Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Đào thật sự sửng sốt.
Phùng Uyển Phù cúi đầu, nói : “Ta sợ sau khi đứa bé sinh ra , ta không chăm sóc tốt được . Trong nhà lại không có trưởng bối chỉ bảo, tất cả đều làm bừa, ta sợ…”
Kỷ Đào tiếp tục thu dọn hòm t.h.u.ố.c, cười nói : “Tẩu cứ yên tâm. Những chuyện này tẩu đều có thể hỏi Dương đại ca. Huynh ấy thích trẻ con, cũng sẽ đối xử tốt với đứa bé. Hơn nữa, Dương đại ca đối với tẩu thế nào, ta đều thấy rõ. Đứa bé này là ân huệ ông trời ban cho, có người muốn còn không có được ấy chứ.”
Kỷ Đào đeo hòm t.h.u.ố.c lên, nhưng cánh tay lại bị Phùng Uyển Phù nắm c.h.ặ.t. Lực tay nàng rất lớn, bóp đến mức làm đau cánh tay Kỷ Đào. Móng tay Phùng Uyển Phù gần như bấm sâu vào da thịt nàng, đau nhói như bị kim châm.
Kỷ Đào khẽ nhíu mày, lại nghe nàng ta khẩn cầu: “Đào Nhi muội muội , muội giúp ta đi , chỉ cần kê cho ta một thang t.h.u.ố.c thôi! Muội biết mà, đứa trẻ này vừa sinh ra , người ngoài nhìn vào là biết ngay có chuyện. Ta mang tiếng xấu thì không sao , nhưng đối với đứa trẻ, cả đời nó cũng không thoát khỏi cái danh con hoang.”
Kỷ Đào muốn nói , có ai rảnh mà chăm chăm nhìn nàng ta chứ? Ai cũng có cuộc sống riêng phải lo. Đứa trẻ này dù đủ tháng sinh ra , cho dù bị người ta phát hiện ngày tháng không khớp, nhưng Phùng Uyển Phù cũng đã thành thân rồi , sao có thể là con hoang được ? Người ngoài nhiều lắm cũng chỉ xì xào vài câu rồi thôi. Với địa vị hiện nay của nhà họ Dương trong thôn, hơn nửa dân thôn Đào Nguyên còn phải dựa vào họ mà sống, sao người khác có thể đi khắp nơi nói bậy được ?
Kỷ Đào chậm rãi rút tay về, nói : “Dương đại tẩu, bất kể tẩu vì lý do gì mà không muốn đứa trẻ này , ta cũng không có t.h.u.ố.c. Sư phụ ta từng nói , loại t.h.u.ố.c đó tổn hại thiên hòa, không cho ta bốc.”
Phùng Uyển Phù bổ nhào tới bên giường, nước mắt lã chã rơi: “Đào Nhi muội muội , coi như ta cầu xin muội .”
Kỷ Đào thấy nàng gầy gò, khóc đỏ hoe hai mắt, tay bám c.h.ặ.t mép giường không buông, trông vô cùng đáng thương.
Nhưng Kỷ Đào không vì thế mà mềm lòng. Người đáng thương trên đời này nhiều lắm, nàng chỉ nói : “Thật ra ta không biết bốc. Sư phụ ta không chỉ không cho ta bốc, mà cũng không dạy cho ta biết toa t.h.u.ố.c. Tẩu biết rồi đấy, phương t.h.u.ố.c của thầy t.h.u.ố.c đâu phải dễ dàng có được . Sư phụ không dạy, ta muốn học cũng không có chỗ mà học. Xin lỗi , ta không giúp được .”
Phùng Uyển Phù cũng không phải thật sự đáng thương. Việc nàng nảy sinh ý nghĩ này , phần lớn là do cốt truyện tác động. Nhiều tình tiết Kỷ Đào đã không còn nhớ rõ, nàng chỉ biết rằng, phần lớn chuyện hiện giờ xảy ra đều không giống trong tiểu thuyết nữa.
Ví dụ như đứa trẻ của Phùng Uyển Phù, trong truyện vốn là đứa con trong hôn nhân, lai lịch rõ ràng, còn hôn sự của họ là trong căn nhà gạch ngói mới sáng sủa, chứ
không
phải
căn nhà đất vách bùn thế
này
.
Nhưng hình như trong tiểu thuyết đâu có ngược? Nếu có ngược thì cũng là ngược nữ phụ Kỷ Đào. Nàng nhớ rõ đây là truyện ngọt sảng văn. Nhìn Phùng Uyển Phù khóc thương tâm như vậy , sao giờ lại có cảm giác hơi ngược thế này ?
Dương Đại Thành không biết xuất hiện ở cửa từ lúc nào, sắc mặt rất khó coi. Nhìn Phùng Uyển Phù nằm bò bên giường khóc đến đứt ruột đứt gan, hắn áy náy nói với Kỷ Đào: “Đào Nhi, để muội chê cười rồi .”
Kỷ Đào gật đầu, đeo lại hòm t.h.u.ố.c, đi ra cửa. Nhìn dáng vẻ đáng thương của Phùng Uyển Phù, nàng thật sự có chút không đành lòng, nghĩ ngợi chút rồi nói : “Dương đại ca, ta nhớ từng đọc trong một quyển y thư, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không chỉ thân thể thay đổi lớn, mà tâm trạng, suy nghĩ cũng rất khó nắm bắt.”
Ý của Kỷ Đào là muốn nói đây đều là chuyện bình thường, mong Dương Đại Thành kiên nhẫn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-56.html.]
“Ta biết rồi , cảm ơn muội .” Dương Đại Thành bước vào trong, cúi người ôm lấy Phùng Uyển Phù.
Kỷ Đào không nhìn nữa, xoay người ra ngoài. Vừa ra đã thấy Dương Đại Viễn đứng trong sân thò đầu ngó nghiêng, thấy Kỷ Đào liền tiến lên hai bước: “Kỷ cô nương, để ta đưa muội về.”
Kỷ Đào lắc đầu: “Không cần phiền đâu .”
“Phải chứ phải chứ, muội giúp đại tẩu ta xem bệnh bao nhiêu lần , gần như không lấy tiền khám, chỉ lấy tiền t.h.u.ố.c. Ta đưa cô về là phải đạo. Hơn nữa ta khỏe mạnh, nếu gặp lại mấy kẻ không có mắt như lần trước , ta nhất định sẽ xông lên đ.á.n.h cho một trận.” Dương Đại Viễn vừa theo nàng ra ngoài vừa nói liên hồi.
Kỷ Đào thấy từ chối không được , đành mặc hắn .
Đưa đến tận cửa nhà họ Kỷ, Dương Đại Viễn trả tiền t.h.u.ố.c rồi mới cáo từ rời đi .
Liễu thị đang ở trong sân, ngó ra nhìn , vừa hay thấy bóng lưng Dương Đại Viễn rời đi , cười nói : “Về rồi à ?”
Kỷ Đào gật đầu: “Hắn cứ nhất quyết đưa con về, không từ chối được .”
Liễu thị đặt kim chỉ trong tay xuống, trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu cười .
“Nương, người nói xem Dương đại tẩu nghĩ gì vậy ? Không chịu ăn uống, uống t.h.u.ố.c đàng hoàng, vừa nãy còn hỏi con xin… t.h.u.ố.c phá thai.” Mấy chữ cuối, Kỷ Đào ghé sát tai Liễu thị nói nhỏ.
Liễu thị hơi kinh ngạc, lắc đầu: “Ta cũng không biết . Có con là chuyện vui, người khác mong còn không được .”
Trong giọng nói đầy vẻ buồn bã.
Kỷ Đào có chút hối hận. Nàng vốn chỉ muốn để Liễu thị phân tích tâm lý Phùng Uyển Phù, không ngờ lại chạm đúng nỗi đau của Liễu thị.
Sau khi buồn bã qua đi , Liễu thị đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi: “Con không thật sự bốc cho nàng ta đấy chứ?”
Kỷ Đào không vui: “Con ngốc đến vậy sao ? Con nói thẳng là sư phụ không dạy, con không biết . Đúng rồi nương, sau này bất kể ai đến hỏi loại t.h.u.ố.c này , người cứ nói con không biết .”
Liễu thị gật đầu: “Thuốc này nhạy cảm, tốt nhất là đừng bốc.”
Chaporia
Bình Luận (0)