20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Thay vì nổi giận, chi bằng học cách quen dần đi .”

“Dù sao ta cũng đã để lại cho ngươi một con đường sống. Còn khi các ngươi lợi dụng ta đến tận cùng rồi lại tìm cách hãm hại ta , có từng nghĩ đến việc chừa cho ta một đường lui hay không ?”

Các di nương dẫn theo từng hộ vệ của mình trở về viện. Ta cũng chọn một người khỏe mạnh nhất đưa tới viện của bà mẫu. Báo hiếu và hưởng phúc vốn nên trọn vẹn.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Nữ nhân trong nhà cũng nên đồng lòng như thế. Chúng ta giống những đóa Nghênh Xuân vươn cao khỏi tường viện, mãnh liệt đòi lấy từ thời gian phần rực rỡ vốn thuộc về mình .

Chỉ còn lại Tạ Hoài Dữ lê bước giữa sân, toàn thân đầy m.á.u. Mãi đến khi đêm xuống hoàn toàn , hắn mới được hạ nhân khiêng về thiên viện. Vết thương gặp nước thì đau, bôi t.h.u.ố.c thì lở loét. Khó khăn lắm mới giữ được một hơi tàn, nhưng đau đớn đến mức sống không bằng c.h.ế.t.

Đương nhiên hắn không hề biết . Ngày ở Hộ Quốc Tự, khi hắn vứt bỏ gói độc d.ư.ợ.c Hướng Đồ Nam dùng để hại Tạ Yến… Thì giữa ta và hắn đã không còn chút tình nghĩa phu thê nào nữa.

Thứ bị đổ vào miệng Hướng Đồ Nam hôm ấy , từ đầu đến cuối đều là độc d.ư.ợ.c do chính ta chuẩn bị .

Trong những ngày hắn và Hướng Đồ Nam quấn quýt ở tiểu viện thành Nam, độc đã sớm ngấm vào cơ thể. Chỉ là đến khi trọng thương mới hoàn toàn phát tác.

Ta là người rất nhỏ nhen. Nhỏ nhen đến mức không dung nổi một nữ nhân xuyên không độc ác, cũng không dung nổi một kẻ phụ tình đã mục ruỗng tận tâm can.

21.

Thân muội muội cùng mẫu của ta , nhờ dâng kế trị thủy mà lập công. Nhờ hiến phương pháp trị dịch mà được khen ngợi. Lại đem gia sản Ninh gia cứu giúp nạn dân nên được người đời kính trọng.

Ta che chở muội ấy lớn lên, muội ấy được Thái hậu đích thân dạy dỗ từ nhỏ. Tầm mắt rộng mở, chí hướng cao xa.

Thái t.ử cảm mến đức hạnh của muội ấy , dân chúng cảm kích công lao của muội ấy .

Mà đúng vào ngày giỗ của Tiên Hoàng hậu, muội ấy sinh hạ một quận chúa có dung mạo giống Tiên Hoàng hậu đến tám phần. Hoàng đế cảm niệm công lao cứu dân cứu nước của muội ấy , lại tán thưởng quận chúa mang phong thái của Tiên Hoàng hậu. Vì thế không tiếc phá bỏ quy củ cũ, hạ chỉ phong muội ấy từ Trắc phi của Thái t.ử lên làm Thái t.ử phi.

Muội ấy ngồi trên đài cao. Khoác phượng bào, khí chất ung dung quý phái.

Ta an nhiên ngồi phía dưới . Trâm ngọc châu ngọc quanh tóc mai, thần thái điềm tĩnh.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau , cả hai đều thấy trong mắt đối phương sự tự tin và quyết tâm tất thắng.

Thời đại thuộc về chúng ta … Mới chỉ vừa bắt đầu.

(Hết)

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:

PHƯỢNG QUYỀN

Ta được Giang gia nhận về đúng lúc đang phụng chỉ trị nạn châu chấu.

Trong tiệc nhận thân , thiên kim giả lại nhảy xuống hồ ngay trước mặt mọi người .

"Chính ta đã chiếm vị trí của tỷ tỷ, còn chiếm cả hôn ước vốn thuộc về tỷ ấy . Ta không còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa. Hôm nay sẽ trả lại tất cả cho tỷ tỷ."

Phụ thân và ca ca lập tức nhảy xuống cứu nàng ta lên. Bọn họ nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo như tẩm độc.

Mẫu thân nhào tới ôm Giang Nghiễn Nhu mà khóc lớn, "Nhu Nhi, tuy con bé là nữ nhi ruột thịt của ta , nhưng ta sẽ khuyên nhủ con bé thật tốt . Ta sẽ không để con bé cướp đồ của con đâu !"

Ngay cả vị hôn phu cũng chán ghét nhìn về phía ta , "Dù giữa ta và nàng có hôn ước, nhưng người ta yêu là Nghiễn Nhu. Ta khuyên ngươi nên từ bỏ ý định ấy đi ."

"Tạ phủ chúng ta không phải nơi mà ngươi có thể trèo cao được ."

Ta bước lên phía trước , trực tiếp rút trường kiếm bên hông ra , vung một kiếm cắt ngang cổ Giang Nghiễn Nhu!

"Đã muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t thật đi . Đừng làm bộ làm tịch để lấy lòng thương hại."

Toàn trường kinh hãi!

Phụ thân chấn động quát lớn: "Nghiệt nữ! Ngươi dám g.i.ế.c người sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-va-xuyen-khong-nu-deu-nghi-ta-ngu-muoi/chuong-13-het.html.

]

"Không sợ thánh thượng trách tội, chuốc lấy họa sát thân à ?"

Khóe môi ta khẽ cong lên. Ta chính là công chúa được thánh thượng yêu thích nhất, chỉ là một thiên kim giả đầy tâm cơ mà thôi, sao Ngài nỡ trách tội ta được chứ?

Chương 1:

01.

Khi người của Giang gia tới đón ta về nhận thân , ta vẫn còn có chút ngẩn ngơ. Bởi vì lúc ấy ta đang bận xử lý nạn châu chấu, căn bản không có thời gian nhận thân thích gì cả.

Mùa Thu hoạch đã cận kề, vậy mà đàn châu chấu cũng sắp kéo tới che trời lấp đất. Nếu không tranh thủ thu hoạch sớm, lương thực năm nay sẽ mất trắng. Đến lúc đó giá gạo tăng cao, người chịu khổ cuối cùng vẫn là bách tính. Trong đầu ta chỉ toàn nghĩ tới chuyện này , đến mức vừa bước qua cổng lớn Giang phủ, vì không chú ý nên suýt nữa bị vấp ngã.

Một tiếng cười khẩy vang lên, ngay sau đó là những lời mỉa mai liên tiếp truyền tới.

"Đây chính là thiên kim thật vừa được tìm về của phủ Giang Thượng thư sao ?"

"Áo vải thô cũ, cả người lấm lem bùn đất, bẩn c.h.ế.t đi được !"

"Giang Nghiễn Nhu tuy là thiên kim giả, nhưng được Giang phủ nuôi dạy như Thế t.ử phu nhân tương lai. Khí chất cao quý hơn vị thiên kim thật này biết bao nhiêu."

"Còn không phải sao ? Cũng không hiểu Giang gia nghĩ gì, sao lại tìm một nha đầu nhà nông như thế về làm gì?"

"..." Ta cúi đầu nhìn y phục trên người mình , quả thật có phần không đẹp mắt. Để tiện xuống đồng ruộng làm việc, đây là bộ y phục ta mua từ một phụ nhân nông thôn. Không ngờ lại trở thành bộ dạng không chịu nổi trong mắt bọn họ.

Nhưng ta chẳng buồn giải thích, ta chỉ muốn nhanh ch.óng giải quyết xong việc rồi rời đi . Dù sao ta còn phải quay về chỉ huy dân chúng thu hoạch lương thực.

Nghe những lời xì xào ấy , ánh mắt của Giang Thượng thư từ mong đợi dần chuyển thành thất vọng.

Giang phu nhân đỏ hoe vành mắt bước tới. Bà vén cổ áo phía sau của ta lên, nhìn thấy dấu bớt hình hoa mai thì bật khóc thành tiếng, "Nguyệt Nhi của ta … Con đã chịu khổ ở bên ngoài rồi ."

"Là mẫu thân không tốt . Năm con năm tuổi, ta đưa con ra phố, vì sơ suất mà để con bị bắt cóc, thất lạc hơn mười năm… Sau này ta nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho con."

Ta nhìn bà, trong lòng thoáng dâng lên một tia xúc động. Ta biết mình có dấu bớt hoa mai ấy , chỉ không ngờ nó lại giúp ta tìm được người thân ruột thịt.

02.

Ta đành vụng về an ủi bà, "Không sao đâu . Chẳng phải giờ con đã trở về rồi sao ?"

Bà lập tức bật cười trong nước mắt, " Đúng đúng đúng! Sau này còn nhiều thời gian."

Đúng lúc ấy , một nam t.ử có dung mạo khá giống ta bước tới. Giọng điệu mang theo vài phần kiêu ngạo, "Dù muội là thiên kim thật của Giang phủ chúng ta , nhưng muội phải hiểu rằng Nghiễn Nhu mới là người ở bên chúng ta lâu nhất. Muội không được bắt nạt muội ấy . Nếu không ta sẽ không nhận muội là muội muội ."

"Muội ấy mãi mãi là thiên kim của Giang gia. Muội đừng mơ vừa trở về đã có thể cướp đi tất cả của muội ấy , chiếm lấy toàn bộ Giang gia!"

Ta nhìn hắn , rồi lại nhìn Giang Nghiễn Nhu đang cúi đầu, gương mặt đầy vẻ tủi thân và lúng túng, "Ngươi chính là Giang Hạc mà quản gia nhắc tới sao ?"

"Dù ta thật sự là nữ nhi của Giang phủ các người , ta cũng sẽ không ở lại Giang gia. Sự lo lắng của ngươi hoàn toàn dư thừa." Ta dừng lại một chút rồi bình thản nói tiếp: "Hơn nữa, một Giang gia nho nhỏ, ta còn chưa đặt vào mắt, chứ đừng nói cần đến."

Giang Hạc bị nghẹn họng, trên mặt lập tức hiện lên vài phần tức giận.

Giang Nghiễn Nhu bỗng ngừng khóc . Nàng ta ngẩng đầu lên nhìn ta , gương mặt đầy nước mắt, "Tỷ tỷ, muội biết mình chiếm tổ chim khách, cướp mất tất cả những gì vốn thuộc về tỷ."

"Tỷ cứ yên tâm. Muội sẽ đi c.h.ế.t ngay bây giờ. Chỉ cầu xin tỷ đừng trách phụ thân mẫu thân , cũng đừng giận ca ca của muội ."

"Muội sẽ trả phụ thân mẫu thân lại cho tỷ. Trả ca ca lại cho tỷ. Còn có ..." Nói đến đây, nàng ta liếc nhìn nam t.ử đứng bên cạnh. Nước mắt lại tuôn rơi dữ dội hơn, "Còn có vị hôn phu của muội là Tạ Liễm… Muội cũng trả lại cho tỷ."

Dứt lời, nàng ta đột nhiên lao thẳng về phía hồ sen trong hoa viên, không chút do dự nhảy xuống!

Người Giang gia lập tức biến sắc.

"Nhu Nhi!"

"Muội muội !"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...