Hoa Thôn Khó Gả/Chương 45C. 45
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Người nằm dưới đất ôm lấy cổ đã được Kỷ Đào băng bó, mảnh vải đã giặt đến bạc màu, thật sự không hợp với y phục của hắn .

“Trước mặt nhiều người như vậy , ngươi muốn ta nói thế nào? Tha thứ cho ngươi sao ?” Giọng hắn trầm thấp, mang theo vài phần không kiên nhẫn.

Dương Đại Thành hơi sững lại , rồi nói : “Công t.ử muốn bồi thường thế nào, ta đều có thể…”

“Ta không thiếu bạc.” Người kia cắt ngang lời hắn .

Kỷ Đào đứng bên cạnh, người này hiển nhiên đã rất mất kiên nhẫn. Nhìn cách ăn mặc của hắn , với gia giáo của hắn , vốn không phải loại người tùy tiện ngắt lời người khác.

Dương Đại Thành càng thêm lúng túng. Nói cho cùng, hắn chỉ là một nông phu bình thường trong thôn. Cho dù mấy năm nay, nhờ Phùng Uyển Phù trong sáng ngoài tối chỉ điểm nên cuộc sống nhà họ Dương khá lên chút ít, nhưng hắn cũng không thể lập tức học được sự khéo léo tròn trịa. Hơn nữa, vị công t.ử này từ đầu đến chân đều cho thấy xuất thân không giàu thì cũng quý, vừa nhìn đã khiến hắn tự ti mấy phần, nên lời nói cử chỉ khó tránh khỏi mang theo sự rụt rè.

Lúc này , Phùng Uyển Phù tiến lên nắm lấy tay hắn , vẻ mặt thành khẩn nói :

“Phu quân ta làm công t.ử bị thương là sự thật, xin lỗi là điều tất nhiên. Còn công t.ử có tha thứ hay không , đó là chuyện của công t.ử.”

Nàng mím môi, rồi nói tiếp: “Nếu công t.ử đồng ý, phu thê chúng ta sẽ đưa công t.ử đi mời đại phu, công t.ử cũng có thể tới nhà chúng ta nghỉ lại , trước khi vết thương khỏi hẳn, đều do nhà chúng ta chăm sóc.”

Phùng Uyển Phù nói rất chân thành, sắc mặt người kia dịu đi đôi chút. Hắn nhìn về phía người đang trốn sau đám đông, rồi nói :

“Ta mặc kệ các ngươi vì sao lại động thủ, chuyện này ta sẽ bẩm báo đúng sự thật với Tề Ngũ.”

Kỷ Đào mơ hồ biết , trưởng trấn của trấn Cổ Kỳ họ Tề.

Nói xong, hắn lại cảm tạ Kỷ Đào một lần nữa, ôm cổ xuống lầu. Chưởng quỹ Kỳ Nguyên Lâu vội vàng theo sát bảo vệ. Lâm Thiên Dược nhìn về phía Kỷ Đào, thấp giọng nói :

“Hôm nay đa tạ muội .”

Kỷ Đào nhìn Lâm Thiên Dược đuổi theo, dường như người kia là người rất quan trọng đối với hắn .

Sắc mặt Dương Đại Thành rất khó coi, còn Phùng Uyển Phù thì nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi , như có điều suy nghĩ.

“Không liên quan gì đến ta , là ngươi mang theo hung khí bên người . Tất cả mọi người ở đây đều thấy là ngươi làm người ta bị thương, ta chẳng có gì phải sợ cả.” Lúc này , tên công t.ử nhà giàu mà người bị thương lúc nãy nhìn , bỗng lớn tiếng kêu gào.

“Nếu không phải ngươi ăn nói bậy bạ, bắt nạt người khác, ta sao có thể nghĩ tới việc làm người khác bị thương?” Dương Đại Thành mặc cho Phùng Uyển Phù không ngừng kéo tay áo hắn , vẫn không chịu thua, lớn tiếng đáp trả.

Kỷ Đào cẩn thận quan sát Kỷ Duy một lượt, thấy ông không sao , lúc này mới thở phào, nói :

“Cha, chúng ta về nhà thôi.

Kỷ Duy lại khoát tay, nhìn về phía tên công t.ử kia , nhạt giọng nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-45.html.]

“Bất luận thế nào, hôm nay ngươi trêu ghẹo tiểu tức phụ nhà người ta là sự thật. Người ta làm chồng, trong cơn tức giận rút d.a.o cũng có thể nói là hợp tình. Việc hôm nay, nếu vị công t.ử bị thương kia truy cứu, các ngươi đều có trách nhiệm.”

“Lão già c.h.ế.t tiệt, ông là ai, liên quan cái rắm gì tới ông?” Tên công t.ử kia vẻ mặt khinh miệt.

Sắc mặt Kỷ Duy không đổi: “Bọn họ là người thôn Đào Nguyên, ta là trưởng thôn ở đó, chẳng lẽ không quản được ?”

Sắc mặt Liễu thị không được tốt , nhưng bà đã quen với tính hay xen chuyện của Kỷ Duy, chỉ đứng một bên, tay nắm c.h.ặ.t Kỷ Đào.

“Chỉ là một tên trưởng thôn mà cũng dám quản ta ?” Tên công t.ử giơ tay lên, suýt nữa đ.á.n.h trúng Kỷ Duy.

“Ngươi làm gì đấy?” Dương Đại Thành bước lên một bước, chắn trước người Kỷ Duy.

Hắn giận dữ nói : “Muốn đ.á.n.h nhau à ?”

Tên công t.ử chẳng hề sợ hãi, cười lạnh:

“Đánh thì đ.á.n.h, ta sợ ngươi chắc? Ta muốn xem xem, một mình ngươi có thể đ.á.n.h được mấy người ?”

Nghe vậy hai kẻ gia nô đang đứng hộ vệ phía sau hắn liền tiến lên hai bước. Trong tay không biết từ lúc nào đã cầm một con d.a.o găm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Dương Đại Thành đầy hung ác.

Hai bên giương cung bạt kiếm, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Kỷ Đào nhíu mày. Kỷ Duy ra tay giúp đỡ là chuyện nàng đã đoán trước , coi như là bệnh nghề nghiệp của ông. Thêm nữa, Kỷ Duy rất coi trọng Dương Đại Thành, đó là người ông định chiêu làm con rể. Bất luận là vì tình riêng hay vì trách nhiệm thôn trưởng, ông cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn .

Nhưng như vậy thì quá nguy hiểm. Kỷ Đào thấy giữa mày Liễu thị cũng đã nhíu c.h.ặ.t.

Nghĩ một chút, Kỷ Đào không tiện tiến lên, bèn nói với Dương ma ma:

“Ma ma, bà đi nói với cha, bảo ông báo quan đi .”

Kỷ Duy chỉ là trưởng thôn của thôn Đào Nguyên, quả thật không quản được nhiều như vậy . Bất luận có quản được hay không , Kỷ Đào đều không muốn Kỷ Duy bị thương. Cho dù sau này có đòi lại được công đạo nhưng vết thương trên người , người đau vẫn là chính mình .

Dương ma ma chen lên phía trước . Liễu thị tức giận nói : “Cha con cũng thật là, cứ thích lo chuyện bao đồng.”

Kỷ Đào không rời mắt khỏi phía trước , miệng khuyên: “Tính của cha thế nào, nương đâu phải không biết . Ông là thôn trưởng, chuyện như hôm nay, không gặp thì thôi, đã gặp thì sao có thể bỏ mặc ạ.”

Thấy Dương ma ma đã chen lên phía trước , thấp giọng nói gì đó với Kỷ Duy, Kỷ Đào thấy Kỷ Duy khoát tay, vẫn đứng sau lưng Dương Đại Thành, không hề nhúc nhích.

Không khỏi thở dài một tiếng, lỡ bị thương thì biết làm sao đây?

Liễu thị cũng nhìn thấy, lập tức thấp giọng giận dữ: “Chẳng liên quan gì tới ông ta cả mà cứ thích lo chuyện bao đồng! Ta thấy ông ta có khi có thể vì người ngoài mà bỏ mặc hai mẫu t.ử chúng ta , những người đó mới là người nhà của ông già đó!”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...