Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghĩ tới đây, Kỷ Đào cảm thấy nhất định phải nói rõ với Kỷ Duy, lỡ như ông còn giữ những tâm tư đặc biệt với nhà họ Dương, ở sau lưng nàng đồng ý chuyện gì đó thì không ổn .
Kỷ Đào đi thẳng vào chính phòng, Kỷ Duy đang tựa vào ghế uống trà . Thấy nàng vào , lại nhìn sắc mặt không mấy tốt của nàng, cười hỏi: “Sao thế?”
Kỷ Đào ngồi xuống vị trí dưới tay Kỷ Duy, hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi .
“Ôi chao, thật sự là bị ức h.i.ế.p rồi à . Là kẻ nào to gan như vậy , dám bắt nạt con gái của trưởng thôn ta ?” Kỷ Duy hôm nay tâm trạng rất tốt nên muốn trêu chọc nàng.
Kỷ Đào không làm mình làm mẩy nữa, giận dỗi chút thì được , kéo dài sẽ không hay .
Nàng rót một chén trà , uống một ngụm, rồi ngẩng đầu nhìn Kỷ Duy, nghiêm túc nói : “Cha, lúc nãy Dương nhị ca cứ khăng khăng đưa con về. Mấy tháng nay con sang nhà họ bắt mạch cho Dương đại tẩu, chỉ cần hắn ở nhà, đều sẽ đưa con về ạ.”
Nụ cười nơi khóe miệng Kỷ Duy càng lớn, nói : “Ta đã bảo bọn nhỏ nhà họ rất hiểu chuyện mà?”
Kỷ Đào lại hừ nhẹ một tiếng: “Phải ạ, hiểu chuyện lắm. Vừa rồi ở cửa, hắn nói hắn biết cha luôn muốn tìm người ở rể, rồi hỏi con có đồng ý không .”
Trực tiếp hỏi một cô nương như vậy , vốn đã là cực kỳ thất lễ, trừ phi hai người thật sự có tình ý. Đằng này Kỷ Đào và Dương Đại Viễn căn bản không hề có quan hệ gì đặc biệt, thậm chí còn không thân quen.
Nụ cười trên mặt Kỷ Duy lập tức biến mất, “bốp” một tiếng, ông đập mạnh tay xuống bàn, giận dữ nói : “Ai cho hắn lá gan đó?!”
Thấy ông phản ứng như vậy , Kỷ Đào mới hơi yên tâm.
“Không chỉ vậy , hắn còn nói hắn biết cha thích Dương đại ca, nhưng đại ca hắn đã thành thân rồi nên hắn cũng được , hắn cũng giống như đại ca hắn .” Kỷ Đào nói tiếp.
Kỷ Duy không nói gì. Ông cầm chén trà , trầm tư hồi lâu, hỏi: “Con nói thật à ?”
Kỷ Đào chỉ nhìn ông, không đáp.
Kỷ Duy cũng biết nàng bình thường không nói dối, liền không hỏi nữa.
Lúc này Liễu thị đi vào , thấy hai cha con trong phòng, thở phào nói : “Vừa rồi hai cha con làm gì vậy , ở phòng bên ta cũng nghe thấy động tĩnh.”
Kỷ Đào đương nhiên sẽ không nói tốt cho nhà họ Dương, ba câu hai lời thuật lại lời của Dương Đại Viễn. Sắc mặt Liễu thị càng lúc càng khó coi, nói : “Chàng nhìn xem, chàng coi trọng toàn là loại người gì thế này .”
Kỷ Duy đặt chén trà xuống, nói : “Thật ra ta thấy, Đại Viễn cũng không tệ.”
Kỷ Đào hơi trợn to mắt, đang định phản bác, Kỷ Duy đã giơ tay ngăn Liễu thị muốn nói , tiếp lời: “Nhà họ không còn phụ mẫu, tự nhiên sẽ không xảy ra chuyện như nhà họ Tiền.”
Nghe nhắc tới nhà họ Tiền, Liễu thị á khẩu, hoàn toàn im lặng.
“Hơn nữa, chúng
ta
đối với nhà họ cũng coi như là
biết
rõ gốc gác,
lại
ở gần,
sau
này
còn
có
thể giúp đỡ lẫn
nhau
.
”
Nghe tới đây, Kỷ Đào rốt cuộc cũng không nhịn được , vội nói : “Không được ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-59.html.]
Nàng không trông mong vào hào quang nữ chính của Phùng Uyển Phù để chiếm tiện nghi, thì càng không muốn để vô số rắc rối tương lai của Phùng Uyển Phù quấy nhiễu cuộc sống nhà họ Kỷ. Giúp đỡ lẫn nhau ư, xin miễn.
Kỷ Duy có chút ngạc nhiên trước sự cự tuyệt của Kỷ Đào, nghi hoặc hỏi: “Ta thấy con cũng không phản cảm với hắn mà, chẳng phải lần nào cũng để hắn đưa về hay sao ?”
Kỷ Đào nghiêm mặt, nói : “Con đã từ chối hắn không cho hắn đưa, nhưng lần nào hắn cũng cứ khăng khăng. Con là cô nương, chẳng lẽ còn đẩy hắn ra ? Cha không thấy, chỉ cần ma ma rảnh, con đều để ma ma đi cùng sao ?”
Kỷ Duy trầm ngâm, Liễu thị vỗ vỗ tay Kỷ Đào, nói : “Đào Nhi đã chống đối như vậy rồi mà chuyện này còn là chuyện cả đời. Ta nói chàng nghe , việc khác thì thôi, riêng chuyện này tuyệt đối không thể ép buộc.”
“Thật sự không muốn ?” Rất lâu sau , Kỷ Duy nhìn Kỷ Đào, nghiêm túc hỏi.
Kỷ Đào cố làm ra vẻ nghiêm túc nhất, để Kỷ Duy hiểu nàng không phải vì sự thẹn thùng của thiếu nữ mà là thật sự không muốn , kiên quyết nói : “Không muốn ạ.”
Giọng nàng dứt khoát, rõ ràng.
“Thế thôi vậy .” Kỷ Duy thở dài một tiếng, đứng dậy, chắp tay sau lưng, chậm rãi đi ra ngoài.
“Cha đồng ý rồi ạ?” Kỷ Đào vẫn có chút không chắc chắn, bởi dáng vẻ của Kỷ Duy trông không mấy vui, rõ ràng lúc nãy nàng bước vào , ông còn đang cười nói với nàng.
Liễu thị xoa mái tóc nàng, cười nói : “Yên tâm đi , con không đồng ý, ông ấy sẽ không ép con đâu . Cha con chỉ là không qua được cái ngưỡng trong lòng, qua hai ngày là sẽ ổn thôi.”
///
Trong lòng Kỷ Đào có chút áy náy, cúi đầu không nói gì.
Liễu thị nhìn đỉnh đầu nàng, ánh mắt đầy trìu mến, dịu giọng hỏi: “Có thể nói cho nương biết , vì sao con không đồng ý không ?”
Kỷ Đào nghĩ một lúc, rồi nói : “Nhà họ quá nhiều chuyện, con cũng không thích Dương đại tẩu. Với lại , con vô tình nghe được , chờ nàng sinh con xong, Dương đại ca định đưa nàng về quê cũ.”
Liễu thị bật cười khúc khích, trong ánh mắt đều là ý cười không giấu được : “Chỉ vì chuyện này thôi sao ? Chúng ta là chiêu tế, chứ không phải gả con đi , không cần phải ngày ngày ở cùng bọn họ. Đợi họ rời đi rồi , chẳng phải càng không phải gặp nữa sao ?”
Thấy Liễu thị hoàn toàn không để tâm, Kỷ Đào vội nói : “Nương, nương không thể coi đây là chuyện nhỏ được .”
Liễu thị mỉm cười đáp lại , tỏ vẻ đã nghe .
Kỷ Đào không chịu, hôm nay nhất định phải nói cho rõ ràng, để Liễu thị cũng nhận ra tính nghiêm trọng của chuyện này .
“Nương, lúc trước Dương đại tẩu đến thôn chúng ta thế nào, nương còn nhớ không ?”
Nụ cười trên mặt Liễu thị dần thu lại .
Thấy vậy , Kỷ Đào hơi hài lòng. Liễu thị không phải không biết những chuyện này , chỉ là ngày tháng trôi qua êm ả, nên không nghĩ sâu tới mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)