà mẫu vừa định lên tiếng đã bị ta lắc đầu ngăn lại . Ngày hôm đó vốn là một màn náo nhiệt khiến người ta cười chê, ta chẳng hề muốn góp mặt.
Sau khi Tạ Hoài Dữ rời đi , Tạ Yến ngẩng đầu khỏi lòng ta , như muốn được khen ngợi mà nói : “Mẫu thân từng bảo, con là tương lai và là trụ cột của Hầu phủ. Con phải che chở, bảo vệ từng nữ nhân khổ sở trong Hầu phủ.”
“Nàng ta bắt nạt tỷ tỷ, sỉ nhục các di nương, làm khó mẫu thân . Con là nam nhân duy nhất của Hầu phủ, con muốn nàng ta c.h.ế.t!”
Những di nương đã nuôi Tạ Yến từ nhỏ đều đỏ hoe mắt vì xúc động và vui mừng.
“Hài t.ử ngốc này , người còn bé tí mà đã biết bảo vệ các di nương rồi . Đúng là không uổng công ta may giày vá tất cho con.”
“ Đúng vậy , đồ tiểu l.ừ.a đ.ả.o. Hôm nào cũng dỗ dành ta làm điểm tâm cho con ăn.”
“Ta biết ngay mà. Người lớn thì chẳng trông cậy được , vẫn là hài t.ử tự tay mình nuôi lớn mới có lương tâm.”
Nói xong, mọi người lại đồng loạt nhìn về phía ta .
“Nếu vì bị cấm túc mà tỷ tỷ không thể vào cung dự thọ yến của Hoàng thượng, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bị người đời chê cười sao ?”
Ta nhớ đến những câu thơ giấu đuôi trong thư Tạ Chiêu gửi về, khóe môi gần như không kìm được ý cười , “Vào lúc mất mặt như thế, ai đi mới là tự chuốc lấy mùi xú uế vào người .”
16.
Mãi mới đến ngày mở tiệc cung yến.
Quý phi nương nương một mình ngồi trong thủy đình giữa hồ, giống hệt lần đầu được mẫu thân ta sắp đặt để tình cờ gặp mặt Hoàng thượng năm xưa. Một thân váy lụa tung bay trong gió, tựa như Tiên phi hạ phàm xuống mặt hồ. Đầu ngón tay khẽ lướt trên dây đàn, tấu lên khúc [Phượng Minh Triều Dương] mà Hoàng thượng yêu thích nhất.
Trong lòng Hoàng thượng không khỏi rung động. Vừa định đứng dậy, trên bầu trời bỗng truyền đến một tràng âm thanh hỗn loạn.
Vô số chim ch.óc từ khắp nơi kéo tới, dày đặc như mây. Tất cả đều bay về phía thủy đình nơi Quý phi đang ngồi . Chúng lượn vòng không ngớt, ríu rít vang trời.
Mọi người có mặt đều kinh ngạc không thôi. Hướng Đồ Nam lập tức chớp thời cơ, lớn tiếng hô: “Bách điểu triều phượng, trời ban điềm lành! Đây chính là Thiên ý chứng giám, Hoàng thượng thánh đức sáng ngời, phúc trạch ngập trời. Quý phi nương nương mang điềm cát tường, phù hộ Đại Ung quốc thái dân an!”
Lời ả vừa dứt, người ở khắp nơi đồng loạt quỳ xuống tung hô.
Chaporia
Bình Luận (0)