Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Ngươi là cô mẫu của A Chiêu. Nếu không phải ngươi nổi sát tâm với ta , con bé tuyệt đối sẽ không bỏ độc trong cây trâm cài tóc rồi hạ vào thức ăn của ngươi.”

“Ta đoán, ngươi và Hướng Đồ Nam đã bí mật cấu kết với nhau , định hoàn toàn loại bỏ ta , xóa sạch quá khứ nhục nhã của hai ngươi, đúng không ?”

Tạ Hoài Cẩn không nói được lời nào. Môi run rẩy không ngừng, ánh mắt đầy vẻ hoảng sợ. Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, rõ ràng đã chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Vì vậy , ta quyết định báo cho nàng ta tin vui cuối cùng, để nàng c.h.ế.t cũng không thể nhắm mắt, “Tạ Hoài Dữ sắp trở về kinh rồi . Chắc ngươi cũng đã nghe nói , Hướng Đồ Nam trong Thiên lao toàn thân lở loét, sống không bằng c.h.ế.t rồi nhỉ?”

“Rất không may, kẻ không quản nổi d.ụ.c vọng của bản thân kia , trong lúc tư thông với Hướng Đồ Nam khi không có hôn ước, cũng nhiễm phải thứ độc giống hệt.”

“Còn ta ... sẽ chăm sóc hắn thật chu đáo, để hắn sống thật lâu, thật lâu.”

“Để hắn tận mắt nhìn ta bước lên vị trí cao hơn, nắm trọn Hầu phủ trong tay, vinh hiển tột bậc.”

Tạ Hoài Cẩn vùng vẫy lao về phía ta . Ta chỉ khẽ phất tay một cái đã hất nàng ta ngã xuống. Giẫm lên dáng vẻ tuyệt vọng đang bò rạp dưới đất ấy , ta từng bước rời khỏi cung môn.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Qua bức tường son ngói vàng, ta nghe tiếng cung nhân chán ghét hô lên: “Tạ Đáp ứng c.h.ế.t rồi ! Mau kéo ra ngoài thiêu đi , đừng để lây bệnh cho những người khác trong cung!”

Đó chính là kết cục của nàng ta . Kết cục của kẻ vong ân phụ nghĩa, lấy oán báo ân.

Còn Hướng Đồ Nam… Nàng ta không đáng để ta phải đích thân đến gặp.

Sinh ra ở một thời đại văn minh và rộng mở hơn, nhưng vẫn mang trong mình lòng tham chiếm đoạt, tâm địa hẹp hòi cố chấp, chuyện gì cũng chỉ nghĩ cho bản thân mà tổn hại người khác. Loại người như vậy , đương nhiên không xứng được ai trân trọng hay yêu thương.

20.

Ngày Tạ Hoài Dữ bị đưa trở về Hầu phủ, trong phủ vừa tuyển thêm một nhóm hộ vệ mới. Người đứng đầu là một nam nhân xuyên không , đặc biệt giỏi lấy lòng người khác.

Hắn dẫn theo đám nam t.ử xuyên không của mình biểu diễn một điệu múa sôi động trước mặt mọi người . Thân hình rắn chắc, vai rộng eo thon, đôi chân dài mạnh mẽ khiến đám di nương trong viện đều đỏ bừng mặt. Ánh mắt các nàng long lanh như nước, đầy mong đợi nhìn về phía ta .

Sao ta có thể không hiểu?

Tạ Hoài Dữ đã chẳng còn trông cậy được nữa, các tỷ muội cũng đã nếm đủ nỗi khổ quạnh quẽ nơi cửa cao nhà rộng. Khó khăn lắm mới chờ được ngày hắn nửa sống nửa c.h.ế.t, cũng đến lúc mọi người được hưởng phúc rồi .

Ta liền hỏi đám hộ vệ: “Các di nương trong phủ đều thiếu hộ vệ thân cận.

Đãi ngộ hậu hĩnh, nhưng phải biết giữ bổn phận, chỉ được trung thành với một chủ nhân duy nhất. Có ai nguyện ý ở lại không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-12.html.]

Các di nương kích động đến mức ngồi không yên, người nào người nấy đều đưa mắt nhìn về phía nam t.ử mình vừa ý.

Nam nhân xuyên không tên Thẩm Diệc Dương quỳ xuống trước mặt ta . Hắn khẽ đặt tay ta lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của mình , đôi mắt đầy vẻ đáng thương, quỳ dưới chân ta nói : “Ta nguyện làm người của tỷ tỷ, chỉ thuộc về một mình tỷ tỷ.”

Đôi mắt Tạ Hoài Dữ đang nằm trên ghế dài khẽ run lên. Chỉ tiếc lưỡi và cổ họng đã thối rữa, đến nói một câu cũng khó.

Ta nâng cằm Thẩm Diệc Dương lên. Ngay trước mặt Tạ Hoài Dữ, từng chút từng chút kéo hắn lại gần. Khoảng cách gần đến mức hơi thở giao hòa.

Đôi mắt đen của Thẩm Diệc Dương lập tức sáng bừng, hai tay không an phận vòng lên eo ta . Môi mỏng vừa định chạm tới da thịt...

“Rầm!” Tạ Hoài Dữ vừa rên vừa gào, từ ghế dài ngã nhào xuống đất. Ánh mắt hắn nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

Như thể đang không tiếng động mắng ta vô liêm sỉ, đê tiện, đáng bị dìm xuống ao cho c.h.ế.t.

Ta chậc lưỡi lắc đầu: “Sao thế? Ta chỉ dùng cách ngươi từng đối xử với ta để đối xử lại với ngươi thôi, vậy mà ngươi đã không chịu nổi rồi sao ?”

“Nếu ta nói cho ngươi biết , mỗi lần ngươi tới tiểu viện ở thành Nam tìm niềm vui, ta cũng tới t.ửu lâu thành Bắc tìm thú tiêu khiển, chẳng phải ngươi sẽ tức c.h.ế.t hay sao ?”

Thẩm Diệc Dương bật cười : “Được ở bên tỷ tỷ cũng đâu phải ngày một ngày hai. Ai mà chẳng muốn ở cạnh một vị tỷ tỷ xinh đẹp , giàu sang như thế chứ?”

“Hơn nữa... tỷ tỷ thật thơm.” Hắn liếc nhìn Tạ Hoài Dữ. Rồi cố ý ghé sát sau gáy ta , hít sâu một hơi . Vẻ mặt say mê mà ngông nghênh, giống như có chiếc lông mềm khẽ lướt qua lòng bàn chân, khiến trái tim ta không khỏi ngứa ngáy.

Về phương diện lấy lòng người khác, Thẩm Diệc Dương tuyệt đối thuộc hàng xuất sắc nhất kinh thành.

Những chuyện nhẫn nhịn chịu đựng, ta đã từng làm đủ rồi . Bây giờ Hầu phủ đã nằm trong tay ta , cũng đến lúc ta được tự do.

Tạ Hoài Dữ tức đến nổi gân xanh, mặt đỏ bừng. Ta cúi người xuống, nhìn hắn nói : “Hướng Đồ Nam đã c.h.ế.t thối trong Thiên lao rồi . Người ta nói nàng ta c.h.ế.t vì nhiễm bệnh.”

“ Nhưng ta sẽ không để ngươi c.h.ế.t vì nhiễm bệnh đâu . Ngươi sẽ sống đến bảy, tám mươi tuổi, dùng thân thể mục nát ấy nhắc nhở toàn bộ triều đình về công lao hiển hách của Tạ gia. Như vậy con đường bước lên địa vị cao của muội muội ta mới có bậc thang để giẫm lên.”

“Khung cảnh ấy , ngươi sẽ được tận mắt chứng kiến mỗi ngày.”

“Ngươi chẳng có nam đức, cũng chẳng có đạo đức, dựa vào đâu bắt chúng ta phải giữ nữ đức vì ngươi?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...