Hoa Thôn Khó Gả/Chương 58C. 58
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dương Đại Thành bưng một cái bát, cười bước vào . Trên người hắn mặc một chiếc trực tụ màu xanh, thêu hoa văn chìm tinh xảo, bớt đi vài phần thô ráp của người làm nông, lại thêm mấy phần nho nhã lịch sự. Dạo gần đây, hắn dường như đều ăn mặc như vậy , không còn lên núi làm việc nữa, trong thôn có người trêu hắn là giống người giàu ở thành rồi .

Còn có người nói Phùng Uyển Phù vượng phu, lời này cũng không phải không có căn cứ. Khi Phùng Uyển Phù mới đến nhà họ Dương, nhà họ sa sút đến mức đừng nói lương thực tinh, ngay cả lương thực thô cũng không có mà ăn, sắp phải chịu đói đến nơi. Vậy mà chưa đầy năm năm, nhà họ Dương đã trở thành một trong những phú hộ hàng đầu thôn Đào Nguyên, mấy chục mẫu đất trên núi, tiền thuê người trồng trọt mỗi năm cũng là một khoản không nhỏ.

Vì thế, trong thôn âm thầm có người nói Phùng Uyển Phù là người có phúc, có thể mang đến vận may cho những người xung quanh.

“Dương đại ca bây giờ thay đổi nhiều quá, nếu là người không quen, e là cũng không nhận ra .” Kỷ Đào cười nói , thuần túy chỉ là xã giao vài câu, không có ý gì khác.

Trong ánh mắt Phùng Uyển Phù lộ ra chút đắc ý, người nàng chọn mà dù thế nào cũng sẽ không tệ.

Dương Đại Viễn xuất hiện ở cửa, thò đầu nhìn vào một cái, cười nói : “Đại tẩu hôm nay thế nào rồi ạ?”

Phùng Uyển Phù gật đầu: “Đào Nhi muội muội đã bắt mạch xong rồi , đệ đưa nàng về nhà đi .”

Không đợi Dương Đại Viễn đáp lời, Kỷ Đào đã đeo hòm t.h.u.ố.c lên, lạnh nhạt nói : “Không cần, trong thôn đều là người quen cả, thật sự không cần phiền phức vậy đâu .”

“Nên chứ, nên chứ.” Dương Đại Viễn theo nàng ra khỏi cổng nhà họ Dương, mặt mày tươi cười .

Kỷ Đào hiểu rằng với Dương Đại Viễn thì nàng có từ chối cũng không được , cũng không nói gì thêm nên dẫn đầu đi về nhà.

Rất nhanh đã tới trước cửa nhà họ Kỷ. Kỷ Đào đẩy cửa, quay lại nhìn Dương Đại Viễn, cười nói : “Đa tạ huynh .”

Dương Đại Viễn thò đầu nhìn vào sân, có chút thất vọng: “Kỷ thúc không có ở nhà à ?”

Kỷ Đào cũng nhìn vào một cái, nói : “Hình như là không có .”

Dương Đại Viễn quay người đi về, đi được mấy bước lại quay lại trước cửa nhà họ Kỷ, nhìn Kỷ Đào đang chuẩn bị đóng cửa, hỏi: “Kỷ cô nương, muội … có phải sắp được nói chuyện định thân rồi không ?”

Kỷ Đào cau mày: “Ta không biết , chưa nghe cha ta nói gì.”

Câu này không có gì sai. Trong thôn Đào Nguyên, đa số hôn sự của cô nương đều do cha nương làm chủ, một số ít là do đại ca, đại tỷ. Dương Đại Viễn hỏi như vậy , thật ra cũng có phần thất lễ.

“Vậy… muội thấy ta thế nào?” Dương Đại Viễn vỗ vỗ n.g.ự.c, nhìn quanh một vòng rồi nói tiếp: “Kỷ cô nương, nhà ta có ba huynh đệ , ta xếp thứ hai. Cha nương ta không thiếu con trai để tiếp quản hương hỏa.

Ta nghe nói Kỷ thúc muốn chiêu tế, nếu muội đồng ý, ta sẽ đi tìm Kỷ thúc để nói chuyện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-58.html.]

Nhìn người da ngăm đen với đôi mắt trong trẻo trước mặt, hoặc nên nói là chàng trai mà Kỷ Đào biết đến trong những lời đồn của hắn với Phùng Uyển Phù ở thôn dịp Tết vừa rồi …

“Ta không đồng ý, cha ta cũng sẽ không đồng ý.” Kỷ Đào nhàn nhạt nói , dứt lời liền định đóng cửa.

Dương Đại Viễn chặn động tác đóng cửa của nàng, một tay vững vàng giữ cánh cửa, nghi hoặc hỏi: “Vì sao ? Ta thấy Kỷ thúc đối với cả nhà chúng ta đều rất quan tâm, có vẻ như không có gì là chán ghét. Thúc ấy vô cùng tốt với đại ca ta , có phải là vì thúc ấy thích đại ca ta không ?”

Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, nhưng trên mặt không để lộ chút nào.

“ Nhưng đại ca ta đã thành thân rồi mà.” Dương Đại Viễn nghiêm túc nói .

Kỷ Đào gần như muốn bật cười vì tức. Kỷ Duy coi trọng Dương Đại Thành, e rằng trước khi Phùng Uyển Phù tới, đã có ý định chiêu tế hắn rồi . Bình thường đối xử tốt là chuyện đương nhiên, cho đến bây giờ, Kỷ Duy vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ nhà họ Dương.

Kỷ Đào còn tưởng nhà họ Dương không biết , bây giờ xem ra bọn họ đã sớm biết rõ, điều này thật khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

“Ngươi cho rằng cha ta thích đại ca ngươi?” Kỷ Đào không đóng cửa nữa, khoanh tay cười lạnh hỏi.

Dương Đại Viễn không do dự gật đầu, lại nói : “Đại ca ta được thì ta cũng được . Hơn nữa, mấy thôn gần xa này , Kỷ thúc cũng khó tìm được mấy người như nhà chúng ta , sẵn sàng ở rể. Lỡ như tìm phải kẻ lòng dạ khó lường, chẳng phải là sẽ… oan ức cho muội rồi sao ?”

Mấy chữ cuối hắn nói nhỏ đi , mang theo ý thương xót.

Sắc mặt Kỷ Đào càng lạnh hơn, thản nhiên nói : “Ta không đồng ý.”

Nói xong, nàng đóng sầm cửa lại , để Dương Đại Viễn mặt đầy nghi hoặc đứng ngoài.

Càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng thay cho Kỷ Duy. Nhà họ Dương dựa vào đâu mà giả vờ không biết , thản nhiên hưởng sự quan tâm của Kỷ Duy?

Dương Đại Viễn rõ ràng đã biết tâm tư của Kỷ Duy, nhưng một bên thì hưởng những đãi ngộ đặc biệt, một bên vẫn nhanh ch.óng thành thân . Như vậy cũng thôi đi , bây giờ bọn họ lại còn tiếp tục đ.á.n.h chủ ý lên nhà họ Kỷ.

Huống chi Dương Đại Viễn, không nói tới mấy chuyện mờ ám giữa hắn và Phùng Uyển Phù trước Tết, chỉ riêng việc hắn là tiểu thúc của Phùng Uyển Phù thì Kỷ Đào cũng sẽ không bao giờ chấp nhận.

Lại thêm nhà họ Dương bây giờ chuyện phiền phức không dứt, nếu thật sự chiêu Dương Đại Viễn về ở rể, e rằng sau này nhà họ Kỷ cũng chẳng có ngày yên ổn .

Nữ chính sở dĩ là nữ chính, chính là vì nàng sẽ không ngừng gặp chuyện, giải quyết xong lại gặp chuyện khác, rồi lại giải quyết, lặp đi lặp lại không dứt. Đặc biệt Phùng Uyển Phù còn là nữ chính sảng văn, đây chẳng phải là tự rước phiền toái vào người hay sao ?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...