Hoa Thôn Khó Gả/Chương 55C. 55
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dương Đại Viễn đỡ Lâm Thiên Dược, cười nói : “Huynh cũng thật là, chỗ đó toàn là cỏ dại, ngay cả lối mòn cũng không có , huynh chui vào đó làm gì? Huynh lại là thư sinh yếu ớt, thân thể vốn đã không tốt , lần này chắc phải dưỡng bệnh lâu lắm đấy?”

Kỷ Đào lặng lẽ đi theo phía sau . Nói thật, việc hắn thà để bản thân bị thương cũng quyết cứu nàng, đối với nàng mà nói , không phải là không cảm động chút nào.

Lâm Thiên Dược khập khiễng để hắn đỡ, không nói lời nào.

Dương Đại Viễn cũng không để ý đến sự lạnh nhạt của hắn , vẫn cười nói : “Nhà huynh ở gần nhà Kỷ cô nương, cũng tiện thật, đỡ phải tốn công đi mời đại phu. Ta thì thường cảm thấy nhà ta với nhà Kỷ trưởng thôn cách xa quá, mỗi lần đều phải chạy một quãng dài, mà lại còn không thể không đi .”

Kỷ Đào có chút kinh ngạc. Theo lý mà nói , Dương Đại Viễn hẳn phải đối với Phùng Uyển Phù một lòng một dạ , không ngại vất vả mới đúng? Sao nghe giọng hắn bây giờ lại như có chút oán thán.

Rất nhanh đã vào tới thôn. Đến nhà họ Lâm, tự nhiên là một phen luống cuống bận rộn. Sau khi Kỷ Đào cẩn thận rửa sạch vết thương, quả nhiên đúng như lời Phó đại phu nói , ở giữa có một vết rách rất sâu. Với vết thương như vậy , cho dù Lâm Thiên Dược cả ngày không cử động, cũng phải hơn nửa tháng mới có thể lành. Mà nay đã là cuối tháng Giêng, chắc chắn không kịp kỳ huyện thí giữa tháng Hai.

Lúc này Lâm Thiên Dược ngồi trên giường, Điền thị đứng một bên lo lắng rơi nước mắt, Kỷ Duy ngồi trên ghế bên cạnh, thỉnh thoảng lại thò đầu nhìn một cái.

Kỷ Đào c.ắ.n môi, nói : “Lâm đại ca, thật ra muội có một cách, có thể khiến huynh mau lành hơn, chỉ là… muội chưa từng thử qua.”

Lâm Thiên Dược được nàng xử lý vết thương, lúc này sắc mặt đã trắng bệch. Nghe vậy , hắn đưa mắt nhìn nàng một cái, nói : “Cứ thử đi .”

Giọng nói nhẹ như không .

Điền thị sốt ruột, vội nói : “ Nhưng mà, Đào Nhi, cái này chưa từng thử qua, có hiệu quả hay không ? Lỡ như có điều gì không tốt thì…”

“Con muốn thử ạ.” Lâm Thiên Dược nói .

Điền thị nghẹn lời.

Kỷ Đào nhìn quanh, đứng dậy nói : “Con về lấy đồ, mọi người còn có thể bàn bạc thêm ạ.”

Kỷ Đào đứng dậy trở về nhà. Kỷ Duy theo nàng ra ngoài, vừa vào đến sân nhà họ Kỷ, Kỷ Duy hỏi: “Nghe nói bẫy là do con giẫm trúng, mũi tre vốn là b.ắ.n về phía con?”

Nghe ai nói thì không cần hỏi cũng biết , nhất định là Phó đại phu.

“Vâng, Lâm đại ca là vì cứu con nên mới bị thương.” Kỷ Đào không phủ nhận.

Kỷ Duy thở dài, thấy Kỷ Đào cầm theo một ít thứ giống như chỉ, liền vội vàng theo sau . Thứ chỉ đó rất khác với chỉ may quần áo bình thường, màu sẫm, lại còn có mùi lạ lạ.

“Cha, cha đừng đi theo, cái này không đẹp mắt đâu .” Kỷ Đào quay lại , ngăn ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-55.

html.]

Kỷ Duy hừ lạnh, chắp tay sau lưng, thong thả theo sau : “Còn có thứ gì mà ta không xem được ? Ta không tin.”

Thế là, hai khắc sau , Kỷ Duy sắc mặt trắng bệch lui ra khỏi phòng. Kỷ Đào mặc kệ ông, thu kim lại , rắc thêm t.h.u.ố.c, rồi băng bó lại cho Lâm Thiên Dược. Nhìn sắc mặt hắn trắng như giấy, nàng thấp giọng nói : “Bảy tám ngày nữa muội sẽ tháo chỉ, khi đó chắc sẽ khá hơn rồi .”

Môi Lâm Thiên Dược cũng trắng bệch, nghe vậy không nói gì, chỉ gật đầu. Thật ra Kỷ Đào nghi ngờ hắn bị đau đến mức không nói nổi.

Điền thị từ đầu đã bị Lâm Thiên Dược đuổi ra ngoài. Thấy Kỷ Đào đi ra , bà vội hỏi: “Đào Nhi, đã ổn chưa ?”

Kỷ Đào cười nói : “Chưa nhanh như vậy , chỉ là sẽ mau hơn thôi ạ. Thẩm đừng lo, nhất định sẽ không sao ạ.”

Sắc mặt Điền thị hơi giãn ra : “Cảm ơn con.”

Kỷ Đào có chút chột dạ , chỉ nói : “Không cần cảm ơn đâu ạ, con về trước . Có chuyện gì, cứ sang gọi con là được ạ.”

Hàng ngày Kỷ Đào đều sang thay t.h.u.ố.c cho Lâm Thiên Dược, cẩn thận quan sát xem vết thương có chuyển xấu hay không . Nói thật, lần đầu tiên khâu vết thương cho người khác, nàng cũng hơi run, dù sao việc sát trùng các thứ chắc chắn không thể hoàn hảo như trong y quán.

Phó đại phu thì đi châm cứu cho Phùng Uyển Phù, nghe nói là bị động t.h.a.i khí.

Vài ngày sau , Kỷ Đào tháo chỉ cho Lâm Thiên Dược, lúc đó nàng mới thật sự yên tâm.

Lúc này đã là đầu tháng Hai. Như vậy là tốt nhất, không làm lỡ kỳ huyện thí của Lâm Thiên Dược, cảm giác áy náy trong lòng nàng cũng nhẹ đi không ít.

Lần này Phó đại phu thấy Kỷ Đào khâu vết thương giúp vết thương mau lành, lại chui vào phòng nghiên cứu t.h.u.ố.c, không chịu ra ngoài.

Thế nên bên nhà họ Dương lại đến lượt Kỷ Đào qua trông nom. Phùng Uyển Phù quả thật là bị động t.h.a.i khí, tinh thần cũng không được tốt . Tuy không cần châm cứu nữa, nhưng vẫn phải uống t.h.u.ố.c an thai.

Có lần Kỷ Đào tình cờ thấy nàng ăn cơm, chỉ ăn một bát nhỏ, canh cũng chẳng uống được bao nhiêu.

Vậy mà Dương Đại Thành vẫn một dạ lấy lòng, thay đổi đủ kiểu làm đồ ăn cho nàng.

Kỷ Đào ngày nào cũng phải sang một lần , có lúc còn sáng tối hai lượt. Mấy ngày sau , nàng không nhịn được nữa: “Dương đại tẩu, thứ cho ta nói thẳng, tẩu không thể tiếp tục như vậy được . Trong bụng có đứa bé, thân thể của tẩu cũng phải dưỡng cho tốt . Nếu không , sau này … người có t.h.a.i mà tâm tư quá nặng nề, đối với bản thân cũng không tốt .”

Kỷ Đào có chút không kiên nhẫn. Phùng Uyển Phù cứ như vậy , chắc chắn sẽ không khá lên được . Chỉ cần t.h.a.i khí còn không ổn , Kỷ Đào liền phải ngày ngày chạy qua.

Nàng tuy không thích Phùng Uyển Phù, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn đứa bé trong bụng nàng xảy ra chuyện.

“Đào Nhi muội muội .” Phùng Uyển Phù đột nhiên ngồi thẳng dậy, đưa tay nắm lấy tay Kỷ Đào đang thu dọn hòm t.h.u.ố.c. Nàng cẩn thận liếc nhìn cửa phòng, trong mắt tràn đầy hy vọng, thấp giọng hỏi: “Muội nói xem, nếu bây giờ ta làm rơi thai… có được không ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...