Hoa Thôn Khó Gả/Chương 57C. 57
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Cửa lớn chưa đóng, Kỷ Đào liếc mắt đã thấy Lâm Thiên Dược đứng ở đó, vội bước tới, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy ? Vết thương của huynh có vấn đề gì sao ?”

Lâm Thiên Dược liếc nhìn Liễu thị ở không xa, gật đầu: “Muội có thể giúp ta xem lại không ?”

“Vào đi .” Kỷ Đào nghiêng người nhường đường.

Lâm Thiên Dược đi tới ngồi bên bàn cạnh Liễu thị, hòm t.h.u.ố.c của Kỷ Đào cũng đặt ở đó.

Liễu thị thấy vậy , định vào trong rót trà cho Lâm Thiên Dược. Vừa đi khỏi, Lâm Thiên Dược liền giữ tay Kỷ Đào đang định tháo băng trên chân hắn , nói : “Ta phải đi rồi .”

Kỷ Đào vẫn kiên quyết tháo băng, cẩn thận xem xét một lượt, thấy không có gì đáng ngại mới nói : “Cũng đến lúc nên lên đường rồi , phải chừa thời gian đi đường. Vết thương của huynh vẫn phải chú ý, đừng quá mệt, nếu nứt ra thì không tốt .”

Lâm Thiên Dược nghe lời dặn của Kỷ Đào, nhìn Liễu thị bưng khay trà từ trong nhà đi ra , khẽ nói : “Ta thích nghe nàng dặn dò. Ta sẽ luyến tiếc.”

Liễu thị càng lúc càng đến gần, Lâm Thiên Dược vội nói nhanh: “Đào Nhi, đợi ta trở về, ta sẽ đến cầu hôn với Kỷ thúc. Nàng có thể đợi ta khoảng thời gian này không ?”

Kỷ Đào không trả lời, tay tiếp tục quấn lại băng trắng cho hắn , đột nhiên tay bị hắn nắm lấy.

Kỷ Đào đang ngồi xổm dưới đất, ngẩng lên nhìn hắn , chỉ thấy hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào nàng: “Ta coi như nàng đã đồng ý rồi .”

Hắn buông tay Kỷ Đào, lại nói thêm: “ Đúng rồi , nàng nên tránh xa Dương Đại Viễn một chút, hắn không có ý tốt đâu .”

Lúc này , Liễu thị đã đi tới, lời từ chối mà Kỷ Đào định nói cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng.

Lâm Thiên Dược mỉm cười nói chuyện với bà, đến cuối còn cảm ơn Kỷ Đào một tiếng, rồi mới chậm rãi rời đi .

Kỷ Đào nhìn theo bóng lưng hắn , khẽ thở dài. Thôi vậy , dù sao nàng cũng không vội, để qua một thời gian nữa rồi tính.

Lâm Thiên Dược rời đi , sáng sớm ngày hôm sau Kỷ Đào đã nghe Liễu thị nói lại chuyện này .

Kỷ Đào cũng tạm gác chuyện đó sang một bên, dạo gần đây Liễu thị cũng không còn nhắc tới hôn sự của nàng nữa.

Bên phía Phùng Uyển Phù cuối cùng cũng chịu ăn cơm uống t.h.u.ố.c đàng hoàng, Kỷ Đào cũng không cần phải ngày nào cũng qua.

Lần này Kỷ Đào rảnh rỗi hơn, mỗi ngày đều sang chỗ Phó đại phu xem ông bào chế chỉ khâu, rồi phơi d.ư.ợ.c liệu, thỉnh thoảng lại nhớ tới lời Lâm Thiên Dược từng nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-57.html.]

“Đợi ta trở về, ta sẽ đến cầu hôn với Kỷ thúc.”

Kỷ Đào cảm thấy lời này không đáng tin được bao nhiêu.

Lâm Thiên Dược có ý với nàng là thật, nếu không cũng sẽ không liều mình cứu nàng. Nhưng hắn là người đọc sách, mấy năm nay thường xuyên ra ngoài học hành, Kỷ Đào không tin với nhân phẩm của hắn mà lại không có cô nương nào để ý. Con gái nhà phú quý, về sau chắc chắn có thể giúp ích cho hắn nhiều hơn. Kỷ Đào thỉnh thoảng sẽ đọc sách khi nhàn rỗi, cũng biết hiện nay có rất nhiều thư sinh không vội thành thân , thậm chí không muốn đính hôn, chính là chờ thi đỗ tiến sĩ, để được nhà quyền quý “bảng hạ tróc tế”, đôi bên đều có lợi.

Đó mới là con đường mà người đọc sách nên đi .

Ngày tháng cứ bình lặng trôi qua. Sau vụ xuân canh, trên núi nhà họ Dương mỗi ngày đều vô cùng nhộn nhịp. Năm nay Dương Đại Thành không có thời gian lên núi làm việc, chỉ thỉnh thoảng qua xem, vì thế số người được thuê năm nay nhiều hơn so với mọi năm.

Khi tin Lâm Thiên Dược thi đỗ đồng sinh truyền về, trong thôn người người chạy đi báo tin, Kỷ Đào cũng chỉ cười cười , cảm thấy chuyện đó không liên quan gì đến mình .

“Không có gì, mọi thứ đều bình thường. Phải ăn ít nhưng nhiều bữa, không phải cứ ăn nhiều là tốt .” Kỷ Đào thu tay lại sau khi bắt mạch cho Phùng Uyển Phù, dặn dò.

“Vậy thì tốt .” Phùng Uyển Phù vuốt cái bụng đã nhô lên, trong mắt tràn đầy dịu dàng, trên mặt là niềm vui sắp làm mẹ . “Dạo này khẩu vị ta rất tốt , món gì cũng ăn được , lại còn nhanh đói nữa.”

Kỷ Đào cất gối bắt mạch, cười nói : “Dương đại tẩu, cũng không thể ăn quá nhiều đâu .”

Phùng Uyển Phù cau mày: “Ăn nhiều không phải là tốt cho đứa bé sao ?”

Kỷ Đào cười : “Ăn nhiều quá, sau này sinh xong sẽ rất khó gầy lại .”

“ Đúng rồi , ta từng nghe nói chuyện này , vậy mà quên mất.” Phùng Uyển Phù bừng tỉnh.

Trong lòng Kỷ Đào khẽ giật, ngẩng đầu nhìn biểu cảm của nàng ta .

Thấy Phùng Uyển Phù không hề phát giác điều gì, Kỷ Đào lại cúi đầu tiếp tục thu dọn hòm t.h.u.ố.c.

Câu nói này rất có vấn đề. Khi Phùng Uyển Phù mới đến thôn Đào Nguyên, nàng ta chỉ là một tiểu cô nương mới mười hai tuổi, chắc chắn không thể biết những chuyện này . Mà trong thôn cuộc sống khổ cực, dù có m.a.n.g t.h.a.i cũng không có nhiều đồ để ăn, phụ nhân trong thôn tự nhiên cũng không biết đến việc không nên ăn quá nhiều. Ngay cả nhà giàu chưa chắc đã biết , nghe Dương ma ma nói , còn có chủ mẫu cố tình để ma ma canh chừng tiểu thiếp có t.h.a.i ăn thật nhiều, ăn đến thân thể tròn vo, dù sinh con thuận lợi, cũng sẽ mất đi sự sủng ái của nam gia chủ.

Vậy thì, Phùng Uyển Phù đã nghe chuyện này từ đâu ra ?

Kỷ Đào cảm thấy, Phùng Uyển Phù luôn che giấu thân phận trọng sinh của mình rất kỹ, ít nhất nàng, người biết nội tình, cũng chưa từng nhìn ra .

Nhưng hôm nay Phùng Uyển Phù lại lỡ lời nói ra chuyện này , chẳng lẽ đúng là “một lần mang thai, ngốc ba năm”?

Đương nhiên, cũng có thể là vì Kỷ Đào biết nội tình nên quá nhạy cảm, mới để ý tới điểm bất thường này .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...