Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7.
Hạ Cảnh Tịch gọi điện ngay cho tôi .
Vừa bắt máy, cô ấy đã hét lên: “Aaaa! Hai người ! Lén lút với nhau từ khi nào vậy ?!”
Tôi nhắm mắt, bắt đầu bịa chuyện: “Yêu… yêu qua mạng, bọn tớ yêu xa xuyên quốc gia, hôm nay mới gặp nhau .”
Đầu bên kia im lặng một lúc, lẩm bẩm: “Thảo nào…”
“Thảo nào cái gì?”
Hạ Cảnh Tịch hạ giọng: “À không có gì… tớ nói hai người cũng thật là, nhận là người yêu luôn từ đầu có phải xong không , giờ bố mẹ vui lắm, còn nói muốn mời cậu về nhà ăn cơm nữa.”
“Anh cậu sao rồi ?”
“Không sao rồi , có bạn gái rồi , cả thế giới đều đối xử tốt với anh ấy .”
“…”
Chiêu này tuy liều, nhưng hiệu quả. Ít nhất Hạ Cảnh Hoài không bị đ.á.n.h nữa.
Nhưng tôi vẫn không yên tâm, cảm thấy vẫn nên chính thức xin lỗi anh ấy . Nhưng tôi lại không có cách liên lạc của anh , cũng không thể trực tiếp hỏi Hạ Cảnh Tịch.
Thật ra có thể hỏi chồng cô ấy là Chu Chính Nam. Dù sao họ cũng là thanh mai trúc mã, quan hệ giữa Hạ Cảnh Hoài và Chu Chính Nam chắc cũng không tệ.
Nhưng tôi với Chu Chính Nam… thật sự không hợp.
Quen nhau bao nhiêu năm mà còn chưa add WeChat. Ông chồng bạn thân này luôn cho rằng tôi có ý đồ không trong sáng với Hạ Cảnh Tịch, còn nói ánh mắt tôi nhìn cô ấy không đứng đắn.
Mỗi lần tôi hẹn Hạ Cảnh Tịch đi chơi, anh ta lại lén gọi điện cảnh cáo tôi phải giữ chừng mực, anh ta mới là “chính thất” duy nhất không thể lay chuyển.
Cảnh cáo xong là cúp máy, rồi chặn tôi .
Để tôi từ bỏ ý định, tên ngốc Chu Chính Nam còn kéo Hạ Cảnh Tịch tổ chức tận năm lần đám cưới.
Năm lần ! Lần nào cũng bắt tôi làm phù dâu!
Mệt c.h.ế.t tôi !
Tôi là thẳng nữ chính hiệu được không !
Nhưng tôi giải thích thế nào anh ta cũng không tin, còn vì từ khi quen Hạ Cảnh Tịch tôi không yêu ai nữa, nên anh ta càng đề phòng tôi như đề phòng “tiểu tam nam”.
Bình thường cũng không ít lần xúi Hạ Cảnh Tịch giới thiệu đối tượng cho tôi .
Mà những người họ giới thiệu đều rất tốt , nhưng chuyện tình cảm vốn phải có cảm giác.
Không thích thì là không thích, tôi cũng chịu. Kết quả của việc quá trung thực với cảm xúc của mình là… Chu Chính Nam càng không tin tôi không có tình cảm đặc biệt với Hạ Cảnh Tịch.
Đặc biệt là trước đó không lâu, tôi còn bảo vợ anh ta mặc đồ nam. Anh ta biết xong, ngoài mặt giả vờ rộng lượng bảo Hạ Cảnh Tịch mặc cho đẹp trai rồi đến gặp tôi .
Thực chất thì ghen đến phát điên, còn đặc biệt lôi tôi ra khỏi danh sách đen, mắng tôi không biết xấu hổ, nói chắc chắn sẽ không để tôi toại nguyện.
Giờ thì đúng là không toại nguyện.
Còn gây ra một đống rắc rối.
Tức c.h.ế.t đi được !
Chỉ trong một giây, tôi từ bỏ ý định tìm Chu Chính Nam. Đời này không muốn nói chuyện với anh ta thêm câu nào nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại , tôi vẫn quyết định tìm Hạ Cảnh Tịch.
Nhưng phải dùng chút thủ đoạn không mấy “ đẹp đẽ”.
8.
Tôi nhắn cho Hạ Cảnh Tịch: “Bảo bối, tuần sau là kỷ niệm 2345 ngày chúng ta quen nhau , đến nhà tớ nhé, tớ nấu một bữa thịnh soạn ăn mừng~”
Hạ Cảnh Tịch là người không uống được rượu. Không phải uống là say, mà là vừa uống là ngủ ngon như em bé.
Ấy vậy mà cô ấy lại cực kỳ thích món bánh trôi rượu do tôi làm . Mỗi lần đều quấn lấy tôi đòi làm , ăn liền một bát to xong là lăn ra ngủ đủ mười tiếng.
Gọi không tỉnh, đ.á.n.h thì tôi không nỡ.
Ngày hôm sau , cô ấy tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái. Còn tôi thì nhận được ánh mắt khinh bỉ cực mạnh của Chu Chính Nam khi anh ta đến đón cô ấy .
Từ đó về sau , dù cô ấy có cầu xin thế nào, tôi cũng không làm món đó nữa. Nhưng lần này … Tôi định nhân lúc cô ấy ngủ, mở khóa điện thoại, lấy cách liên lạc của Hạ Cảnh Hoài.
Vì vậy , tôi nhắn thêm: “Có làm món bánh trôi rượu cậu thích nhất nữa đó~”
Giờ này chắc cô ấy đang tắm.
Một lúc lâu sau mới trả lời: “Được.”
Tôi nheo mắt, nghi ngờ.
Sao hôm nay trả lời lạnh lùng vậy ?
Chưa kịp nghĩ gì thêm, bên kia đã thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại một sticker hôn hôn dễ thương.
Đúng kiểu Hạ Cảnh Tịch hay dùng.
Tôi yên tâm.
Sáng thứ Bảy, tôi dậy sớm bận rộn, cuối cùng làm đầy một bàn đồ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gheo-soi/phan-3.html.
]
Tôm om rượu vàng, gà say Hoa Điêu, cá kho rượu trắng… Bưng món bánh trôi rượu cuối cùng lên bàn, chuông cửa vang lên.
Tôi lau tay, chạy ra mở cửa. Ngay khoảnh khắc cửa mở… nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng lại .
Ai đó làm ơn nói cho tôi biết … Vì sao Hạ Cảnh Hoài lại xuất hiện trước cửa nhà tôi vậy ?!
9.
Hạ Cảnh Hoài nhìn thấy tôi , cũng sững lại .
Anh cau mày, mím môi, kéo c.h.ặ.t áo khoác trên người rồi mới lên tiếng: “Sao lại là cô? Cô ở đây làm gì?”
Tôi cũng ngơ ra .
“Đây là nhà tôi mà, tôi không ở đây thì ở đâu ?”
“Nhà cô?” Anh siết c.h.ặ.t áo, lùi lại một bước, quay sang nhìn số phòng.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
“Chu Chính Nam bảo tôi đến đây tìm cậu ta , cô với cậu ta là quan hệ gì?”
“… ”
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao hôm đó Hạ Cảnh Tịch trả lời tin nhắn lạnh nhạt như vậy .
Bởi vì người trả lời không phải cô ấy .
Cái tên đàn ông nhỏ nhen, lắm mưu nhiều kế!
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt… người mà tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý để đối diện, đột nhiên xuất hiện.
Nhất thời cũng không biết nói gì.
Tôi hít sâu, cố bình tĩnh lại cảm xúc bị Chu Chính Nam chọc tức, rồi giải thích qua loa. Hạ Cảnh Hoài chỉ “ồ” một tiếng nhàn nhạt, tỏ vẻ hiểu rồi .
Anh không muốn để ý đến tôi , quay người định đi .
Tôi nghĩ đến cả bàn đồ ăn mình đã chuẩn bị , lại còn nợ anh một lời xin lỗi .
Thế thì tiện thể luôn, mời anh ăn một bữa, tiện thể xin lỗi .
Tôi xoa tay, cười nịnh nọt giữ anh lại : “Hạ đại ca, đã đến rồi thì vào ngồi chút đi ?”
Hạ Cảnh Hoài lại lùi thêm một bước, phản xạ như bị kích thích, giọng đột nhiên cao lên: “ Tôi không ‘ làm ’ với cô!”
Tôi ngơ ngác, không hiểu sao anh lại phản ứng mạnh như vậy .
“Vậy… vậy đứng cũng được .”
“… À, là cái ‘ ngồi ’ đó.”
Anh ho nhẹ một tiếng, “Được, nhưng phải đợi tôi gọi hai vệ sĩ đến trước .”
Tôi : “…”
Cuối cùng Hạ Cảnh Hoài cũng không gọi vệ sĩ.
Vì anh quên mất.
Do tôi nói : “Lần trước anh bị gia đình phạt, là nhờ một câu của tôi mới cứu được đấy, anh không nể mặt tôi chút à ?”
Nghe vậy , anh lập tức nổi giận.
Giọng cao hẳn lên: “Tống Thời Nghi, cô còn dám nói ? Lúc thì cởi… tôi …”
Có lẽ vì đang ở hành lang, anh ngại nói ra .
Hạ Cảnh Hoài dừng lại một chút, trực tiếp lướt qua tôi đi vào nhà, đóng cửa lại rồi bắt đầu tính sổ: “Trước thì vô duyên vô cớ cởi đồ tôi ra sờ mó, khiến tôi có phản ứng! Hủy hoại sự trong sạch của tôi ! Sau lại còn bịa chuyện với gia đình tôi rằng chúng ta yêu qua mạng, hủy hoại danh tiếng của tôi ! Tống Thời Nghi, tôi với cô không thù không oán, sao cô lại hại tôi ?!”
Trời ơi… đẹp trai quá.
Anh nói gì lải nhải vậy , tôi chỉ muốn hôn thôi. Nhưng tôi nuốt nước bọt, lại hít sâu một hơi , cuối cùng vẫn nhịn được .
Có khi Câu Tiễn năm xưa cũng chưa chắc nhẫn nhịn bằng tôi .
Hạ Cảnh Tịch, tất cả là do năm đó cậu mặc đồ nam hại tớ!
Hạ Cảnh Hoài nói một tràng dài, thấy tôi không phản ứng. Anh đập bàn một cái, giận đến mức chỉ thẳng vào mặt tôi : “Chu Chính Nam nói , người đàn ông bị cô ‘ làm này làm kia ’ như tôi đã bẩn rồi , đem ra ngoài sẽ bị người ta chê bai, không ai muốn !”
“Nếu sau này tôi không tìm được đối tượng, cô tính sao ? Cả đời này tôi sẽ không để cô yên đâu !”
Tôi : “…”
Trời ơi đại ca, tin lời Chu Chính Nam thà tin tôi là Tần Thủy Hoàng còn hơn. Với điều kiện của anh , dù bốn đời vợ tám đứa con vẫn có người tranh nhau lấy ấy chứ.
Nhưng tôi không dám nói mấy câu kiểu “ không ai lấy thì tôi lấy anh ”.
Sợ anh càng tức, cũng sợ bị anh cười cho không biết tự lượng sức.
Dù sao tôi cũng định xin lỗi , nên hạ thấp tư thế, bưng một bát bánh trôi rượu đưa đến trước mặt anh , nhẹ giọng: “Mắng khát rồi chứ? Uống chút gì cho đỡ khô họng đi .”
Miệng Hạ Cảnh Hoài đang thao thao bỗng khựng lại , ngơ ngác nhìn tôi một cái.
Sau đó ngoan ngoãn nhận lấy, uống một ngụm lớn.
Anh đặt bát xuống, chép miệng: “Cũng ngon đấy…”
Chữ “ngon” còn chưa nói xong, người anh đã đổ về phía trước .
Cả người ngã vào tôi , khiến tôi lùi liên tiếp mấy bước, phải ôm lấy eo anh mới đứng vững được .
Tôi nhìn cái bát trống không , rồi nhìn người đàn ông đã mất ý thức trên người mình .
Im lặng.
Chaporia
Bình Luận (0)