Hoa Thôn Khó Gả/Chương 44C. 44
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Viên T.ử Uyên rất tự nhiên thi lễ: “Tham kiến cô mẫu, tham kiến biểu muội .”

Liễu thị cười gật đầu: “Không hổ là người đọc sách, quả nhiên lễ độ.”

Viên T.ử Uyên mỉm cười , lui sang một bên nghe Liễu Hương Hương và Liễu thị trò chuyện.

Kỷ Đào có chút chán, vừa quay đầu liền thấy Viên T.ử Uyên kéo nhẹ tay áo Liễu Hương Hương, Liễu Hương Hương lập tức hiểu ý, cười nói :

“Cô mẫu, bọn con ra ngoài sớm, cũng nên về nhà rồi , người …”

“Các con cứ về trước đi , khó có dịp thấy trấn trên náo nhiệt như vậy , ta còn muốn dạo thêm một chút.” Liễu thị không để tâm nói .

Nhìn hai người sóng vai rời đi , Liễu thị thở dài một tiếng.

Kỷ Đào không nói gì. Những việc Tiền thị làm mấy ngày trước tuy không liên quan đến Liễu Hương Hương, nàng cũng biết không nên giận cá c.h.é.m thớt, nhưng đối với Liễu Hương Hương, rốt cuộc không còn thân thiết như trước nữa, có lẽ còn là vì chuyện Liễu Hương Hương đã đính thân .

Không chỉ nàng, Liễu Hương Hương đối với nàng cũng không còn gần gũi như trước , hiển nhiên cũng có phần trách nàng.

Liễu thị quay đầu cười nói : “Đào Nhi, con có mệt không ? Chúng ta đi ăn chút gì đó, tiện thể nghỉ ngơi một lát, chân ta cũng hơi mỏi rồi .”

Kỷ Đào gật đầu.

“Cha con đâu rồi ?” Liễu thị nhìn quanh, chỉ thấy Dương ma ma ở bên cạnh, không thấy bóng dáng Kỷ Duy.

Cuối cùng tìm thấy Kỷ Duy đứng cạnh cột ở cửa, mấy người cùng nhau đi tìm quán ăn.

Đi qua mấy nhà đều kín chỗ, đều phải đợi mới có bàn, bọn họ người đông, cũng không thể ghép bàn.

Kỷ Duy dứt khoát vỗ tay quyết định: “Đi Kỳ Nguyên Lâu, hôm nay ta mời khách.”

“Vốn dĩ là chàng mời mà.” Liễu thị cười nói .

Kỳ Nguyên Lâu là t.ửu lâu tốt nhất ở trấn Cổ Kỳ, một tòa nhà có bốn tầng ở trấn cũng không nhiều. Đương nhiên, ăn một bữa ở đây sẽ tốn không ít bạc.

Nên cho dù hôm nay trấn đông người , Kỳ Nguyên Lâu cũng chưa kín khách.

Vừa bước vào đã có tiểu nhị ra đón, mặt đầy nụ cười : “Mấy vị dùng ở đại sảnh hay lên phòng riêng?”

Kỷ Duy nhìn tình hình náo nhiệt ở tầng một, nói : “Lên lầu.”

Lên tầng hai ngồi xuống, Kỷ Duy thuận miệng gọi mấy món, tiểu nhị lui ra .

“Ồ, trông có vẻ rành thật đấy.” Liễu thị cầm chén trong tay xoay xoay. Chén của Kỳ Nguyên Lâu trắng trong như ngọc, thân chén tinh xảo, hoa văn sinh động, hiển nhiên giá trị không rẻ.

Kỷ Duy cười , dặn dò: “Ta nói này , nàng cẩn thận chút, chén ở Kỳ Nguyên Lâu đều là bộ, làm vỡ một cái là phải đền cả bộ đấy.”

Liễu thị liếc ông một cái, đặt chén xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-44.html.]

“Ta cũng chỉ tình cờ tới mấy lần thôi, đều là người khác mời khách.” Kỷ Duy nhạt giọng nói , xem như giải thích.

Kỷ Đào nhìn cách bày trí tao nhã trong phòng, ngay cả thư pháp treo trên tường cũng có nét b.út cứng cáp như móc sắt, trong tròn có sắc, rõ ràng là b.

út tích của danh gia.

Món ăn rất nhanh được mang lên. Kỷ Đào cúi đầu ăn cơm, mùi vị không tệ. Mấy người dạo chơi nửa ngày, ai cũng đói, trong phòng nhất thời yên lặng, chỉ còn tiếng đũa chạm bát đĩa.

Đang ăn thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, xen lẫn giọng nam quen thuộc. Mấy người nhìn nhau , Kỷ Duy nhíu mày nói : “Mọi người đừng ra ngoài, để ta đi xem. Thằng nhóc nhà họ Dương không giống người đi gây chuyện, chắc là có người bắt nạt nó rồi .”

Tiếng bên ngoài càng lúc càng lớn, có người nói : “Chẳng qua thấy tiểu nương t.ử xinh đẹp , tưởng nàng chưa đính thân nên hỏi thử mà chút thôi, đều là hiểu lầm.”

“Dù là cô nương, cũng không phải để ngươi vừa gặp đã trêu ghẹo như vậy ! Nếu thật là khuê nữ, thì về nhà không phải sẽ tìm c.h.ế.t sao ?” Dương Đại Thành rõ ràng không phục.

Kỷ Đào ngồi trong phòng uống trà , chỉ nghe mấy câu cũng đoán được nguyên nhân, không khỏi cảm khái đúng là nhân vật chính, động một chút là gặp cực phẩm, nào là thân thích không nói lý, nào là loại công t.ử trăng hoa như ngoài kia …

Dĩ nhiên, Phùng Uyển Phù quả thật rất xinh đẹp , khó tránh khỏi gặp phải những người như vậy , cũng không thể trách nàng được . Có Dương Đại Thành ở đó, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Tiếng cãi vã ngoài kia càng lúc càng lớn, thỉnh thoảng còn có tiếng khuyên can.

“A… g.i.ế.c người rồi …” Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng thét ch.ói tai, kèm theo tiếng hoảng sợ, cùng tiếng bước chân dồn dập.

Kỷ Đào không ngồi yên được nữa, Kỷ Duy vẫn còn ở ngoài. Nàng đứng dậy mở cửa, đập vào mắt là một công t.ử nhà giàu mặc áo lam, ôm cổ ngồi dựa dưới đất, chỗ cổ áo thấm đẫm màu đỏ sẫm, trên đất còn có mấy giọt m.á.u đỏ tươi.

Kỷ Duy thấy nàng, vội kéo nàng một cái, nói : “Đào Nhi, mau cứu người !”

Mọi người xung quanh nghe vậy vội tránh ra một lối. Kỷ Đào ngồi xổm xuống, người kia tuy có chút do dự, nhưng vẫn bỏ tay che cổ ra .

Điều khiến Kỷ Đào bất ngờ là Lâm Thiên Dược cũng có mặt. Hắn cũng đang ngồi xổm, dường như muốn đỡ người kia dậy, nhưng lại không dám tùy tiện động vào .

Một vết thương khiến người ta rùng mình , kéo dài từ cổ họng đến tận vành tai, vết cắt rất sâu, m.á.u không ngừng tuôn ra . Kỷ Đào khẽ nhíu mày, lấy ra kim bạc châm mấy mũi, rồi mới ngẩng đầu nói với hắn :

“Không sao , chỉ là vết thương này … e rằng sẽ để lại sẹo.”

Từ trên đỉnh đầu Kỷ Đào truyền xuống một giọng trầm thấp:

“Để lại sẹo…”

“Đừng nói chuyện.” Kỷ Đào nhạt giọng nói , thần sắc nghiêm nghị.

“Đa tạ cô nương.” Người kia lại nói .

Kỷ Đào nhíu mày, liếc nhìn xung quanh, Lâm Thiên Dược đã xé vạt áo mình đưa tới. Kỷ Đào nhận lấy, vừa băng bó cho người kia vừa nói :

“Vết thương này vẫn phải tìm đại phu, cũng không thể dùng loại vải này , chỉ là băng tạm thời thôi.”

Dương Đại Thành đứng cách đó không xa, có phần luống cuống, lúc này mới tiến lên, nói :

“Vị công t.ử này , thực sự xin lỗi , ta không cố ý. Là người kia khinh người quá đáng, ta chỉ muốn dạy dỗ hắn một chút mà thôi.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...